[XUYÊN KHÔNG TRÙNG SINH TN80] CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở NGÕ NHỎ - Chương 45
Cập nhật lúc: 2025-12-31 01:52:57
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuyết Tình hề chuyện , nhưng Điền Kiều thì rõ mồn một.
Lúc hai từ thư viện về nhà ăn cơm, Điền Kiều mới bắt đầu kể về Đinh Minh.
"Mình thấy cứ lấm la lấm lét, chắc chắn là đang nhắm tới mục tiêu tiếp theo để bắt nạt ." Điền Kiều nhận xét.
"Chuyện ... mà cũng ?" Tuyết Tình ngạc nhiên.
"Dùng ngón chân nghĩ cũng ." Điền Kiều bĩu môi, "Hắn bám trụ Nam Thành, từ lâu rêu rao là nhất định ở đây ."
Đám Điền Kiều vốn chẳng ai thèm để ý đến Đinh Minh, nhưng vì dám bắt nạt bạn học của họ nên mới dò la, bấy giờ mới Đinh Minh khao khát cái hộ khẩu Nam Thành đến nhường nào.
"Hắn chăm chỉ gửi bài cho các tòa soạn lắm, còn suốt ngày bám đuôi các thầy cô để giúp chỉnh lý tư liệu." Điền Kiều kể thêm, "Hắn mà, chỉ tìm cách để ở thành phố thôi. Mà chỉ , khối khác cũng thế. Có những quê quán xa xôi, điều kiện , nên cứ bám trụ Nam Thành bằng đủ thủ đoạn."
"Ừm." Tuyết Tình gật đầu. Cô nhớ về thời đại kiếp sống, ai ở thành phố thì tự vận động tìm việc. Thời điểm cô nghiệp đại học, nhà nước còn phân phối công tác nữa mà để sinh viên tự bơi.
Lúc đó tuy tự do nhưng nếu lương thấp thì cuộc sống cũng chật vật vô cùng.
"Lần kỷ luật, thầy giáo cho giúp chỉnh lý tư liệu nữa. Cũng thôi, việc đó khối , nhất thiết là ." Điền Kiều tiếp, "Hắn thì lớn tuổi, thành tích cũng chẳng hạng nhất. Muốn hưởng lợi nhưng bản chẳng gì ưu tú để đem trao đổi. Hồi mụ vợ ở quê lên thì còn vẻ đạo mạo , chứ giờ thì lộ tẩy hết , diễn tiếp nữa."
"Người như thích hợp để ở trường việc ." Tuyết Tình nhận xét.
" là hợp, chỉ là một kẻ háo sắc." Điền Kiều đồng tình, "Cậu còn chẳng là ai mà dám rêu rao là thích . Nếu để loại ở trường, khéo giở trò với các nữ sinh mất. Giờ các bạn nữ bên khoa ai nấy đều lánh như lánh tà."
"Đáng đời!" Tuyết Tình đốp chát.
"Nghe tòa soạn báo dành cho trường hai chỉ tiêu." Điền Kiều hạ thấp giọng, "Vốn dĩ một suất là định dành cho đấy."
"Cho một suất á?" Tuyết Tình kinh ngạc.
", vì khéo luồn lách quá mà." Điền Kiều , "Các thầy thấy bộ mặt thật nên vẫn nghĩ . Giờ thì , đừng mơ nữa. Ngay cả bạn học cùng khoa cũng đang hợp sức 'dẫm' cho một trận tơi bời đây."
"Cứ dẫm mạnh ." Tuyết Tình bồi thêm, "Là cũng dẫm."
Có điều Tuyết Tình giỏi cái nghệ thuật mắng cho lắm. Cô mắng thì cũng chỉ quanh quẩn mấy từ đơn giản, chẳng khác gì "mụ hàng tôm hàng cá" c.h.ử.i đổng. À , thậm chí còn chẳng bằng chứ, c.h.ử.i đổng còn dùng từ lóng tục ngữ. Còn dân khối tự nhiên như cô, bảo dùng công thức toán học để mắng thì hiểu, mắng cũng bằng thừa.
Quan trọng là mắng để đối phương hiểu, thấm thì họ mới tức lộn ruột lên .
Vài ngày , Tuyết Tình đưa Ninh Giai Tuyên về nhà. Cô với chị dâu Ba là Giai Tuyên thử thú nhồi bông. Nếu chẳng may hỏng phí phạm nguyên liệu, Giai Tuyên sẽ đền tiền theo đúng giá thị trường.
Mọi chuyện thỏa thuận rõ ràng nên chị dâu Ba cũng chẳng lo Giai Tuyên hỏng đồ.
"Cứ nhồi bông bên trong khâu miệng là xong." Chị dâu Ba ghế mẫu, "Cái miệng lớn lắm, vốn dĩ khâu một phần bằng máy khâu . Lúc nhồi cẩn thận, đừng để bục đường chỉ bên . Cũng đừng tham nhồi quá nhiều, cho nó tơi xốp một chút. Chạm thấy mềm tay mới đạt, chứ nhiều bông quá thì cứng nhắc, còn tốn kém nguyên liệu cho xưởng, ."
Lượng bông nhồi cho mỗi con thú đều xưởng tính toán kỹ. Nếu thiếu hụt, nhận việc tự bỏ tiền túi đền. Chị dâu Ba quen tay nên chỉ cần bốc một nắm là chừng nào là đủ.
"Để em khâu cho." Giai Tuyên nghĩ khó lòng kiểm soát trọng lượng bông nên chọn phần khâu miệng.
"Cẩn thận kẻo đ.â.m tay đấy nhé." Tuyết Tình nhắc nhở bạn.
"Mình , kim dài mà, ngắn tí tẹo mà thấy." Giai Tuyên tự tin.
Thế nhưng, khi Giai Tuyên khâu xong, cô phát hiện đường chỉ cứ lộ chình ình ngoài, trông thô. Nhìn sang đường khâu của chị dâu Ba, chị cách giấu chỉ, mũi khâu đều tăm tắp, cực kỳ thuận mắt.
Thấy , Giai Tuyên dùng kéo cắt chỉ để khâu . Sau hai ba loay hoay, cô đành bỏ cuộc.
Chị dâu Ba cũng chẳng chê trách móc gì. Giai Tuyên tự cầm con thú chị dâu lên so sánh là tự khắc thấy sự khác biệt trời vực.
Giai Tuyên cứ tưởng việc đơn giản, dẫu cô cũng từng học qua chút nữ công gia chánh, ai ngờ khâu mấy con thú khó đến thế. Thực ở nhà Giai Tuyên cũng chẳng đụng tay việc khâu vá, hồi thời kỳ khó khăn giúp việc thì cũng là bà Ninh hết. Bà Ninh vốn là tiểu thư lá ngọc cành vàng nhưng cũng học đủ thứ để lo cho gia đình, tay nghề khâu vá máy khâu của bà khéo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trung-sinh-tn80-chuyen-thuong-ngay-o-ngo-nho/chuong-45.html.]
"Khó, đúng là khó thật." Giai Tuyên than vãn, "Chẳng trách cứ bảo nhất định học đại học, cái bằng mới tìm công việc bàn giấy nhẹ nhàng."
"Em còn định nữa ?" Chị dâu Ba tò mò.
"Cũng nữa, để xem chị ạ." Giai Tuyên đáp, "Chưa đến lúc nghiệp nên em cũng chẳng rõ. Có lẽ em sẽ một thời gian cho mùi đời, hoặc cũng thể chẳng gì, cứ thế ở nhà chờ lấy chồng thôi."
Tuyết Tình hề chê trách ý nghĩ "chờ lấy chồng" của Giai Tuyên, mỗi một chí hướng mà.
"Thế thì đối tượng của em chắc chắn ưu tú lắm." Chị dâu Ba nhận xét.
"Em đối tượng , nhưng em lấy chắc chắn là cùng tầng lớp với gia đình em." Giai Tuyên tính kỹ , tìm một môn đăng hộ đối trong vòng tròn xã hội của khó, cô cũng vài cái tên trong đầu. giờ đang bận học đại học nên cô cũng chẳng vội.
Mấy thanh mai trúc mã lớn lên cùng , Giai Tuyên nghĩ chỉ cần cô lên tiếng thì chuyện cưới xin chắc cũng dễ như trở bàn tay.
"Ở đây cân ?" Giai Tuyên sang hỏi Tuyết Tình.
"Cân để gì?" Tuyết Tình ngơ ngác.
"Thì để cân bông chứ ! Cứ cân đúng trọng lượng nhồi là chuẩn nhất." Giai Tuyên lý luận, "Làm thế mới chính xác ."
"Không cần cân , cứ ước lượng theo cảm giác tay là ." Tuyết Tình , cô việc nhiều nên quen tay, bốc một nắm là đủ thiếu.
Giai Tuyên bao giờ nên vẫn thắc mắc: "Thật sự cần cân ?"
"Không cần." Tuyết Tình giải thích, "Con thú nhẹ hều, nhỏ tí xíu thế đem cân thì khó lắm, còn mất thời gian nữa."
"Thế thì chẳng con to con nhỏ đều ?" Giai Tuyên hỏi.
" một chút là phép mà." Tuyết Tình đáp, "Chứ sai lớn quá mới , cái gọi là kỹ năng cảm nhận đôi tay đấy."
"Phiền phức thật." Giai Tuyên chép miệng. Cô Tuyết Tình : bốc một ít bông nhồi , thấy nhiều quá rút , thấy thiếu thêm một tí.
"Không , lúc chị khâu, thấy thừa thì chị lấy , thấy thiếu thì chị đắp thêm một tí." Chị dâu Ba mỉm Giai Tuyên, lúc thì thấy cô bé cúi đầu nhồi nhồi, lúc ngước lên Tuyết Tình đầy ngưỡng mộ.
Tuyết Tình nhanh lắm, loáng cái xong một con. Giai Tuyên cứ mải Tuyết Tình nên chẳng theo kịp nhịp độ. Chị dâu Ba và bà nội tuy khâu quá nhanh nhưng nhồi bông sẵn nhiều là .
"Tuyết Tình, con xem bé San San tỉnh ." Bà nội dặn.
"Để con xem." Tuyết Tình phòng bà nội, San San vẫn còn đang .
Trong lúc con bé ngủ, bà nội vẫn thỉnh thoảng ngó nghiêng. Tuyết Tình ngay gần cửa phòng nên bà mới nhờ cô kiểm tra hộ.
Thực San San tỉnh từ lâu nhưng vẫn im giường chịu dậy. Con bé ngoan, nó dặn lời, gây chuyện, nhè. San San sợ nếu hư thì sẽ bỏ rơi .
"Tỉnh hả con." Tuyết Tình dịu dàng, "Con vệ sinh ?"
"Có ạ!" San San vội vàng đáp. Con bé buồn lắm nhưng dám tự .
Mấy hôm ở nhà họ Tô, lúc Á Mai và Đại Sơn mặt, San San buồn tiểu mà dám với ai, kết quả là tè dầm quần.
Tuyết Tình kể mà thấy xót xa vô cùng. Cả nhà chẳng ai nạt nộ gì con bé, thế mà nó sợ hãi đến mức dám xin vệ sinh. Bà Tô và dặn dặn con bé là hễ buồn thì bảo lớn, chỉ cho nó chỗ nhà vệ sinh ở . Nhà vệ sinh vườn nhà họ Tô là hố xí tự hoại nên cũng chẳng lo con bé ngã xuống hố như kiểu nhà vệ sinh cũ.
Giờ thấy San San tỉnh, Tuyết Tình mới hỏi ngay một câu.
Con bé tự tụt quần và mặc quần, nên Tuyết Tình cũng đỡ vất vả. Cô chỉ việc dắt con bé nhà vệ sinh, đợi nó xong xuôi dắt rửa tay sạch sẽ.
Tuyết Tình đưa San San phòng khách, lấy cho con bé một chiếc ghế đẩu nhỏ để . Sau đó, cô lấy một miếng bánh xốp đưa cho con bé. San San ngoan ngoãn im một chỗ nhấm nháp miếng bánh.
Ninh Giai Tuyên San San, thầm nghĩ đứa trẻ mà trầm lặng thế, chẳng thấy tiếng động gì. Cô cái đầu trọc lốc của con bé, nhưng dám hỏi trực tiếp vì con gái đứa nào cũng điệu đà, sợ hỏi chạm nỗi đau của nó.