[XUYÊN KHÔNG TRÙNG SINH TN80] CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở NGÕ NHỎ - Chương 39

Cập nhật lúc: 2025-12-30 14:40:13
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đồng tiền thể khiến nảy sinh mâu thuẫn, nhưng nếu tiền, những lục đục trong nhà họ Tô cũng chẳng thể ít .

Nhà họ Ninh chỉ đơn thuần Tuyết Tình yên tâm học tập, lo lắng về những chuyện vụn vặt cơm áo gạo tiền. Họ đưa tiền lớn cũng là để nhà họ Tô hiểu rõ thái độ của họ đối với Tuyết Tình. Nhà họ Ninh thế mạnh hơn nhà họ Tô nhiều, nếu nhà họ Tô thêm lợi lộc từ thông gia, thì nhất họ nên đối xử với Tuyết Tình cho t.ử tế.

"Em hiểu ." Tuyết Tình lập tức nắm bắt tâm ý của Ninh Ngạn Tĩnh.

Vào những năm tháng , hơn mười ngàn tệ là một con khổng lồ. Tuyết Tình khoảnh khắc cảm thấy cuốn sổ như "nóng bỏng tay", cô thấy giống như những cô nàng "tiểu bạch hoa" trong tiểu thuyết tổng tài bá đạo, nhưng nghĩ kỹ thì đúng, tiểu bạch hoa thường bố tổng tài ném tiền mặt bắt biến , còn nhà họ Ninh thì ngược .

"Đồ là của em, mà cũng là của em nốt." Ngạn Tĩnh trêu.

"Biết mà." Tuyết Tình cảm thấy đôi gò má nóng bừng.

Ninh Ngạn Tĩnh đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô mới rời . Tuyết Tình theo bóng lưng , đưa tay chạm nhẹ lên trán, khẽ mỉm .

Cô vui vẻ nhà, trong lòng vẫn còn chút thẹn thùng của thiếu nữ. Mật mã rút tiền chỉ , những khác trong nhà họ Tô ai cả. Ý đồ của nhà họ Ninh rõ: nếu nhà họ Tô tiền, qua tay Tuyết Tình; nhờ vả chuyện gì, cũng qua sự đồng ý của Tuyết Tình. Chỉ như , họ mới thực sự coi trọng cô con gái út .

Gia đình kiểu như nhà họ Tô, một trai ba gái, dù Tuyết Tình là em út nhưng yêu chiều và ưu tiên nhất vẫn luôn là con trai cả.

Tô Á Mai năm xưa thanh niên xung phong chịu nhiều thiệt thòi, nhà họ Tô tránh khỏi cảm giác áy náy nên nhường nhịn chị cả. Tô Á Nam lấy chồng, ít khi ở nhà nên chẳng chịu khí. Còn Tuyết Tình thì khác, cô còn ba năm đại học, thời gian ở nhà còn nhiều.

Đợi đến lúc Tuyết Tình và Ngạn Tĩnh kết hôn, sớm nhất cũng là năm cô học năm thứ ba khi đủ tuổi đăng ký. Tuyết Tình sinh tháng Giêng, nên đến kỳ hai năm thứ ba là vặn. Thông thường, họ sẽ đợi cô nghiệp đại học mới tổ chức đám cưới chính thức.

Vừa nhà, Tuyết Tình thấy các bậc trưởng bối vẫn còn đó. Chị dâu Ba dắt bé San San chơi về, đó là ý của bà Tô, đứa nhỏ còn quá bé nên để nó thấy những chuyện .

"Thưa bố , thưa bà, con mới về." Tuyết Tình lễ phép.

"Đồ cho con, con cứ tự giữ lấy." Bà Tô lên tiếng, "Cất kỹ , dùng mua đồ dùng học tập mua vải may áo thì tùy ý."

Nhìn thấy tiền trong sổ tiết kiệm, bà Tô lóa mắt, nhưng bà đó là nhà cho con gái , cho cả nhà họ Tô.

"Con cầm lấy, cất cho kín , đừng cho chị cả, chị hai ba con là bao nhiêu." Bà Tô dặn dò, "Dù con cũng cưới xin gì, mới chỉ đang tìm hiểu thôi."

Ông Tô tò mò định đưa tay xem cuốn sổ nhưng ngay lập tức bà Tô vỗ cho một cái tay.

"Mẹ con đúng đấy, con tự quản lấy." Bà nội Tô tiếp lời, "Anh chị con đều tay chân cả. Hồi các chị con lấy chồng cũng lễ đen, hồi môn ."

Bà nội chính xác trong đó bao nhiêu, nhưng bà đoán chắc chắn là ít, vài trăm cả ngàn tệ cũng nên. Nhà họ Ninh tay hào phóng, đống quà bánh, t.h.u.ố.c lá, rượu quý bàn , còn mấy xấp vải vóc đắt tiền nữa.

"Con trưởng thành , theo lối cũ là lễ thành nhân đấy." Bà nội liếc ông Tô đang cạnh, "Đồ của khác mãi mãi là của khác, đưa tay xin thì bền, chỉ cái gì tự nắm giữ mới là lâu dài."

Chị dâu Ba dắt San San về đến cửa thì vặn câu của bà nội.

"Mọi chuyện xong xuôi ạ? Đã đưa tiền lễ ?" Chị dâu Ba kinh ngạc. Thấy bà nội lườm một cái, chị rùng , vội vàng chữa lời: "Tiền lễ cứ để cho tiểu mang hết, nhà họ Ninh gia thế lẫy lừng, nhà bù thêm bao nhiêu của hồi môn cũng chẳng bõ dính răng ."

"Đợi tháng Mười mới đính hôn." Bà nội nhắc .

"Tháng Mười dương âm hả bà?" Chị dâu Ba tò mò.

"Tháng Mười dương." Bà nội đáp, "Cô dắt con San San đấy?"

"Dắt nó chơi với mấy đứa trẻ con, mà nó cứ ngơ đấy, chẳng dám gần ai." Chị dâu Ba kể, "Có đứa còn bảo nó là con trai, mặc váy. Em bảo nó là con gái, chỉ con trai mới để đầu trọc."

Bé San San nép bên chị dâu Ba, dám mở miệng. Cái đầu trọc lốc của con bé bóng loáng ánh đèn, tóc mới nhú lên bao nhiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trung-sinh-tn80-chuyen-thuong-ngay-o-ngo-nho/chuong-39.html.]

"Mẹ ơi, con nấu cơm đây, trông hộ con bé nhé." Chị dâu Ba thấy khí vẻ nghiêm trọng nên rút lui bếp, chị ngoái hỏi: "Trưa nay tiểu ăn cơm ở nhà chứ?"

"Vâng ạ." Tuyết Tình gật đầu.

"Lại đây với cụ nào, San San." Bà nội vẫy tay.

Tuyết Tình dáng vẻ rụt rè của cháu gái, cô cũng chẳng định dỗ dành gì nhiều. Bản cô cũng mới là sinh viên, cô thích dỗ trẻ con, cùng lắm là thỉnh thoảng cho nó ít đồ ăn ngon.

"Chỗ vải đấy, hôm nào bảo bà nội may cho con bộ đồ mới." Bà Tô , bà cũng nỡ đem hết vải cho khác mà phần cho Tuyết Tình.

Cùng lúc đó, tại một thành phố khác, Hứa Như Vân và trai đang xem hàng. Sau khi xuống tàu, họ định tiếp cận Tuân Đồng - bán đồ chơi tàu, nhưng Tuân Đồng mất hút từ lâu. Hứa Như Vân thầm nghĩ, Tuân Đồng đúng là hạng thương nhân lão luyện, thấy lợi lộc gì là chẳng thèm đoái hoài đến ai.

Chương 22: Rút - Nhân lúc còn trẻ xông pha nhiều hơn

Hứa Như Vân quên mất rằng cô và Tuân Đồng cũng chỉ mới với vài câu tàu. Tuân Đồng chẳng kẻ mới nghề, chị hiểu rõ "đồng hương" chắc . Đôi khi, chính cùng quê là kẻ lừa lọc đau nhất, nên chị cảnh giác là đúng.

Anh trai Hứa kẹp tóc, chỉ em gái. Hứa Như Vân bảo nhập hàng gì là nhập hàng đó. Cô nhớ rõ giá cả thời cho lắm, nên khi dò hỏi giá thị trường kỹ càng. Muốn kiếm lời thì giá nhập cực kỳ thấp.

"Đi xem chỗ khác nữa ." Hứa Như Vân dắt trai khỏi một xưởng sản xuất.

Vùng nhiều nhà máy sản xuất tiểu thương phẩm. Cô tìm một nơi giá cả công bằng để mối ăn lâu dài. Nếu giá nhập cao, cộng thêm công cán đồ thủ công thì chẳng lời lãi bao nhiêu. Mục tiêu của Hứa Như Vân rõ: đời cô quyết bà nội trợ chỉ quanh quẩn chăm con.

Một phụ nữ ở nhà bao nhiêu việc cũng vô ích, đàn ông chỉ cần một câu là phủi sạch: "Đều là nuôi cô đấy thôi."

Trước khi cưới thì hứa "Anh nuôi em", cưới mới lộ mặt, đàn ông sẽ thấy vất vả, thấy gánh vác cả giang sơn vai.

"Không việc gì vội, em cứ ở đây vài ngày, ăn là cẩn thận." Hứa Như Vân .

" cũng ở lâu quá ." Anh trai lo lắng.

"Em mà. Anh cứ tin em, phi vụ chắc chắn thắng." Cô khích lệ, "Đợi kiếm tiền, em sẽ lo cho cưới vợ."

Anh trai Hứa nghĩ thầm em gái đang "vẽ bánh" cho , dù kiếm tiền thì cũng lấy vợ chứ. Cái đau đầu lúc để so sánh giá cả và chọn đúng nguồn hàng, nhập hàng đúng là một môn học vấn thâm sâu.

Hứa Như Vân vốn nghiên cứu về các loại vật liệu thủ công. Kiếp lo cho con gái những thứ nhất, cô tự học nhiều. Cô thương con trai nhưng cũng quên con gái. Cô tự hỏi kiếp sinh con nối dõi cho chồng, tại vẫn tìm kẻ thứ ba?

Buổi trưa, nhà họ Tô cùng ăn cơm, tuyệt nhiên ai nhắc đến cuốn sổ tiết kiệm. Chị dâu Ba dù loáng thoáng vài câu nhưng cũng dám tọc mạch.

"Tuyết Tình , em định chuyển về nhà ở ?" Chị dâu Ba hỏi.

"Em vẫn ở ký túc xá thôi chị."

"Cũng , cần gì cứ bảo chị." Chị dâu Ba đãi bôi.

Trong lòng chị dâu Ba như kiến bò, lúc nhà họ Ninh đến chị đuổi ngoài nên chẳng rõ đầu đuôi câu chuyện. Chị c.ắ.n đầu đũa, mong Tuyết Tình chủ động kể .

Tuyết Tình thể ? Chẳng lẽ khoe về cuốn sổ tiết kiệm ? Nhân tính là thứ chịu nổi thử thách nhất. Dù chị dâu Ba con chính xác, nhưng chắc chắn chị sẽ đoán già đoán non.

Tuyết Tình tự nhắc cẩn thận, nên đem lòng thử thách. Mối quan hệ chị dâu em chồng vốn dĩ phức tạp, nên khổ thêm.

Tuyết Tình , chị dâu Ba cũng chẳng tỏ vẻ khó chịu. Cô em chồng còn trẻ, đang tuổi thẹn, chuyện cưới hỏi ngại ngùng cũng là thường tình.

"Mấy xấp vải quá. Mẹ ơi, may cho Tuyết Tình một bộ, cũng may cho một bộ ạ." Bà Tô lên tiếng, "Số vải còn thì cứ cất kỹ ."

Loading...