[XUYÊN KHÔNG TRÙNG SINH TN80] CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở NGÕ NHỎ - Chương 50

Cập nhật lúc: 2025-12-31 01:57:55
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuyết Tình vốn cứ ngỡ bé San San sẽ lạc nữa, chẳng thể ngờ chuyện tái diễn.

"Chẳng San San chạy loanh quanh đây , cả tiếng đồng hồ còn gì." Chị dâu Ba yên.

"Để em qua phòng phát thanh xem ." Tuyết Tình vội , "Nếu San San ở gần đây mà bạn sinh viên nào thấy, họ thể đưa con bé đến phòng bảo vệ ở cổng trường hoặc đồn công an gần đó."

Tuyết Tình vốn hẹn tối nay dạo với Ninh Ngạn Tĩnh, nhưng lúc cô chẳng còn tâm trí nữa, chỉ đ.â.m đầu tìm San San.

Đến lúc Ngạn Tĩnh tới nơi, thấy Tuyết Tình , cô cũng quên bẵng việc nhắn cho một tiếng. May mà Ngạn Tĩnh tự ái, Tuyết Tình nhờ phát loa tìm trẻ lạc, hỏi thăm vài ngay San San mất tích.

Ngạn Tĩnh vội vã chạy sang nhà họ Tô, đúng lúc gặp Tuyết Tình đang định chạy tìm tiếp. Thấy , mắt Tuyết Tình đỏ hoe: "Ngạn Tĩnh... San San... cháu gái em mất tích ."

Chương 25: Tránh xa - Khu phố cổ

"Mất thì tìm." Ngạn Tĩnh nhẹ nhàng an ủi, "Đừng lo quá, cùng tìm, nhất định sẽ thấy thôi."

"Vâng." Tuyết Tình gật đầu, "Anh tìm cùng em nhé."

Tuyết Tình dám một , nhất là buổi tối, bên ngoài đầy rẫy hiểm họa. Một cô gái trẻ ngoài lúc đêm hôm hết sức thận trọng. Tuyết Tình thể vì tìm San San mà để bản gặp nguy hiểm, bà nội cũng dặn cô ở nhà chờ tin. Giờ Ngạn Tĩnh bên cạnh, một đàn ông cùng thì sẽ bớt nguy hiểm hơn nhiều.

"Được." Ngạn Tĩnh nắm c.h.ặ.t t.a.y Tuyết Tình, cảm nhận bàn tay cô đang run rẩy, "Chúng cùng ."

Hàng xóm láng giềng quanh đó đều tin San San mất tích, ai nấy đều hối hả tỏa các ngả đường.

"San San ơi!" "San San!" "San San, Vệ San San!" ...

Tiếng gọi vang vọng khắp các ngõ ngách. Người thì cầm đèn pin sục sạo, thì chạy nhà ga, bến xe vì sợ kẻ bế con bé mất. Tính San San vốn nhút nhát, lầm lì, chỉ sợ kẻ bắt dọa dẫm vài câu là chẳng dám hé răng. Bọn buôn thời còn dùng cả t.h.u.ố.c mê khiến đứa trẻ ngủ lịm để dễ bề hành động.

Vài tiếng đồng hồ trôi qua, hy vọng cứ thế mong manh dần nhưng vẫn bỏ cuộc.

Á Mai vì đang mang thai, thêm chứng váng đầu nên tìm mà chỉ lỳ trong căn nhà thuê. Vệ Đại Sơn thì vứt hết việc đang , xin nghỉ gấp để tìm con gái. Anh sốt ruột như đống lửa, San San là đứa con đầu lòng, dù thường ngày bận rộn đồng áng ít khi gần gũi nhưng vẫn thương con.

"San San, San San ơi, con ở ?" Đại Sơn cầm đèn pin chạy đôn chạy đáo, họ báo công an và lực lượng chức năng cũng bắt đầu cuộc.

Người nhà họ Tô chẳng ai sang chỗ Á Mai, tất cả đều đang mải miết tìm đứa trẻ. Nhà họ Hứa bên cạnh tin cũng chỉ lắc đầu ngán ngẩm.

" thấy rõ ràng là mụ Á Mai cố tình để mất đứa nhỏ." Hứa Như Vân thẳng thừng trong nhà, "Cái đồ con gái, mụ nuôi để rảnh tay đẻ con trai chứ gì."

"Nếu nuôi thì ở quê họ bỏ , đợi đến lúc về thành phố..."

"Vì ở thành phố nhiều nhà giàu chứ ." Như Vân mỉa mai, "Mụ tính là San San lạc nhà giàu nào đó nhận nuôi, thế thì mụ sẽ bớt thấy tội hơn."

"Nói khẽ thôi con, kẻo nhà bên đó thấy." Mẹ Hứa nhắc nhở.

"Sao khẽ? Con to cho cùng ." Như Vân gằn giọng, "Chính là mụ Á Mai nuôi con nên mới cố tình để lạc mất nó đấy."

Trong lòng Như Vân bực bội vô cùng. Kiếp định một "đóa sen đen" ( lạnh lùng, chỉ quan tâm ), nên tối qua cô lánh sang nhà cô ruột ở một đêm để khỏi nhúng tay chuyện nhà họ Tô. Vậy mà chuyện gì đến cũng đến, San San vẫn cứ lạc. Như Vân thể nghi ngờ Á Mai, vì San San mới chỉ là đứa trẻ 5-6 tuổi, từ quê lên thành phố lạ nước lạ cái, lúc nào cũng rụt rè sợ sệt thì dám tự ý chạy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trung-sinh-tn80-chuyen-thuong-ngay-o-ngo-nho/chuong-50.html.]

Như Vân cũng chẳng rảnh tìm San San, cô cũng chẳng kiếp con bé dạt về phương nào. Cô chỉ thật to để cả nhà họ Tô và hàng xóm thấy rõ bộ mặt thật của Á Mai: Tự mất con, lấy cớ mang thai, mệt mỏi để ườn ở nhà bắt khác tìm .

"Đứa trẻ bé tí thế, thì , trông nổi con?" Như Vân tiếp tục, "Đến bản mụ còn chẳng thiết tha gì đứa nhỏ, thì trông mong gì khác thương xót giùm?"

Bà nội Tô ở bên bức tường thấy tiếng Như Vân thì thở dài phiền muộn. Bà tuổi cao sức yếu, từ dạo ông cụ mất bà đau ốm, nên con cháu bắt bà ở nhà chờ tin. Tính nết Á Mai bà là hiểu rõ nhất, bà cũng thấy con bé đối xử với San San chẳng gì. Vì con bé chơi kết bạn mà Á Mai nỡ cạo trọc đầu nó, trong khi bản thì tóc tai mướt mát.

Đến nửa đêm, của Ninh Ngạn Tĩnh tìm thấy San San tại một đồn công an gần nhà ga. Con bé đúng là bọn buôn bế , nhưng vì phát hiện là con gái, thấy quá nhiều đang sục sạo tìm kiếm nên chúng sợ lộ, đành vứt con bé ở nhà vệ sinh nhà ga.

Lúc phát hiện, San San vẫn đang ngủ li bì, chắc chắn chúng cho uống t.h.u.ố.c mê.

Tuyết Tình và Ngạn Tĩnh tức tốc nhà ga đón con bé về. Lúc họ đến đồn công an, San San mới tỉnh , mặt mũi ngơ ngác. Con bé kể trong cơn mê tỉnh rằng tìm , "bạn nhỏ" đến rủ chơi nên nó theo, đó thì chẳng gì nữa cho đến khi tỉnh dậy ở đây.

"Không , sắp về đến nhà con." Tuyết Tình nhẹ nhàng xoa cái đầu trọc của San San, "Lần đừng bao giờ theo lạ nữa ."

Ai mà ngờ chúng dùng trẻ con để mồi nhử San San. Chúng con bé thèm chơi cùng bạn bè nên dùng chiêu đó. San San mặc quần áo xanh cũ kỹ, để đầu trọc, lẽ bọn buôn ban đầu tưởng con bé là con trai nên mới bắt . Sau khi phát hiện là con gái, thấy tình hình truy quét gắt gao quá nên chúng mới vứt bỏ. Thời con gái nhỏ khó bán hơn con trai nhiều, bọn chúng chỉ chuộng con trai hoặc là con gái lớn (tầm 14-15 tuổi) để bán về vợ . Đứa trẻ tí tuổi đầu nuôi tốn cơm mà dễ bại lộ, nên chúng vứt cho rảnh nợ.

Tuyết Tình công an phân tích mà rùng , cô đứa trẻ bé loắt choắt trong lòng, xót xa khôn nguôi.

"Đừng sợ nhé." Tuyết Tình vỗ về.

San San ngước Tuyết Tình, mếu máo gọi: "Dì út..."

"Ừ, dì đây." Tuyết Tình gật đầu, "Qua , qua con."

Tuyết Tình ôm c.h.ặ.t con bé. Tìm thấy là , chỉ cần đứa trẻ bình an là cô nhẹ lòng. Cô cũng mối quan hệ giữa nhà họ Tô và Á Mai thêm căng thẳng, dù rõ ràng là do Á Mai trông con cẩn thận. Cái tính của Á Mai, đời nào cô nhận về , chỉ đổ vấy cho khác.

Khi thấy San San trở về, phản ứng của Á Mai là lao tới ôm chầm lấy con. Cô chắn mặt đứa bé, quát lên: "Tao bảo mày ở nhà, mày dám chạy lung tung hả? Mày định dồn tao chỗ c.h.ế.t đấy ?"

Mắt Á Mai đỏ vằn lên. Thực cũng chút sợ hãi khi con bé mất tích. Dù cũng là khúc ruột mang nặng đẻ đau, cô cũng mong con bình an chứ nó gặp chuyện. Á Mai luôn thấy San San là "đứa trẻ hồn", nhát gan lầm lì, chẳng giống tính cách của cô chút nào.

"Làm hại cả nhà tìm mày khắp nơi, mày..."

"Con bé bắt cóc đấy." Tuyết Tình ngắt lời, "Bọn buôn tưởng nó là con trai vì cái đầu trọc , nên mới xảy cớ sự ."

"Đầu trọc? Cô đang trách đấy ?" Á Mai sừng sộ lên.

"Đưa cháu về đến nơi , chúng xin phép về ." Ngạn Tĩnh kéo tay Tuyết Tình , những lời cay độc đó thêm một giây nào nữa.

Tuyết Tình lẳng lặng theo Ngạn Tĩnh, cô chẳng buồn thêm câu nào. Phía lưng, tiếng Á Mai vẫn chát chúa vang lên kèm theo tiếng tát mạnh tay San San: "Chạy ! Cho mày chừa cái thói chạy rông ! Đây là thành phố chứ cái xóm nghèo quê ? Đồ mất dạy, tao đẻ đứa con như mày cơ chứ!"

Nghe đến đó, Tuyết Tình đột ngột . Cô bước tới bế thốc San San lên: "Em đưa cháu về bên nhà ăn chút gì đó."

Tuyết Tình dắt con bé thẳng, mặc kệ Á Mai đó. San San sợ đến mức dám thành tiếng. Tuyết Tình thầm nghĩ, San San trở nên thế là do cách giáo d.ụ.c của Á Mai, mà cô còn dám mở miệng mắng nhiếc con bé như . Một đứa trẻ mới tí tuổi đầu thì cái gì?

Trời mờ sáng, Ngạn Tĩnh đưa Tuyết Tình về đến cửa nhà họ Tô mới về. Tuyết Tình bảo kiếm cái gì ăn nghỉ ngơi, nhưng để khi khác.

"Có chuyện gì cứ gọi nhé." Ngạn Tĩnh dặn dò kỹ lưỡng khi .

"Vâng, đường cẩn thận, về nghỉ , thức trắng cả đêm ."

Loading...