[XUYÊN KHÔNG TRÙNG SINH TN80] CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở NGÕ NHỎ - Chương 64
Cập nhật lúc: 2025-12-31 02:08:46
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đến giờ dùng bữa sáng cô ạ.” Dì Lý lên tiếng.
“Nhiều thế dì?” Tuyết Tình ngạc nhiên, “Dì Lý, dì cũng xuống ăn cùng cháu cho vui.”
“Cô cứ tự nhiên, phần riêng .” Dì Lý đáp lời. Dì việc thạo tay, cũng chẳng hề ý coi thường Tuyết Tình. Dù cô vẫn còn là sinh viên, dù hai chính thức thành vợ chồng, dì Lý vẫn luôn giữ đúng bổn phận của một giúp việc: ít quản chuyện chủ, việc , thế mới lâu dài . “Cô ăn món gì đặc biệt ? Sườn xào chua ngọt, cá hầm cay, đùi gà kho tàu... đều cả.”
“Dì món gì cháu cũng thích ạ.” Tuyết Tình mỉm .
Ăn sáng xong, Tuyết Tình bộ đến trường mà lòng vẫn còn chút lâng lâng. Kiếp cô từng ở khách sạn sang trọng, tận hưởng đủ dịch vụ cao cấp, nhưng kiếp thì khác hẳn. Cô nhẹ nhàng vỗ vỗ má , tự nhủ quen với cuộc sống thôi, chẳng qua là cô hưởng thụ sớm hơn một chút những gì cô xứng đáng ở đời .
“Tuyết Tình!” Giai Tuyên xuống xe thấy bạn, cô nàng vẫy tay chạy lon ton đến, hai cùng sóng vai cổng trường. “Hôm nay tớ suýt nữa thì ngủ quên, may mà ông tớ gõ cửa gọi dậy đấy. Chứ hồi tớ ngủ nướng đến trưa ảnh cũng chẳng thèm ngó ngàng .”
Người trong nhà họ Ninh hiếm khi giục Giai Tuyên dậy sớm vì tính tiểu thư đôi khi bỏ tiết. Ông bà Ninh cũng chẳng quản khắt khe, miễn con gái lấy tấm bằng nghiệp là , những chuyện khác quan trọng.
Ở một diễn biến khác, Á Nam nhập viện. Mẹ Tô tin liền vội vã chạy đến: “Sao nông nỗi ? Hai hôm trông con vẫn còn khỏe mạnh lắm cơ mà?”
Chương 29: Đính hôn - Là vàng thì ắt sẽ tỏa sáng
“Không , tại nhà đông con quá, con sắp nhỏ vô tình đá một phát trúng n.g.ự.c thôi.” Á Nam giường bệnh giải thích, “Ai dè bên trong viêm, bác sĩ bảo tiểu phẫu để dẫn mủ ngoài. Chuyện nhỏ thôi , gì đáng ngại .”
“Sao con cẩn thận gì cả?” Mẹ Tô trách yêu, “Bác sĩ xác định vấn đề gì khác chứ?”
“Dạ , bác sĩ bảo phát hiện sớm xử lý thế là nhất . Làm xong xem tình hình thế nào, chỉ là chứng viêm thôi mà.”
“Để đó, lát hỏi trực tiếp bác sĩ mới yên tâm .” Mẹ Tô vẫn hết lo.
Cũng may lời bác sĩ cũng tương đồng với Á Nam. Một cô trông ba đứa nhỏ, lúc đùa nghịch chúng may đá trúng. Lúc đó Á Nam chỉ thấy đau, xoa xoa một lúc thấy dịu nên chủ quan nghĩ sẽ tự khỏi, ngờ biến chứng thành viêm nhiễm. Cô cũng chẳng nỡ trách con, trẻ con hiếu động, lớn trông kỹ thì chịu, con nhỏ thì gì .
Vì Á Nam viện, chồng cô trông giúp ba đứa nhỏ. Bé San San thì ở nhà họ Tô , nhưng vì nhà ngoại còn chỗ ngủ nên Á Nam để các con về bên đó. Chuyện gì nhà chồng lo thì cứ để họ lo, nên phiền nhà ngoại quá nhiều.
Chiều tà, Tô tất tả sang chỗ Tuyết Tình để xem tình hình con gái út. Cả ngày hôm nay bà chạy ngược chạy xuôi từ bệnh viện đến đây, cũng đủ mệt nhoài.
Vừa bước nhà, bà khỏi kinh ngạc phòng khách rộng thênh thang, còn to hơn cả căn nhà của họ. Bộ sofa mềm mại, chiếc tivi sang trọng khiến bà thầm cảm thán: nhà đúng là chẳng thể nào bì kịp, khác biệt một trời một vực.
“Mấy đứa ở ký túc xá gì con mà con dọn ?” Mẹ Tô hỏi.
“Chẳng con đang quen trai Giai Tuyên ? Có cho rằng con kết bạn với là để mưu đồ gả nhà giàu.” Tuyết Tình bình thản, “Ngay từ đầu khi con chơi với Giai Tuyên họ nghĩ thế . Miệng là của , con quản .”
“Sao chuyện thế con cũng với ?”
“Chuyện vặt vãnh mà, con kể gì cho thêm bận lòng.” Tuyết Tình , “Mẹ, con trưởng thành , thể cứ chút chuyện là phiền bố .”
Tuyết Tình tự hiểu còn là đứa trẻ lên ba, chuyện gì nhịn thì nhịn. Đợi đến khi cô đủ thực lực, cô sẽ mạnh mẽ theo cách của . Bố quá vất vả với công việc và thực tại cơm áo gạo tiền, cô họ bận tâm thêm vì mấy trò đố kỵ trẻ con ở trường.
“Con đấy, hiểu chuyện quá cũng dễ chịu thiệt thòi.” Mẹ Tô thở dài.
“Mẹ yên tâm, con ngốc .” Tuyết Tình , “Chừng nào động đến lợi ích cốt lõi của con thì con 'nhát' một chút cũng chẳng . nếu đụng chạm đến quyền lợi của con thì xong . Sống ở đời đối nhân xử thế ạ. Nếu con cứ một tí là lu loa lên, bố sang trường thấy chuyện lông gà vỏ tỏi, đến lúc con thực sự cần giúp đỡ thì liệu bố còn sốt sắng như nữa ?”
“Tất nhiên là chứ, con là con gái ruột của , bỏ mặc con .”
“Bố thì , nhưng thầy cô thì .” Tuyết Tình giải thích, “Thầy cô chẳng ai sinh viên cứ mang chuyện vặt vãnh đến phiền . Họ cũng yên , chẳng ai thích ôm thêm việc .”
“Con nghĩ cũng .” Mẹ Tô bùi ngùi.
“Mẹ xuống ạ. Mẹ dùng bữa ?”
“Mẹ ăn . Không sang xem con một cái yên lòng, tối chắc mất ngủ mất. À, chị Hai con nhập viện đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trung-sinh-tn80-chuyen-thuong-ngay-o-ngo-nho/chuong-64.html.]
“Chị Hai viện ạ?” Tuyết Tình hốt hoảng.
“Không gì to tát , chỉ là viêm thôi.” Mẹ Tô giấu chuyện Á Nam phẫu thuật, “Đợi chị về nhà con hãy qua thăm. Giờ chị ở viện, con đừng đến đó gì cho thêm ám khí, bệnh viện đông vật tạp, con sang cũng chẳng giúp gì.”
“Vâng, đợi chị xuất viện con sẽ qua. Chị đủ tiền đóng viện phí ?”
“Đủ, con lo. Nếu thiếu thì rể con sẽ xoay xở.” Mẹ Tô đáp.
Dì Lý tinh ý bưng nước và đĩa trái cây lên lặng lẽ lui chỗ khác, để gian riêng cho hai con. Mẹ Tô theo bóng dì Lý, thầm khen nhanh nhẹn. Bà đưa tay quẹt nhẹ lên mặt bàn , một hạt bụi, sạch sẽ.
“Con sắp đính hôn , hạn chế đến bệnh viện.” Mẹ Tô dặn, già thường kiêng kị những nơi ốm đau bệnh tật ngày đại hỷ.
“Con mà .” Tuyết Tình , “Chị Hai khi nào thì về ạ?”
“Chắc chắn là ngày đính hôn của con. Chỉ vài hôm nữa thôi.”
Mẹ Tô thêm một lúc tham quan phòng của Tuyết Tình. Căn phòng rộng hơn bất kỳ căn phòng nào ở nhà họ Tô, đồ đạc tiện nghi đủ đầy. Bà bên cửa sổ ngoài, thầm khen khung cửa lớn đón nắng .
“Đối tượng của con đúng là để tâm đến con.” Mẹ Tô trầm ngâm, “ con cũng cách cư xử. Phụ nữ với đàn ông, đôi khi cần quá mạnh mẽ , yếu mềm một chút họ mới xót.”
Bà sợ con gái út cái gì cũng tự gồng gánh một . Bà khuyên con "mềm mỏng" là để chịu nhục, mà là cái mềm mỏng của phụ nữ điều. Phải chút "thủ đoạn" trong tình cảm mới giữ lửa.
“Cậu là chỗ dựa cả đời của con.” Mẹ Tô ân cần, “Con thể tài giỏi, thể mạnh mẽ bên ngoài, nhưng mặt chồng thì nên dịu dàng một chút. Đàn ông ai cũng thích cây cao bóng cả cho phụ nữ của dựa . Thi thoảng nũng một tí, đừng quá đà là .”
“Mẹ...” Tuyết Tình ngượng ngùng nghĩ xem sẽ " nũng" như thế nào.
“Con cứ thế ... là .” Mẹ Tô điệu bộ thẹn thùng của con gái, giọng ngọt ngào, thầm nghĩ chuyện đúng là thiên phú, cần diễn cũng đủ tự nhiên .
Lúc Tô định về thì Ngạn Tĩnh tới nơi. Anh tan vốn định sang ăn cơm cùng Tuyết Tình nhưng vì bận việc đột xuất nên đến muộn.
“Thưa bác.” Ngạn Tĩnh cung kính chào Tô.
“Tuyết Tình nó vẫn còn là sinh viên, gì mong cháu bao dung cho nó nhiều hơn một chút.” Mẹ Tô dặn dò tế nhị, bà tin một thông minh như Ngạn Tĩnh sẽ hiểu ý , “Ngày tháng của hai đứa còn dài.”
Ngạn Tĩnh hiểu Tô nhắc nhở dù Tuyết Tình ở đây, sang thăm cũng nên quá giới hạn khi cưới hỏi. Anh tôn trọng Tuyết Tình và dành cho yêu những gì nhất.
“Để cháu đưa bác về.” Ngạn Tĩnh bên cạnh Tô.
“Không cần , cháu với Tuyết Tình .” Đến cửa, Tô vẫy tay bảo hai đứa .
Bà bóng lưng hai đứa cạnh , đúng là trai tài gái sắc. Chẳng bàn đến gia thế, chỉ riêng ngoại hình thôi thấy vô cùng xứng đôi lứa.
Tuyết Tình nguyên tại chỗ, đợi bóng khuất hẳn mới sang Ngạn Tĩnh.
“Mẹ em khen đấy.” Tuyết Tình chỉ đến vai Ngạn Tĩnh. Cô cao hơn một mét sáu, so với con gái miền Nam là khá cao, thế mà cạnh vẫn thấy nhỏ bé vô cùng. “Mẹ bảo em dịu dàng một chút, nũng với một tí.”
“Em thế là đủ 'mềm' lòng .” Ngạn Tĩnh Tuyết Tình bằng ánh mắt thâm tình. Với , dù cô thể hiện thế nào cũng thấy đáng yêu. Trước đây tin câu "trong mắt hóa tình nhân Tây Thi", nhưng gặp Tuyết Tình mới hiểu, yêu chỉ cần đó thôi cũng đủ trái tim nhịp, hận thể dâng hiến cả trái tim cho cô.
Ngạn Tĩnh nắm c.h.ặ.t t.a.y Tuyết Tình cùng nhà. Ban ngày cô học qua , nên dặn dì Lý mua đủ thứ: sữa, trái cây, bánh ngọt để cô thể ăn bất cứ lúc nào.
“Anh ăn cơm ?” Tuyết Tình hỏi.
“Chưa em ạ.” Ngạn Tĩnh đáp, “Anh chỉ nhanh ch.óng đến gặp em thôi.”
“Đã hơn bảy giờ đấy.” Tuyết Tình đồng hồ treo tường.
“Tan vướng chút việc nên trễ một xíu.” Ngạn Tĩnh mỉm giải thích.