Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn - Chương 213

Cập nhật lúc: 2025-02-28 14:29:44
Lượt xem: 146

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghĩ , cô cúi xuống, mỗi tay ôm một bé, hôn từng đứa một, lúc mới hỏi: “Hôm nay ngoan nào.”

Quả Quả chơi điên cuồng ở trường, khi về nhà trông cũng chẳng khác gì con khỉ đất, nhưng vẫn tự tin đáp : “Ngoan, Quả Quả ngoan nhất.”

Nghe , Miêu Miêu lặng lẽ lườm một cái.

Lận Đình cho buồn , dậy dắt hai đứa nhỏ nhà.

Lúc mới phát hiện, trong nhà chỉ chồng, cô hỏi: “Mẹ, trai con về ?”

Nghe thấy , nghĩ đến buổi chiều Tiểu Lận bao quanh bởi một đám nhà quân nhân để chuyện, Hồ Tú bật : “Cậu về , còn giúp việc, nhưng chỉ ở một lúc đến đơn vị.”

“Chẳng lẽ thật sự đến mai mối cho ... A, Lận Vĩ! Anh buông cho em!” Lận Đình mới tò mò hỏi , liền cảm thấy b.í.m tóc lưng kéo một cái.

Lận Vĩ vốn buông tay, nhưng em gái gọi tên , lập tức kéo tiếp.

Chẳng ngờ một đôi tay từ bên cạnh chắn .

Lận Vĩ “chẹp” một tiếng, nhưng trong lòng hài lòng với cách mà em rể bảo vệ em gái .

Vừa định trêu chọc vài câu, chân một dấu giày nữa.

Lận Đình đá xong , mới chồng, mắt cong cong, bí ẩn : “Anh về , em một tin với đây.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Hoắc Tiếu khẽ, cúi lấy dép cho vợ, đặt bên cạnh chân cô, giúp cô tháo dây giày, khi bắt đầu cởi giày của , miệng vẫn quên hỏi: “Tin gì ?”

Lận Đình dựa lưng chồng để giày, : “Em thai , 5 tuần.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ve-thap-nien-70-ta-cuom-tien-bo-tron/chuong-213.html.]

“Rầm!” Đang dự định rút lui khi cặp đôi ngọt ngào phiền, Lận Vĩ đột nhiên va cái ghế.

lúc kịp để ý đến cơn đau, vui mừng hỏi : “Thật ư?”

Hồ Tú đang xới cơm, cũng mừng rỡ kém, vội vàng chạy : “Đình Đình thật sự bầu ư?!”

Thấy chồng và hai đều phấn khích như , Lận Đình chút ngại ngùng: “Ừm, chiều nay con kiểm tra ở trạm y tế, hơn một tháng.”

Nói xong, cô về phía đàn ông đang quỳ gối.

Sau đó, ngạc nhiên khi thấy vẻ mặt cứng đờ và mơ hồ khuôn mặt .

Lận Đình nghi ngờ là vui, cô chắc hẳn giống như lúc mới tin, cũng sốc.

Nghĩ , cô cúi xuống xoa nhẹ má , trách: “Này, tỉnh .”

Hoắc Tiếu quả nhiên tỉnh táo trở , bắt lấy tay vợ, nắm chặt lắm.

Ánh mắt đổ dồn vợ, quá nhiều câu hỏi hỏi, nhưng đến miệng nên hỏi câu nào .

Cổ họng cao lên một hồi, cuối cùng như tìm giọng , khàn khàn hỏi: “Em... em thế nào? Phát hiện vì cảm thấy thoải mái ?”

Nghe , tất cả sự bối rối cuối cùng trong lòng Lận Đình cũng tan biến sạch sẽ, cô dựa bàn tay đan , kéo dậy, mới : “Chỉ là chiều nay khi em in đề thi, mùi mực kích thích nên buồn nôn thôi, bây giờ em .”

Hoắc Tiếu nhíu mày: “Vậy là vẫn còn thoải mái, bác sĩ ?”

Lận Vĩ cũng lo lắng: “Chị cả khi mang thai cũng thấy buồn nôn.”

Hồ Tú trải qua chuyện , thấy điều đó bình thường, dù rằng ốm nghén thật sự khó chịu, liền : “Mẹ sẽ tìm cho con vài quả mơ chua, đem theo vài quả trong giờ học để dằn lấy.”

Loading...