[XUYÊN KHÔNG TRÙNG SINH TN80] CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở NGÕ NHỎ - Chương 71
Cập nhật lúc: 2025-12-31 12:34:06
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đối tượng của nó thì cũng là đối tượng của nhà chứ ?” Bà nội Tô thản nhiên đáp.
“...” Bà Hứa thì nét mặt lộ rõ vẻ lúng túng.
“Thế con bé nhà bà chia tay thật ?” Bà nội Tô hỏi tiếp, “Nó tìm mới ?”
“Chưa bà ạ, cũng chẳng vội.” Bà Hứa đáp, “Dạo nó đang tập tành bày hàng xén, cũng kiếm đồng đồng . Biết ít nữa gặp hợp ý thì nên duyên thôi.”
Bà Hứa liếc chiếc tủ lạnh một nữa, thầm ước giá mà nhà cũng một cái thì oai mấy. Lúc rời nhà họ Tô, đến cổng mà bà vẫn còn ngoái đầu cái vật báu bằng sắt .
“Cái chỗ ngủ của Tuyết Tình giờ dành để đặt tủ lạnh .” Bà Hứa về đến nhà cảm thán với Như Vân, “Đấy, tìm đối tượng là cả nhà nhờ, đúng là 'một quan cả họ nhờ'. Con đấy, đừng chỉ mải mê buôn bán, lo mà tìm đối tượng . Nhìn kìa, đối tượng mua hẳn tủ lạnh biếu gia đình đấy.”
“Con cần đối tượng mua cho, con thể tự mua.” Như Vân nhấn mạnh, “Chẳng qua là cái tủ lạnh thôi mà? Tự con lo , chứ dựa dẫm đàn ông thì chẳng dựa cả đời .”
Kiếp , Hứa Như Vân còn tin đàn ông nữa, cô chỉ tin chính . Cô tìm đối tượng thì cũng chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện dựa dẫm, bởi đời đàn ông đáng tin thì ít, mà lợi ích và tiền bạc mới là thứ chân thực nhất.
Cùng lúc đó, Tuyết Tình đang lớp thì bỗng hắt xì một cái rõ to, cô đưa tay dụi dụi mũi.
“Cậu cảm ?” Điền Kiều hỏi, “Dạo ngày nắng đêm lạnh, dễ ốm lắm đấy. Tối nay câu lạc bộ Khiêu vũ tổ chức hoạt động, ?”
Chương 31: Đường tắt – Ai cũng
“Tổ chức ở thế?” Tuyết Tình hỏi.
“Ở sân vận động cạnh ký túc xá .” Điền Kiều đáp.
Cạnh ký túc xá nữ khoa Kiến trúc là sân vận động, bình thường đó chơi bóng rổ. Trời nóng thế , cứ đến tối là nam thanh nữ tú kéo đó đông nghịt.
“Đấy chẳng sân bóng rổ ? Họ chơi bóng ?”
“Chơi bóng quan trọng bằng việc ngắm trai xinh gái .” Điền Kiều , “Thiếu gì sân bóng khác , bóng thì lúc nào chẳng chơi .”
“Cũng đúng.” Tuyết Tình gật đầu, “Chí lý lắm.”
“Thế ?”
“Tớ .”
“Vì hôn phu ?” Điền Kiều trêu, “Định giữ 'nữ đức' đấy ?”
“Không , tớ sách.” Tuyết Tình giải thích, “Thầy Quách sắp đưa bọn tớ nghiên cứu nhà sàn ở vùng đồng bào dân tộc Thổ Gia, tớ tìm hiểu . Phải xem tài liệu nào liên quan , còn phong tục tập quán của họ nữa, kẻo đến nơi phạm điều kiêng kỵ của thì khốn.”
“Chẳng cuối tháng mới ?” Điền Kiều kinh ngạc, “Chuẩn sớm thế cơ ? Cậu định học luôn cả tiếng của họ chắc?”
“Thời gian ngắn quá học nhiều , nhưng học vài câu giao tiếp cơ bản thì cũng . Mà cũng tìm tiếng vùng đó mới học chứ.” Tuyết Tình , “Chuẩn kỹ lưỡng bao giờ cũng hơn.”
“Chả trách các thầy yêu quý thế, thành tích còn đầu.” Điền Kiều cảm thán, “Chẳng bù cho tớ, chỉ hóng xem trai để kiếm một đối tượng thôi.”
“Định tìm đối tượng ở trường ?” Tuyết Tình hỏi, “Lúc nghiệp, phân phối công tác... dễ mỗi một phương lắm đấy.”
Thời , sinh viên vẫn chuộng công việc do Nhà nước phân phối, hiếm ai tự tìm việc. Tuyết Tình , và Điền Kiều cũng rõ điều đó. Hai yêu mà chờ điều động công tác về gần là chuyện cực kỳ gian nan, con cái cũng vất vả theo.
“Yêu đương thôi mà, nhất thiết cưới.” Điền Kiều tặc lưỡi, “Tớ cứ chơi , chuyện đối tượng thì tùy duyên.”
Buổi chiều tiết, Tuyết Tình về chỗ ở thì gặp Giai Tuyên. Giai Tuyên chìa khóa nhưng cô chỉ cần nhấn chuông là Liễu dì mở cửa ngay.
“Em xem vở ghi ?” Tuyết Tình hỏi vì hôm nay Giai Tuyên nghỉ học.
“Thôi ạ.” Giai Tuyên đáp, “Nghe tối nay hoạt động giao lưu của câu lạc bộ Khiêu vũ, chị ?”
“Em ?” Tuyết Tình xuống cạnh em chồng tương lai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trung-sinh-tn80-chuyen-thuong-ngay-o-ngo-nho/chuong-71.html.]
“Cũng ạ, chị cùng em .” Giai Tuyên nũng nịu vắt tay Tuyết Tình, “Đừng sợ Hai, là .”
“Chị lên thư viện.” Tuyết Tình từ chối, “Sắp tới thực tế với thầy Quách, nếu chuẩn , đến lúc thầy hỏi mà một chữ bẻ đôi thì hổ lắm.”
“Chẳng nghiên cứu ? Không thì mới cần nghiên cứu chứ ạ.”
“Nghiên cứu nghĩa là cần chuẩn bài.” Tuyết Tình kiên định, “Em thể cần, nhưng chị thì chuẩn . Thầy Quách còn việc ở Viện Thiết kế Kiến trúc, mục tiêu của chị là đó việc.”
Tuyết Tình mục tiêu rõ ràng ngay từ khi đại học. Ngành trọng thực hành, " một ngày đàng học một sàng khôn". Với bằng đại học thời giá trị, cô thể thẳng Viện Thiết kế khi nghiệp mà cần học lên thạc sĩ tiến sĩ như ở kiếp của cô, nơi bằng cấp bão hòa.
“Em... em thì đúng là cần thật.” Giai Tuyên nhún vai, “Sau em báo cáo thực tế thế nào cũng , đại mấy dòng cho là cũng đủ học phần .”
Nhà trường yêu cầu sinh viên hai đợt thực tập xã hội trong bốn năm đại học để tính điểm học phần bắt buộc. Đây là thứ hai Tuyết Tình theo giáo sư, cô tận dụng cơ hội để trau dồi năng lực. Có thực lực, nhà trường sẽ đài thọ kinh phí, sinh viên tốn xu nào.
“Chị thực sự xem hội ?” Giai Tuyên nài nỉ, “Anh Hai ở bên chị suốt ngày , sách thì lúc nào chẳng . Đi mà, chị em cùng .”
“Em cứ .” Tuyết Tình cương quyết, “Thời gian gấp rút lắm, chuẩn kỹ là xong .”
“Thôi , chị cứ ở nhà mà dùi mài kinh sử.” Giai Tuyên thở dài, “Trước đây cũng thế, cứ nào thực tế là chị chuẩn từ sớm tinh mơ. Chị thế thì những khác sống ? Đâu ai cũng chuẩn chu đáo như chị.”
“Mọi chuẩn kỹ thì tớ mới cơ hội thể hiện mặt giáo sư chứ.” Tuyết Tình đùa.
Giai Tuyên giơ ngón tay cái tán thưởng: “Nể thật, đúng là chỉ chị mới thế.”
Tuyết Tình vẫn giữ nguyên cá tính từ khi đính hôn với Ngạn Tĩnh: hễ việc quan trọng liên quan đến tương lai, cô tuyệt đối vì nể nang mà chơi bời, dù cho tiền cô cũng đ.á.n.h đổi tương lai của .
Chuyện nhà họ Tô tủ lạnh mới chẳng mấy chốc loan khắp ngõ nhỏ, kéo đến xem nườm nượp.
“Cái bao nhiêu tiền thế bà?” Có hỏi.
“ cũng chẳng rõ.” Bà nội Tô hớn hở, “Là con Tuyết Tình nó mua biếu đấy.”
“Chắc tốn khối tiền, phiếu mà tiền cũng đắt lắm.” Người đó tặc lưỡi, “Nhà cho thôi chứ chẳng dám mơ.”
Bà nội Tô cũng dại gì mà bảo hàng xóm mang đồ sang gửi nhờ. Một cái tủ lạnh nhỏ, bao nhiêu gửi cho xuể, kể tiền điện nhà gánh, nhà đông để đồ nhà chật .
Cô Hai đang dọn dẹp đồ của bà nội phòng khách nên trông bừa bộn, đến xem chỉ kịp ngó cái tủ lạnh xanh mướt nổi bật giữa căn phòng tối lạch bạch sân. Cả ngày hôm đó khách khứa liên tục, bà nội Tô cũng chẳng buồn rót nước mời, hàng xóm láng giềng cả, chẳng ai câu nệ.
“Ở thế ?” Mẹ Tô về thấy chiếc tủ lạnh mới tinh thì ngỡ ngàng.
“Con Tuyết Tình nó mua đấy.” Bà nội , “Chỗ ổ cắm, mai kéo dây điện cái ổ mới cho nó.”
“Tối , để mai tính ạ.” Mẹ Tô đưa tay vỗ vỗ lớp vỏ sắt, “Chắc chắn lắm.”
“Sau cứ gói sủi cảo thật nhiều tống đây, lúc nào ăn chỉ việc mang luộc.” Thím Ba hăng hái tính toán, “Không chỉ sủi cảo , cả bánh bao, màn thầu nữa. Làm mấy thứ mất công nhào bột, cứ một mẻ lớn để tủ lạnh cho tiện.”
“Ăn đồ tươi vẫn ngon hơn chứ.” Mẹ Tô góp ý.
“ Tết nhất thịt thà đắt đỏ.” Thím Ba phản bác, “Mua sớm từ lúc rẻ cấp đông là tiết kiệm khối tiền đấy.”
Vừa thấy cái tủ lạnh, thím Ba vạch sẵn một kế hoạch chi tiêu lâu dài.
“Tiết kiệm tiền thịt nhưng tốn tiền điện đấy thím.” Mẹ Tô .
“Đã sắm tủ lạnh thì còn tiếc gì mấy đồng tiền điện hả ?” Cô Hai xen .
“Cũng .” Mẹ Tô gật đầu.
Trong khi đó, Hứa Như Vân vẫn đang miệt mài bên sạp hàng xén. Buổi chiều cô dọn hàng, tối mịt mới ăn cơm ngay tại sạp. Cô chiếc ghế đẩu nhỏ, trải tấm bạt đất, bày biện cặp tóc, vòng tay lên . Lúc vắng khách, cô cặm cụi tự tay thêm mẫu mới. Đồ thủ công cô bao giờ cũng tinh tế và đa dạng hơn hàng xưởng sản xuất hàng loạt.
Kiếp , Như Vân từng nhiều kẹp tóc cho con gái. Nhìn món đồ tay, cô chợt thấy chạnh lòng nhớ về đứa con ở kiếp . cô khẽ lắc đầu, cô thể vì đứa trẻ mà đ.â.m đầu cuộc hôn nhân với gã Liêu Kiến Khải thêm một nữa.