[XUYÊN KHÔNG TRÙNG SINH TN80] CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở NGÕ NHỎ - Chương 46

Cập nhật lúc: 2025-12-31 01:53:40
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến giờ cơm trưa, nhà họ Tô khẩn khoản giữ Ninh Giai Tuyên ở dùng bữa. Chị dâu Ba đặc biệt trổ tài món thịt xào, còn dùng tóp mỡ nhân bánh áp chảo.

"Chà, vị ngon thật đấy ạ." Giai Tuyên giơ ngón tay cái tán thưởng. Cô vốn chẳng thiếu đồ ngon vật lạ, bánh áp chảo tóp mỡ tuy cao lương mỹ vị gì nhưng cô ăn bao giờ, thấy lạ miệng nên thích thú.

"Cái nóng trong, em uống thêm tí thảo mộc cho mát." Chị dâu Ba đon đả.

Thái độ của chị dâu Ba đối với Giai Tuyên vô cùng niềm nở. Nhà họ Ninh giàu nứt đố đổ vách, chị dâu Ba tính kỹ , cứ chiều chuộng Giai Tuyên hết mực, để cô tiểu thư thấy nhà điểm gì .

Tuy vẻ ngoài của chị dâu Ba chút nịnh nọt, nhưng Giai Tuyên hề thấy phản cảm. Bình thường nếu kẻ khác nịnh bợ, cô sẽ thấy khó chịu ngay, nhưng ở chị dâu Ba và những nhà họ Tô, cô thấy họ là những thức thời và thông minh.

Bé San San ngoan ngoãn ăn từng miếng nhỏ, bà nội Tô thì rời mắt khỏi con bé. San San cái tính là nhà họ Tô gắp cho thì dám ăn, lúc ăn cơm khi chỉ dám ăn cơm trắng chứ đụng đến thức ăn. Bà nội con bé đổi cái tính nhút nhát đó, nhưng xem "giang sơn dễ đổi bản tính khó dời", con đường phía còn dài lắm.

Lúc Tuyết Tình và Giai Tuyên rời nhà họ Tô để trường, Giai Tuyên nén nổi cảm thán: "Nhà tình cảm thật đấy, y hệt nhà ."

"Ừ, đều thương ." Tuyết Tình đáp, "Nãy ăn no ?"

"No căng rốn ! Về khoe ngay với trai mới , bảo là ăn cơm nhà cả ." Giai Tuyên đắc thắng, "Chị dâu Ba của còn đặc biệt bánh áp chảo cho ăn nữa cơ."

"..." Tuyết Tình bạn, "Cậu đúng là can đảm thật."

"Thế là gì, còn định bảo là nếu chiều nay học bánh thì mang về cho hai cái ." Giai Tuyên lém lỉnh, " mà bánh đó do tự tay , chắc cũng chẳng thấy tiếc , cùng lắm là ấm ức vì 'đánh chén' thôi."

"Chúng là bạn học, là bạn mà." Tuyết Tình , "Vốn dĩ là chúng quen ."

"! Quen là cái chắc. Không nhờ thì còn khuya mới là ai." Giai Tuyên hì hì, "Mấy hôm nữa lớp học bánh kết thúc , định gì?"

"Mình hả?" Tuyết Tình suy nghĩ một lát, "Chắc là lên thư viện trường, hoặc là dạo quanh mấy khu phố cổ trong thành phố xem ."

Dù chuyên ngành của Tuyết Tình chủ yếu là thiết kế kiến trúc hiện đại, nhưng việc am hiểu kiến trúc cổ xưa thì tuyệt đối thừa. Có những công trình thể l.ồ.ng ghép nét đặc sắc cổ điển chứ nhất thiết hiện đại hóa . Người xưa thông tuệ, những tòa nhà trải qua mấy trăm năm vẫn vững chãi như bàn thạch.

"Được, với ." Giai Tuyên , "Sau chắc chẳng thiết kế nhà cửa cầu cống gì , khó nhằn quá."

Giai Tuyên từng tưởng ngành dễ học, ai dè chuyên ngành mới thấy nản, suốt ngày đ.á.n.h vật với Toán cao cấp Vật lý. Cứ thấy mấy bài toán tính toán là cô nhức hết cả đầu, nào là lực chịu tải, áp lực, thì lực cản gió... Giai Tuyên chỉ mong lê lết đến ngày nghiệp là mừng lắm . Sau cô chẳng nghề , để khỏi hỏng công trình, khỏi gây hại cho khác là nhất.

"Cậu học, chơi." Giai Tuyên tuyên bố.

"Thành giao."

"Mấy cái ngõ ngách đó nhỏ lắm, là lôi cả trai theo . Không dắt theo, cắt tiền tiêu vặt của thì khổ."

"Chẳng bố cho tiền ?"

"Tiền tiêu vặt thì chẳng ai chê nhiều bao giờ cả." Giai Tuyên nháy mắt.

Quả thực Giai Tuyên "gan hùm". Đợi đến khi lớp học bánh kết thúc, lúc Ninh Ngạn Tĩnh sang đón, cô cố tình kể lể chuyện ăn cơm ở nhà họ Tô và khoe đủ món ngon.

"Mọi còn bảo sang sẽ món khác cho ăn đấy." Giai Tuyên liến thoắng, "Nào là bánh chín tầng, cứ từng lớp từng lớp một, ngọt lịm, mặt còn rắc thêm vừng rang thơm phức. Anh trai , nếu sang đó, chắc cũng đồ ngon cho ăn nhỉ?"

"Mọi cần nhiều đồ ngon cho thế ." Ngạn Tĩnh thản nhiên.

"Tại ?" Giai Tuyên ngơ ngác. Đây giống giọng điệu của cô chút nào, lẽ nào ghen ?

"Vì sắp trở thành một nhà với họ ." Ngạn Tĩnh đáp tỉnh bơ.

"..." Tuyết Tình định gì đó nhưng câu xong thì cũng chỉ im lặng đỏ mặt.

"Tuyết Tình." Ngạn Tĩnh cô đắm đuối, "Chúng ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trung-sinh-tn80-chuyen-thuong-ngay-o-ngo-nho/chuong-46.html.]

"Em với Tuyết Tình cũng là một nhà!" Giai Tuyên nhảy bổ ôm chầm lấy Tuyết Tình.

Ngạn Tĩnh suy nghĩ một giây : "Tiền của bây giờ do Tuyết Tình quản nhé..." (Ý bảo: Anh vẫn còn quyền cắt tiền tiêu vặt của em đấy!)

Giai Tuyên ngay ẩn ý của trai. Hu hu, cô cứ thích dùng tiền tiêu vặt đe dọa cô thế . Cô đành hậm hực buông Tuyết Tình , bĩu môi: "Thì hai thành đôi thành cặp thì chúng mới là một nhà chứ."

Thôi thì cứ để ông quý hóa tự ôm lấy bạn gái , Giai Tuyên tự nhủ phận "chó độc " như nhất nên bóng đèn ở đây.

"Anh trai, chị dâu tương lai, hai định ăn cơm ?" Giai Tuyên , "Nếu hai để tiền cơm cho em thì tuyệt vời nhất."

"Em cùng ?" Tuyết Tình hỏi.

"Em với chị giờ một nhà ." Giai Tuyên u sầu thơ chế, " 'Hán hoàng trọng sắc tư khuynh quốc'... Còn em á, em chỉ yêu tiền (money) thôi. Hai ăn với , cho sớm ngày thành một nhà."

"Đừng dùng điển tích loạn xạ." Ngạn Tĩnh mắng yêu em gái. Anh thích những chuyện bi kịch, và Tuyết Tình nhất định sẽ bên vui vẻ trọn đời.

Cùng lúc đó, Hứa Như Vân chốt lô hàng cần nhập. Để đảm bảo hàng vấn đề gì, cô yêu cầu đổ hết kiểm tra: "Không đổ xem thì chúng mua ."

Chương 24: Mất tích - Chỉ trong chớp nhoáng

Khi Hai nhà họ Hứa đổ hàng , họ mới phát hiện ở giữa lô hàng lẫn nhiều hàng , hàng kém chất lượng. Lớp đáy thì còn tạm, nhưng lớp ở giữa thì tệ hại vô cùng. Đám ở xưởng cố tình trộn hàng , những sợi chỉ chỉ cần khẽ kéo là đứt. Sắc mặt Hứa Như Vân tối sầm , cô cứ ngỡ tìm một mối hàng , ngờ xưởng ăn gian dối như .

"Chúng lấy nữa!" Như Vân nghiến răng.

"Các bỏ ngần tiền mà còn hàng xịn ?" Người của xưởng bĩu môi coi thường.

Bọn họ cậy thế bắt nạt dân buôn từ nơi khác đến. Thời buổi nhập hàng đông như trẩy hội, những chỉ mua một thôi nên chúng sẵn sàng giở trò lừa lọc. Chúng cố tình độn hàng ở giữa, bề ngoài thì mướt mắt nhưng thực chất bên trong là đống rác. Có chỉ xem mặt và mặt cứ thế khuân . Có lúc đầu xem kỹ nhưng lúc nhận hàng kiểm tra nên cũng chẳng lừa.

Đến khi mang hàng về phát hiện thì muộn, bắt đền thì xưởng nhất quyết thừa nhận đó là hàng của họ.

Hứa Như Vân đành tìm xưởng khác, Hai luôn theo sát bên cạnh. May mà cùng, chứ nếu Như Vân một , chúng bắt nạt mà ai bênh vực, khi còn chúng ép bỏ tiền mới cho .

Cũng may Như Vân kiên trì nguyên tắc "tiền trao cháo múc", đưa tiền đặt cọc , nếu thì tiền đó coi như mất trắng.

Bước khỏi xưởng đó, tâm trạng Như Vân tệ. Cô chỉ ăn chân chính mà trắc trở quá. Xem việc nhập hàng hề đơn giản, chẳng lúc bán hàng thuận lợi . bán hàng thì dẫu cũng là ở Nam Thành - địa bàn của nhà , giống như nhập hàng ở nơi đất khách quê thế .

"Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng", huống hồ em nhà họ Hứa cũng chẳng hạng "máu mặt" gì ở đây.

"Có xem mối khác nữa em?" Anh Hai hỏi.

"Có chứ , thể vì một cái xưởng ăn thất đức mà bỏ cuộc ." Như Vân dứt khoát, "Cứ nhập hàng về, tạo mối quan hệ ăn lâu dài thì sẽ thôi. Họ coi là 'gà béo' để thịt thì tìm chỗ khác. Chỉ cần họ ép mua bằng ."

Như Vân thầm nghĩ, may mà đàn ông cùng, cũng nể nang vài phần.

Dù Tuyết Tình chị cả Á Mai việc ở nhà hàng nào nhưng cô ghé qua. Đến chỗ việc gì cho phiền, còn việc chứ chơi bời . Nhà hàng đó cổ phần của Ninh Ngạn Tĩnh, Tuyết Tình càng đến đó để mang tiếng là cậy thế càn.

Hôm đó, Á Mai đang rửa rau thì đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng, vững. May mà đồng nghiệp kịp thời đỡ lấy, nếu ngã quỵ xuống đất. Thấy sắc mặt Á Mai nhợt nhạt, khuyên cô nên nghỉ một lát bệnh viện kiểm tra.

"Không cần , ." Á Mai khẽ . Cô t.h.a.i nhưng tiết lộ với đồng nghiệp.

Á Mai vốn tưởng vẫn gánh vác công việc, nhưng giờ bắt đầu thấy quá sức. Cô tiếc đứt ruột cái công việc , thầm nghĩ xem thể tìm ai đó , cô sẽ trích một phần lương trả cho đó. ý nghĩ cô chỉ dám giữ trong lòng. Đây là nhà hàng tư nhân chứ cơ quan nhà nước mà đòi ca giữ chỗ hàng tháng trời, thậm chí là bán công việc.

Cuối cùng, Á Mai đưa về nhà. Không bệnh viện thì chỉ nước về nhà . Bà Tô về, hàng xóm bảo Á Mai dìu về nhà thì cuống quýt chạy sang xem tình hình.

"Làm thế con? Có t.h.a.i thật ?" Bà Tô bà nội nhắc qua một , cứ ngỡ trùng hợp đến thế, ai ngờ Á Mai m.a.n.g t.h.a.i cái lúc oái oăm .

"Vâng." Á Mai gật đầu, tay khẽ xoa bụng, "Mẹ ơi, con đang tính xem thể nhờ ai con mấy tháng , con sẽ trả thêm cho một ít lương cũng ..."

Loading...