[XUYÊN KHÔNG TRÙNG SINH TN80] CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở NGÕ NHỎ - Chương 52

Cập nhật lúc: 2025-12-31 01:59:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chẳng bảo các em thiết kế cái mới ?" Ninh Ngạn Tĩnh tò mò hỏi.

"Muốn thiết kế cái mới thì cũng học cái cũ chứ ." Tuyết Tình giải thích, "Trí tuệ của xưa chẳng hề thua kém chúng bây giờ ."

Mái của những kiến trúc cổ đa phần bằng gỗ, việc sắp xếp các thanh xà, kết cấu rường cột đều quy tắc nghiêm ngặt; trong sân còn hệ thống thoát nước và đủ loại kiến trúc nhỏ tinh xảo khác.

Kiếp Tuyết Tình từng nghiên cứu những thứ , mỗi kỳ nghỉ cô đều thăm thú và thiết kế ít công trình mang phong cách cổ. Kiếp , thời điểm hiện tại chính là cơ hội vàng. Nhiều đặc khu kinh tế vẫn hình thành, thứ còn đang ở trạng thái chờ khai phá. Những phim trường khu du lịch vẫn phát triển chín muồi, trăm công nghìn việc đang đợi khởi sắc, những thuộc chuyên ngành như Tuyết Tình thể phát huy tác dụng lớn.

"Anh xem, bốn góc mái hiên cong v.út lên thế , hoa văn đó mỗi tỉnh một nét riêng, phong cách kiến trúc cũng khác biệt ." Tuyết Tình hào hứng chỉ trỏ.

Khu phố cổ vẫn còn dân sinh sống. Nếu quy hoạch bài bản, đây sẽ là một địa điểm du lịch tuyệt vời.

Tuyết Tình bảo Ngạn Tĩnh đặt bao tải đồ xuống, cô lấy giấy b.út để ký họa và đo đạc tỷ lệ. Dù kiếp học qua nhưng tài liệu cũ thể áp dụng cho hiện tại. Hai thế giới là hai đường thẳng song hành, thể giống y hệt, Tuyết Tình tự nhủ tôn trọng thực tế của thế giới vì cứ mãi ôm khăng khăng ký ức cũ, dù rằng đa phần thứ vẫn nét tương đồng.

"Kiến trúc bây giờ của chúng cơ bản còn những nét đặc sắc nữa, chủ yếu chú trọng tính thực dụng." Tuyết Tình nhận xét, "Mỗi thời đại một kiểu kiến trúc riêng, mang đậm dấu ấn của riêng ."

Hai trong phòng khách của một ngôi nhà cổ, còn Ninh Giai Tuyên thì mải ngắm tán cây xanh mướt ở góc sân. Cây cối xanh nhưng tuyệt nhiên thấy hoa, vì giống cây nở mùa xuân, giờ quá mùa .

"Trong mát mẻ thật đấy." Giai Tuyên cảm thán, "Mát hơn hẳn bên ngoài."

"Đông ấm hè mát mà." Tuyết Tình đáp.

"Chỗ đúng là thật, nhà em cũng một khu vườn lâm viên." Giai Tuyên khoe, "Mẹ bảo nhà nước trả quyền sở hữu xong, hôm nào em đưa chị qua đó xem nhé."

"Em tự một ?" Ngạn Tĩnh lườm cô em gái, con bé cứ tranh hết lời định .

"Ơ, em xin trai, em quên mất." Giai Tuyên thè lưỡi trêu chọc, "Lúc thầy giảng bài còn nhắc đến vườn nhà đấy, bảo là hôm nào qua đó khảo sát một chuyến."

Tuyết Tình sực nhớ , lúc thầy giáo giảng về khu vườn đó quả thực nhắc đến nhà họ Ninh. Dù thầy chỉ vài câu lướt qua nhưng cũng đủ để hiểu rằng tổ tiên nhà họ Ninh từng hiển hách đến nhường nào.

"Tuyết Tình , nếu chị sợ em kiềm chế mà 'động tay động chân' thì cứ gọi em cùng." Giai Tuyên lém lỉnh, " mà chắc em dám ."

Giai Tuyên ông trai, thấy bắt đầu lúng túng là cô khoái chí.

"Anh yên tâm , em . Em còn đang đợi Tuyết Tình thành chị dâu nhỏ của em mà." Giai Tuyên láu lỉnh, "Bạn mà thành chị dâu thì đời em chỉ sướng thôi."

"Em thì sướng ." Ngạn Tĩnh thầm nghĩ, cô em thế chỉ sợ ngày nó lôi kéo luôn cả đối tượng của mất.

Mười mấy phút , một trận mưa rào đổ xuống. Nhóm Tuyết Tình đành trú tạm trong phòng khách của ngôi nhà cổ. Nền nhà lát đá phiến mát lạnh, trông chẳng khác gì gạch men bây giờ.

Kiến trúc ở đây những dãy hành lang dài, tường chạm trổ hoa văn rỗng, bên thể xuyên qua bên . Phóng tầm mắt là thấy bóng cây xanh mát, tất cả đều thiết kế tỉ mỉ, mang một vẻ cổ điển đầy ý nhị.

Cùng lúc đó, bà cô Đại "giả vờ giả vịt" sang thăm Á Mai.

"Để bà nội trông cháu cho cũng ." Cô Đại lên tiếng, "Cơ mà thật, nhà họ nên dỡ cái giường tầng ở phòng khách gì. Giờ San San ngủ với bà, Tuyết Tình về lấy chỗ mà ngủ? Mà , cô nghỉ việc thật đấy ?"

"Mẹ cháu xin nghỉ cho cháu đấy." Á Mai hậm hực.

"Tiếc quá nhỉ." Cô Đại tặc lưỡi, "Nếu nghỉ, cô thì cứ để mấy đứa em họ chị em dâu bên , họ mà. Thế bên đó còn thiếu ?"

"Cháu... cháu rõ." Á Mai đáp, "Cô thì tự mà hỏi."

" thì... giải quyết ." Cô Đại phân trần, "Thời buổi tìm việc, một là tiền mua suất, hai là quan hệ. Không tiền thế thì ai sắp xếp công việc cho?"

"Cháu bảo để thím Ba cháu chịu, cứ bắt cháu nghỉ bằng , còn đích xin nghỉ nữa chứ." Á Mai kể khổ, "Mẹ sợ ảnh hưởng đến tiểu , vì đó là việc do đối tượng của nó tìm cho."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trung-sinh-tn80-chuyen-thuong-ngay-o-ngo-nho/chuong-52.html.]

" là phí phạm. Không cho ngoài thì giữ cho nhà chứ." Cô Đại bồi thêm, "Chỗ họ hàng thích cả, đối tượng của tiểu chắc chắn hẹp hòi đến thế . Mẹ cô cũng thật là, cứ thế mà bỏ ngang. Cô xem, giờ trong bụng thì một đứa, ngoài tay một đứa con gái, chồng chỉ công nhân thời vụ, nhà cửa thì trả tiền thuê, chỗ nào cũng thấy cần đến tiền."

Á Mai thừa nhà túng thiếu, nhưng cô cũng chẳng .

"Hay là thế , cô giúp hỏi xem nhà hàng đó còn thiếu ." Cô Đại gợi ý, "Cứ để chị dâu họ của cô sang đó , mấy tháng đầu chị sẽ trích một phần lương chia cho cô, thấy thế nào?"

"Chia tiền cho cháu?" Á Mai nhướn mày.

" thế." Cô Đại gật đầu, "Cái công việc chẳng bao lâu, mỗi tháng chia cho cô một ít thì cô thiệt, mà nhà cũng chẳng lỗ."

Cô Đại thầm nghĩ nếu Á Mai nghỉ việc sớm hơn thì bà sang ngay từ đầu. Tiếc là hai nhà ở cùng khu phố, nếu qua thì chẳng thể tin tức nhanh đến thế.

"Để cháu nghĩ ." Á Mai bắt đầu lung lay, nếu chẳng gì mà cũng tiền thì còn gì bằng.

Mưa tạnh, nắng bừng lên. Trận mưa bóng mây đến nhanh mà cũng nhanh, để trong khí mùi hăng hăng của đất cát bốc lên.

Ninh Giai Tuyên bản vẽ của Tuyết Tình bản của , cảm giác như hai vẽ hai thứ khác . Cô thầm hối hận, ngày xưa nghĩ ngành kiến trúc dễ học nhỉ? Cứ tưởng chỉ cần vẽ cho phần còn để thợ xây lo là xong?

"Em sai ." Giai Tuyên than thở.

" cái gì?" Tuyết Tình ngẩng lên .

"Biết sai là , em tự mà vẽ." Ngạn Tĩnh liếc bản vẽ nguệch ngoạc của em gái.

"Không , ý em là đáng lẽ ngày xưa em nên chọn ngành khác. Nếu em học cùng Tuyết Tình thì chắc gặp chị nhé!" Giai Tuyên phồng má cãi , "Anh đừng lúc nào cũng chê em là bóng đèn. Em với Tuyết Tình là bạn cùng ngành, chúng em đang học thực tế chứ hẹn hò , mới là thừa ở đây đấy!"

Giai Tuyên hứ một tiếng: "Khu phố cổ rộng thế , mấy ngày tới bọn em còn qua đây suốt. Anh nữa ? Anh còn cơ mà."

"Sau giờ thể qua đây." Ngạn Tĩnh đáp.

"Qua để dắt bọn em ăn ngon chứ gì." Giai Tuyên tít mắt.

Tuyết Tình ngước một chiếc túi đỏ nhỏ treo giữa mái hiên. Chiếc túi nhiều góc, bên trong chắc là đựng hương liệu hoặc bùa chú gì đó. Qua thời gian, nó phủ đầy bụi, sắc đỏ còn tươi tắn, nhưng vẫn loáng thoáng thấy những đường thêu tinh xảo.

Cô thầm nghĩ giá mà cái máy ảnh thì mấy, thể chụp tư liệu. Nhìn bằng mắt thường từ đất lên chẳng thể thấy rõ hoa văn vì trần quá cao. Có mượn thang thì cũng là loại thang thật cao mới tiếp cận nổi.

Trên một mái nhà còn đặt hai cái hũ gốm, về hai hướng khác , một cái hướng về phía , một cái hướng . Tuyết Tình thấy kiểu ở vài ngôi nhà trong khu phố ở, nó liên quan đến phong thủy. Người xưa chú trọng những điều nên đủ loại thiết kế kỳ lạ. Chẳng riêng gì nhà dân, ngay cả ở Cố Cung cũng những hộp gỗ chứa vật trấn yểm đặt xà nhà.

Không máy ảnh, chỉ dựa đôi mắt và đôi bàn tay để học kiến trúc quả thực là một thử thách gian nan. Hèn gì thầy giáo cứ bắt họ đến đây xem bằng . Không kinh phí xa thì đến khu phố cổ là hợp lý nhất, học nhiều thứ đỡ tốn tiền tàu xe.

"Tuyết Tình ơi, chị vẽ thật đấy, bản của em cứ như trẻ con chơi đồ hàng." Giai Tuyên cảm thán.

"Vẽ nhiều khắc tay sẽ quen thôi." Tuyết Tình an ủi, "Chúng học kiến trúc chứ học mỹ thuật , chủ yếu là lấy cái kết cấu."

"Em chỉ vẽ bậy thôi." Giai Tuyên khổ, "Chị em chọn ngành kiến trúc ?"

"Vì ?" Tuyết Tình tò mò.

"Vì một nữ kiến trúc sư vô cùng nổi tiếng, bà cực kỳ giỏi và từng khắp nơi để ký họa các công trình cổ. Em thấy nổi danh quá nên cũng như thế. Học mới thấy viển vông, em chỉ cái danh của chứ chẳng cái tài hoa vất vả chút nào."

Giai Tuyên thở dài, cái ngành khó quá là khó, cô hối hận xanh ruột. Rồi cô sang trai, nghĩ bụng cái tác dụng duy nhất của việc cô học ngành chắc là để giúp cô thoát ế.

"Anh trai, nhất định đưa em một phong bao bà mối thật to đấy nhé." Giai Tuyên lém lỉnh, "Không em thì hai gặp ?"

"Em chỉ giỏi vòi tiền tiêu vặt thôi." Ngạn Tĩnh cốc đầu em gái hiền.

Loading...