[XUYÊN KHÔNG TRÙNG SINH TN80] CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở NGÕ NHỎ - Chương 62
Cập nhật lúc: 2025-12-31 02:07:19
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Mấy món đồ đó của em cứ quẳng kho , dùng đến nữa ." Giai Tuyên vọng .
"Tùy em." Ngạn Tĩnh đáp lời em gái dẫn Tuyết Tình phòng. Đó là một căn phòng hướng Nam, ánh nắng tràn trề qua khung cửa lớn dẫn ban công rộng rãi. Trên ban công bày một bộ bàn tròn nhỏ bằng tre, ghế tựa cũng đan từ nan tre khéo léo. Cạnh đó là một chiếc ô lớn, thể che nắng lúc hóng gió, thể chắn những cơn mưa bất chợt.
Căn phòng rộng hơn hẳn cái ký túc xá chật chội, thậm chí còn to hơn cả phòng khách nhà họ Tô. Giường đệm êm ái, tủ quần áo, bàn học... thứ đều tươm tất.
"Ở đây nhỏ." Ngạn Tĩnh gãi đầu, "Lúc mua nghĩ Giai Tuyên chẳng ở đây lâu nên chọn căn to hơn."
"Thế là rộng lắm ạ." Tuyết Tình thật lòng cảm thán. Đừng là so với nhà họ Tô bây giờ, kể cả kiếp , cô cũng từng ở căn phòng nào thoáng đãng đến thế.
Tầng một là phòng khách lớn, một kho nhỏ, phòng vệ sinh và bếp. Bác giúp việc ngủ ở tầng hai, còn Ngạn Tĩnh dẫn Tuyết Tình lên tầng ba. Tầng quá cao, cũng nóng vì phía lớp trần cách nhiệt kỹ.
"Cửa phòng thể khóa trái từ bên trong." Ngạn Tĩnh dặn dò, "Dưới lầu tủ lạnh, em ăn gì cứ để đó."
"Trước đây em sang chơi với Giai Tuyên ." Tuyết Tình tiến gần cửa sổ, "Vị trí đúng là tuyệt, thể thấy cả cổng trường ."
"Lúc mua cũng chọn vị trí kỹ lắm đấy." Ngạn Tĩnh bước đến lưng cô, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy eo Tuyết Tình, tựa cằm lên vai cô hỏi nhỏ: "Hôm nay ở trường bắt nạt ?"
"Cũng gì." Tuyết Tình khẽ đáp, "Chúng sắp đính hôn, dạo trong trường nên nhiều chuyện. Em chỉ qua với mấy bạn cùng phòng, thế là... mắt. Giai Tuyên rủ em dọn ngoài, em đồng ý luôn."
"Dọn là đúng." Ngạn Tĩnh trầm giọng.
"Lúc đưa chìa khóa, em chỉ nghĩ cuối tuần mới sang đây nghỉ ngơi cho thoải mái. Ai ngờ... đúng là nếu sẵn chỗ ở thế , chắc em vẫn sẽ ráng nhịn thêm chút nữa."
Người thường bảo "lùi một bước biển rộng trời cao", tiền bạc thì nhẫn nhục mà sống qua ngày.
"Cũng may chuyên ngành của bọn em khoa Hóa." Tuyết Tình thêm.
"Hửm?" Ngạn Tĩnh thắc mắc.
"Khoa Hóa dễ tiếp xúc với chất độc lắm ." Tuyết Tình rùng , "Bạn cùng phòng mà ghét , lén cho tí t.h.u.ố.c đồ ăn thức uống, c.h.ế.t cũng thành kẻ ngớ ngẩn. Nghĩ thôi thấy sợ."
Lúc khôi phục ký ức kiếp , Tuyết Tình chỉ đơn giản gây gổ vì thấy họ còn trẻ con, đời nên hiểu chuyện. Cô nghĩ dù trường mỗi một nơi, chẳng cạnh tranh gì , việc thì nhà nước phân phối theo năng lực và trường học chứ cái ký túc xá . giờ nhớ mấy vụ án hạ độc bạn cùng phòng ở kiếp , cô thấy quyết định dọn là quá sáng suốt. Cô nạn nhân của sự đố kỵ hèn hạ.
"Lo xa ?" Ngạn Tĩnh siết nhẹ vòng tay, " em nghĩ đúng đấy, lòng khó đoán."
"Anh ơi, hai ..." Cửa khóa trái, Giai Tuyên gõ cửa mà đẩy luôn. Thấy cảnh trai đang ôm ấp Tuyết Tình, cô nàng vội che mắt, lưng ngay lập tức.
Tuyết Tình ngượng ngùng đẩy nhẹ Ngạn Tĩnh .
"Lần nhớ gõ cửa." Ngạn Tĩnh hắng giọng nhắc nhở em gái.
"Biết , , em sẽ gõ!" Giai Tuyên hé hai ngón tay trộm, thấy hai tách mới dám bỏ tay xuống, "Em sang xem hai dọn xong . Để mừng tân gia, tối nay ăn gì ngon ngon chứ nhỉ? Ra tiệm ăn bảo bác giúp việc nấu ạ? Nói là em nấu đấy nhé."
"Ra ngoài ăn ." Ngạn Tĩnh quyết định. Vì Tuyết Tình dọn đến đột ngột, bếp núc chuẩn kịp đồ tươi ngon, tiệm là hợp lý nhất.
"Trước khi ăn, chúng mang mớ đồ cũ về gửi bố Tuyết Tình ." Ngạn Tĩnh Tuyết Tình hỏi, "Sắp xếp em?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trung-sinh-tn80-chuyen-thuong-ngay-o-ngo-nho/chuong-62.html.]
"Vâng, em ." Tuyết Tình gật đầu.
"Hai chẳng ai thèm hỏi ý kiến em cả." Giai Tuyên giả vờ thở dài, "Bạn nhất của , trai của ... Được , yêu, cũng sẽ như thế cho hai xem."
Tầm bốn giờ chiều, họ mang đồ đạc về nhà họ Tô.
"Con dọn ngoài ở ?" Bà nội Tô kinh ngạc hỏi.
"Vâng, tính khí hợp nên con dọn cho thoải mái ạ."
"Sao đây con kể?" Bà nội lo lắng, "Có bọn nó bắt nạt con ?"
"Dạ , chỉ là bạn thích lưng thôi ạ, bạn tất cả chứ riêng gì con." Tuyết Tình trấn an bà, "Con nghĩ ở chung phòng bốn năm, nhịn một chút là xong. Cãi ầm ĩ lên thầy phụ đạo ."
"Con thấy , chứ hạng đó nó thấy lắm." Bà nội xót cháu, "Cái con bé , chịu khổ mà chẳng chịu hé răng lấy một lời."
"Con thì bà với bố lên trường đòi công bằng ? Thế thì thành nhà lấy đông h.i.ế.p yếu, các thầy cô thích sinh viên như ạ."
Tuyết Tình rõ giáo viên sẽ ấn tượng nếu sinh viên dính thị phi. Cô giữ hình ảnh để phân phối đơn vị . Kiếp cực như trâu ngựa cô còn chịu , huống chi mấy chuyện vặt vãnh . giờ chống lưng , cô tội gì khổ sở nữa. Phải sống cho thoải mái từ sớm mới đúng.
Bà nội Tô thở phào, thầm nghĩ con bé quá hiểu chuyện, mà đứa trẻ hiểu chuyện thường dễ lơ là. Người lớn ai cũng bận rộn, cứ thấy nó ngoan là yên tâm, nó cũng những ấm ức riêng.
Nghĩ đến đây, bà nhớ tới bé San San. Con bé cũng lầm lì, ai hỏi gì nấy. Bà tự nhủ qua trường mẫu giáo thăm nom con bé thường xuyên hơn.
Giai Tuyên xung phong trường lấy sách giáo khoa mới cho cả hai để Ngạn Tĩnh thời gian ở bên Tuyết Tình. Ở trường, cô gặp Điền Kiều.
"Sách đây, nặng lắm đấy." Điền Kiều nhiệt tình, "Để tớ bê phụ xe."
"Cảm ơn nhé, lát nữa cùng ăn cơm ." Giai Tuyên rủ.
"Thế còn Tuyết Tình?"
"Cậu ăn với trai tớ . Tớ bóng đèn, sẵn tiện qua lấy sách luôn."
"Cậu qua thì bọn tớ cũng mang sang cho thôi." Điền Kiều , "Cái cô Vu Lệ đúng là khó ưa thật. Cùng phòng với , bạn yêu thì mừng cho bạn chứ."
"Cô cố tình nhục Tuyết Tình đấy." Giai Tuyên bực bội, "Anh trai tớ đời nào thèm để mắt đến hạng đó. Cô còn tớ ghét Tuyết Tình cơ. Tuyết Tình nhà tớ hiền quá, cứ nhịn cô mãi."
"Cũng trách Tuyết Tình ." Điền Kiều thở dài, "Bọn tớ gia thế như , thầy cô và quản lý ký túc đều ghét sinh viên gây rắc rối. Ở với bốn năm chứ cả đời , vợ chồng còn mài giũa mới hợp, huống chi bạn cùng phòng. Không hợp thì coi như quen là ."
Điền Kiều hiểu cho nỗi lòng của một sinh viên bình thường như Tuyết Tình. Muốn mạnh mẽ cũng cảnh, gây chuyện lớn chỉ thiệt , giáo viên ghét bỏ thì đáng.
"Lúc nãy hai , Vu Lệ bêu rếu khắp nơi, bảo Tuyết Tình trèo cao, dùng bàn đạp để bước chân nhà giàu." Điền Kiều kể, "Không chỉ tớ thấy mà cả dãy hành lang đều ."
"Cô bệnh ?" Giai Tuyên gắt lên, "Tuyết Tình bao giờ đòi đến nhà tớ, cũng chẳng bảo tớ giới thiệu trai. Là tớ 'trúng tiếng sét ái tình' tự mò đến đấy chứ. Hồi còn dặn tớ kết bạn cẩn thận, thế mà gặp Tuyết Tình cái là sang mắng tớ mồm mép tép nhảy ngay ."
Giai Tuyên : "Thật tớ cũng vun cho hai lắm, nhưng tính tớ khó đoán, tớ mà nhúng tay sợ ghét lây sang Tuyết Tình. Ai ngờ ông tự 'đổ' đứ đừ như thế."