Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Khuynh Thành - Chương 1117

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:25:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đào Tương vẫn phản ứng kịp, ngẩn ngơ tại chỗ. Phong thư tình tiến tới gần hơn. Hạ Nguyệt Âm vẻ mặt thẹn thùng: “Cậu là bạn của Vân Xu. Giúp một chút . Muốn gì cũng thể cho . Tiện thể giúp nhắn một câu nữa: sẵn lòng ở rể.”

 

Vẻ thẹn thùng kèm với lời đề nghị ở rể khiến Đào Tương nhất thời cho rằng nhận thức của vấn đề.

 

Kỳ Nhạc chằm chằm lá thư tình nửa ngày, xác định đó phấn độc. Nhịn : “Không . Gửi thư tình thì gửi thư tình . Tại nãy hung ác như ?” Anh thật sự nghĩ Hạ Nguyệt Âm đến tìm chuyện.

 

Hạ Nguyệt Âm trừng một cái: “Ai hung ác? đây chẳng qua là lo lắng chuyển giao đủ thành tâm, nên mới lưỡng lự thôi. Sau đó khẩy: Hơn nữa với tính cách của , tìm chuyện chỉ quang minh chính đại tìm, bao giờ mấy trò nhỏ lén lút. Là các tự dưng chạy tới bậy bạ.”

 

Kỳ Nhạc sờ cằm. Chuyện quả thật đúng. Tính tình Hạ Nguyệt Âm đúng là kiêu ngạo.

 

Bộ não trì trệ của Đào Tương bắt đầu hoạt động trở . Khoan . Điểm chú ý của bọn họ hình như gì đó sai sai? Cô do dự : “Các ...”

 

Kỳ Nhạc thấy biểu cảm của cô liền vui vẻ, : “Cậu là học sinh chuyển trường nên . Bạn Hạ của chúng là con trai đấy.”

 

Đào Tương biểu cảm ngưng . Dung mạo tinh xảo, tóc dài, mặc đồ đỏ. Rõ ràng là một cô gái xinh mà. Hạ Nguyệt Âm quên mất Đào Tương thông tin về .

 

Hạ gia nổi tiếng. Anh giải thích: “Gia tộc bọn đặc biệt. Con trai 18 tuổi nuôi dưỡng như con gái.” Sau khi trưởng thành, thông tin phận sẽ gia tộc sửa .

 

Lúc Đào Tương mới chú ý đến những chi tiết khác. Tuổi của Hạ Nguyệt Âm thiên về nhỏ hơn, nhưng chiều cao hơn cô một chút. Ngũ quan và giọng đều khó phân biệt nam nữ.

 

Chu Cảnh lạnh: “Cậu ghét nhất Tai Thú ?”

 

Hạ Nguyệt Âm : “ là ghét. tin ánh mắt của chị Vân Xu.” Quan sát với thành kiến, đối phương chắc chắn chỗ nào cũng . gỡ bỏ cái , phân tích biểu hiện hiện tại của Đào Tương, quả thật vẫn .

 

Chu Cảnh châm chọc: “Còn gọi chị nữa ? Không nhận . Tự đa tình.” Tuy nhiên, huyết mạch Thiên Linh Điểu yếu kém lắm chiêu trò.

 

Hai ở cửa ai nhường ai, xem đối phương ngứa mắt. Đào Tương cuối cùng nhịn : “Chúng thể đừng cãi ở cửa nhà vệ sinh ?” Ánh mắt của học sinh ngang qua đều kỳ lạ.

 

Kỳ Nhạc nín . Cãi ở cửa nhà vệ sinh, đối với đại thiếu gia mà cũng là đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-1117.html.]

 

Cuối cùng thư tình vẫn đưa . Đào Tương chỉ dùng một câu khiến Hạ Nguyệt Âm nên lời: “ , tuổi chỉ nên lo học hành cho .” Hạ Nguyệt Âm u oán thu phong thư hồng nhạt in hình trái tim.

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

Trở phòng học, Đào Tương như mây. Cảm giác sâu sắc thế giới quá kỳ diệu. Vân Xu hỏi: “Sao thế?”

 

“Không gì. Chỉ là gặp... chuyện vượt quá dự đoán.”

 

Vân Xu nghiêng đầu, càng thêm tò mò. Đào Tương khẽ: “Lát nữa rảnh kể cho .” Cuộc sống của cô thật sự bước sang một chương mới. Bóng tối quá khứ dần tan biến.

 

Hoàng hôn giờ tan học, Vân Xu ngang qua quảng trường vườn bách thú. Lần , biểu hiện của càng khoa trương hơn, trực tiếp diễn kịch cung đấu.

 

Có một con chồn sương đang đ.á.n.h với con hồ ly bên cạnh, đ.á.n.h hung hăng. Lông tím lông vàng bay đầy trời, nền gạch cũng xuất hiện vết nứt.

 

Khóe mắt liếc thấy Vân Xu , con chồn sương lập tức đổi thái độ. Tùy ý để con hồ ly dùng đuôi quét lên , theo lực đạo bay lên giữa trung.

 

Nhân cơ hội giơ ngón giữa về phía con hồ ly, khi xoay tỏ vẻ yếu ớt ngã xuống đất. Hình ảnh sinh động đó cho những khác thấy thế nào là "ảnh đế".

 

Con chồn sương dùng cánh tay nhỏ bé run rẩy chống xuống đất, cố sức lên, loạng choạng bước , cuối cùng vì thương nặng, loảng xoảng một tiếng ngã xuống. Cái đuôi vô lực buông thõng sang một bên. Thảm hại, yếu ớt, đáng thương.

 

Vân Xu kinh hô một tiếng, vội vàng chạy tới, lo lắng : “Có ? Bị thương nặng lắm ?”

 

Đào Tương xổm xuống, một lúc nhưng kết quả: “Trông vẻ lắm.”

 

Con chồn sương yếu ớt gật đầu nhỏ, ôm n.g.ự.c, bộ dạng suy sụp. Nhìn con hồ ly cách đó xa ngẩn ngơ. Cái ánh mắt xảo trá đó thật nên trao cho đối phương mới đúng, diễn quá đạt.

 

Sinh vật nhỏ bé đáng yêu luôn dễ dàng khơi gợi lòng yêu mến của con . Vân Xu cũng ngoại lệ. Cô vội : “Tương Tương, cầm túi của , đưa bạn phòng y tế xem .” Con chồn sương trong lòng giơ ngón cái lên, lặng lẽ chờ đợi bàn tay của đại mỹ nhân.

 

 

 

 

Loading...