Vân Xu ho khan một tiếng, vội vàng chuyển đề tài: “Anh nhiều thật đấy. Có liên quan đến năng lực của ?”
Thẩm Diễn Thư gật đầu: “ . Đây là năng lực của .” giống như cô tưởng tượng.
Vân Xu tò mò : “Quen lâu như , em vẫn huyết mạch của là gì.” Bên cạnh cô, ngoài Triệu Văn Liệt, Chu Cảnh, Đào Tương, những khác đều là huyết mạch linh thú. Không thể huyễn hóa chân huyết mạch như thế nào.
“Bạch Trạch." Thẩm Diễn Thư thốt hai chữ.
“Thì là .” Thụy thú vạn vật thế gian. Một sự tồn tại cực kỳ nổi tiếng trong ghi chép.
Thảo nào nhiều chuyện đến . Nhiều đến mức đó lúc, Vân Xu còn nghi ngờ ẩn náu trong nhà khác quá lâu . “Vậy chẳng cái gì cũng ?”
“Không nhất định." Thẩm Diễn Thư đưa câu trả lời nước đôi.
Vân Xu đầu tiên nghi hoặc, đó suy nghĩ kỹ. Có lẽ chỉ nhiều hơn một chút, đạt đến tiêu chuẩn trong ghi chép thần thoại. Tức là khả năng truyền thừa năng lực đủ.
Thẩm Diễn Thư mà . Trước khi cô xuất hiện, vạn sự vạn vật hiện trong mắt . Sau khi cô xuất hiện, vẫn vạn vật, thấu thế giới, nhưng duy nhất thể thông tin về cô. Cô là sự tồn tại ngoại lai. Nguồn gốc từ nơi chân thật nhất. Chỉ cần liên quan đến cô, thông tin đều là trống rỗng.
Nghĩ đến lý do cô đến đây, Thẩm Diễn Thư rũ mắt xuống. Nụ phai nhạt vài phần. Không thể , linh sách vô tình chuyện đúng. Đã thực hiện hành vi tự cứu chính xác.
Biết chân tướng thế giới xong, tính mặc kệ Đào Tương theo con đường sai lầm. Thiếu một trợ lực mạnh mẽ quan trọng. Dù khí vận gia tăng, cô vẫn sẽ gặp gập ghềnh, cuối cùng sinh t.ử cũng .
Sự t.ử vong của gánh vác khí vận nhất định sẽ khiến thế giới giả dối rung chuyển, càng dễ dàng sinh vết nứt. Lúc đó sẽ là thời cơ nhất để rời .
Có thể nếu Vân Xu mặt ở đây, thế giới theo một hướng tồi tệ khác. cô trở về. Thẩm Diễn Thư thể thấy nỗi nhớ trong mắt cô. Cô đang nhớ nhà .
Có lẽ thể tiếp tục mặc kệ chuyện diễn . Chờ Đào Tương t.ử vong. Vết nứt thế giới xuất hiện. Anh trực tiếp mang Vân Xu về.
Thẩm Diễn Thư là sự tồn tại thức tỉnh thành công, phá vỡ sự giam cầm của quy tắc. Bẩm sinh tư bản mạnh mẽ. Chỉ cần thể đến thế giới , chạm cội nguồn và pháp tắc, sẽ lực lượng giống như ở thế giới , vạn vật thế gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-1129.html.]
Còn thế giới giả dối trong phạm vi suy xét của .
“Bạch Trạch cũng thật lợi hại." Vân Xu tra cứu tư liệu, nhịn kinh ngạc thán phục.
Thẩm Diễn Thư ngẩng đầu, như việc gì : “Muốn xem chân của ?”
Vân Xu vội vàng gật đầu. Đó là Bạch Trạch cơ mà! Mọi ghi chép đều đ.á.n.h giá cao về Bạch Trạch, hơn nữa còn ca ngợi nhiều. Cô vô cùng mong chờ.
Đèn phòng khách tắt. Cửa sổ kính mở . Ánh trăng sáng tỏ nhu hòa chiếu rọi phòng. Phủ lên một lớp bạc tĩnh mịch.
Người cửa sổ biến mất. Thay đó là một sự tồn tại trắng tinh như tuyết. Trên như khoác ánh trăng lưu động. Cái đuôi dài và mảnh khảnh giống như những tầng mây. Bốn móng đen nhánh, quấn quanh những sợi lông dài dù ngắn nhưng tinh tế.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Khi di chuyển như thể sẽ bất cứ lúc nào bay lên , rời xa trần thế. Trên trán vết nứt. Đôi mắt màu vàng kim tối sắc bén lạnh lùng. Khóe mắt hếch lên. Khi lặng lẽ cô, ánh mắt mang theo sự bao dung và dịu dàng lời. Đây là sự tồn tại tao nhã đến cực điểm.
Vân Xu mắt chớp chằm chằm. Gần như chìm đắm trong bức tranh mắt. Khi đối diện với , thời gian cũng trở nên dài lâu. Như thể xuyên qua gian và thời gian, trở về thời kỳ hoang vu qua. Thời đại vạn thú chạy nhanh.
Mọi thứ đang diễn lúc là điều mà cô đây từng nghĩ tới.
Đôi mắt màu vàng kim tối lóe lên một tia ý . Giọng quen thuộc vang lên: “Thời gian còn sớm. Anh đưa em ngoài dạo một chút nhé.”
Vân Xu còn kịp phản ứng. Cái đuôi xinh nhẹ nhàng quấn lấy eo cô. Vừa dùng sức, cô lên lưng . Thật mềm. Cả hai đồng thời thốt lên trong lòng.
“Bám chắc nhé." Bạch Trạch khẽ . Dẫm chân về phía ban công.
Vân Xu vội nắm lấy bờm lông cổ đang bay bay theo gió. Lại cảm thấy đúng. Nhanh ch.óng buông tay. Chuyển sang nắm lấy cái sừng đỉnh đầu. Hơi cứng nhưng an . Ừm, cái . Chắc chắn sẽ ngã.