Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Khuynh Thành - Chương 1013

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:17:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thủy Linh Châu dường như cảm nhận nguy hiểm, di chuyển lên xuống trong trung. Ánh sáng màu lam lung linh, tạo những hình ảnh mờ ảo, ánh sáng trông mang vài phần màu sắc mộng ảo.

 

Cố Thiên Hạm xổm phía , trơ mắt cuộc tranh đấu giữa hai tông môn càng lúc càng dữ dội. Nàng nghĩ đến. Tiểu thuyết quả thật nhắc đến Thủy Linh Châu. Nữ chủ vì cứu mà bỏ lỡ nó. Tiêu Thận hứa sẽ tìm cho nàng bảo vật lợi hại hơn, tạo một nút thắt cho cốt truyện .

 

Bảo vật trấn phái của Ngũ Hành Tông thể còn lợi hại hơn Thủy Linh Châu nữa.

 

Nhìn mặt đất lồi lõm, và những cái cây thi thoảng rung lên bên cạnh, Cố Thiên Hạm b.úng một cái, chiếc lá vai bay . Nàng quyết định hết đưa Vân Xu rời khỏi đây.

 

“Đi thôi." Nàng thành tiếng, chỉ khẩu hình.

 

Vân Xu gật đầu.

 

Hai về hướng ngược với đám đang tranh đấu. Đột nhiên, trong khí truyền đến một luồng d.a.o động nhỏ. Có thứ gì đó đang mạnh mẽ bay về phía .

 

Vân Xu cực kỳ nhạy bén với linh khí. Nàng lập tức dừng bước, định kéo Cố Thiên Hạm . Đối phương kêu lên đầy kinh hãi.

 

“C.h.ế.t tiệt! Cái quái gì thế!” Vì quá kinh hãi, nàng thốt hai câu giữ hình tượng. Cố Thiên Hạm sờ sờ tóc. Vừa nàng cảm giác thứ gì đó cọ qua đỉnh đầu. Thật đáng sợ.

 

“Ai lén lút ở đó!”

 

“Mau cút đây!”

 

“Giao Thủy Linh Châu!”

 

Cố Thiên Hạm tức giận. Nói bậy gì thế! Nàng và đại mỹ nhân chỉ là qua đường xem hóng chuyện thôi ! Họ là những yêu hòa bình!

 

lúc , một hạt châu màu xanh lam sẫm từ từ rơi xuống và dừng mặt hai . Cố Thiên Hạm từ tức giận chuyển sang kinh ngạc. Ngay đó, hạt châu đột nhiên va tay Vân Xu, hề chút do dự nào.

 

Vân Xu chớp chớp mắt, đưa hạt châu lên mặt: “Đây là...”

 

Hạt châu màu xanh lam u ám lăn qua lăn trong lòng bàn tay trắng nõn, như thể vui vẻ, giống một đứa bé .

 

Cố Thiên Hạm chậm rãi tiếp: “Thủy Linh Châu.”

 

Thủy Linh Châu xuất hiện ở đây nghĩa là... Phía truyền đến tiếng bước chân dồn dập, hỗn loạn, cùng với tiếng quát lạnh lùng: “Các ngươi là ai!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-1013.html.]

“Bộ đạo bào ... Hóa là đạo hữu của Vấn Thiên Tông. Hai vị xổm ở đây, chẳng lẽ là đục nước béo cò!”

 

Cố Thiên Hạm bình thản nhắm mắt : đón lấy cái nồi (tiếng ) .

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

Khoan ! Đón lấy gì mà đón lấy! Đây do các nàng cướp đoạt! Thủy Linh Châu là bảo vật hiếm . Khi nó sinh thần thức, sẽ chủ động nhận chủ. Trông bộ dáng , rõ ràng là nó tự tìm đến Tiểu sư tổ.

 

Đệ t.ử Lưỡng Nghi Kiếm Tông và Ngũ Hành Tông thấy hai trả lời, siết c.h.ặ.t v.ũ k.h.í. Giọng họ lạnh hơn: “Hai vị đạo hữu, xin mời dậy.”

 

Cố Thiên Hạm bật dậy: “Chư vị đạo hữu, Thủy Linh Châu là nó tự chủ động nhận chủ. Chúng cũng ngờ tới.”

 

Trong giới Tu Tiên, bảo vật nhận chủ ở bên ngoài thì phép cướp đoạt. Đặc biệt là bảo vật tự chủ động nhận chủ. Lén lút thì còn thể dùng thủ đoạn, nhưng công khai thì .

 

Đệ t.ử Ngũ Hành Tông sắc mặt tái mét. So với Lưỡng Nghi Kiếm phái chỉ chuyên tâm kiếm, Thủy Linh Châu đối với Ngũ Hành Tông tu pháp là cực kỳ quan trọng. “Hai vị, Thủy Linh Châu là chúng thấy .”

 

Vân Xu nhíu mày : “ Thủy Linh Châu nhận chủ .”

 

Theo nàng , vẻ mặt giận dữ của đờ . Lời nghẹn ở cổ họng. Bên hồ vây quanh bởi cây cối chỉ còn tiếng lá cây xào xạc theo gió, và tiếng hít thở dần nhẹ nhàng hơn.

 

Khoảnh khắc , rơi một giấc mơ mê ly. Trong mắt họ chỉ còn sự tồn tại của nàng. Từ chuỗi ngọc màu xanh lam b.úi tóc lay động, đến khuôn mặt xinh như ảo mộng, cuối cùng dừng ở Thủy Linh Châu trong lòng bàn tay nàng.

 

Đệ t.ử Lưỡng Nghi Kiếm Tông là đầu tiên hồn. Hắn một cách chính đáng: “Thủy Linh Châu nhận vị đạo hữu chủ, thì nó thuộc về nàng. Lời của các ngươi quá mức vô sỉ!”

 

! Sư đúng! Người Ngũ Hành Tông các ngươi thật quá đáng!”

 

“Nếu các ngươi động thủ với vị đạo hữu , thì hết hãy hỏi thanh kiếm trong tay !” Đệ t.ử cầm đầu của Kiếm Tông đầy khí phách. Ánh mắt lén về phía Vân Xu.

 

Ngũ Hành Tông chậm một nhịp, tức giận : “Không cần tùy tiện bôi nhọ! Chúng khi nào cướp Thủy Linh Châu!”

 

“Thủy Linh Châu đương nhiên thuộc về vị đạo hữu của Vấn Thiên Tông !”

 

“Lời chỉ thuận miệng thôi, đừng tùy tiện suy đoán.”

 

Đệ t.ử Ngũ Hành Tông sang Vân Xu, nhiệt tình : “Đạo hữu, lời nãy xin ngàn vạn đừng để bụng. Thủy Linh Châu là đồ vật của ngươi.”

 

 

 

 

Loading...