Thành phố nơi bà ngoại từng lớn lên, sự hấp dẫn đối với cô quá lớn.
Vân Xu tiếp tục xem những bức ảnh phía , đợi đến khi thấy những món ăn ngon và phong cảnh của Vụ Thành, những nụ vui vẻ của du khách, nỗi lo lắng trong lòng cô dần tan biến.
Vụ Thành nhất thiết tệ như những gì một bài mạng .
Trong lòng hình dung sơ bộ về Vụ Thành, Vân Xu bắt đầu thu dọn hành lý, lượt lời tạm biệt với những dân trong làng, dỗ dành bé Củ Cải nhỏ đang nhè, và buổi sáng ngày thứ ba, cô chờ chiếc xe đến đón.
Sau đó, cô phát hiện điều gì đó .
Chiếc siêu xe màu đen trầm lặng mà sang trọng, dáng xe thon dài. Vân Xu im lặng, chiếc xe cô từng thấy tạp chí, giá trị tám con , phiên bản giới hạn cầu.
Hình như cô… hình như cô hiểu lầm về gia thế của bà Vân.
“Tiểu thư, xin mời lên xe.” Vệ sĩ cao lớn cúi hành lễ, vẻ mặt nghiêm nghị.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Dù mặt đang giữa trời nắng nóng mà mặc kín mít, đeo khẩu trang, đeo kính râm, vệ sĩ vẫn hề đổi sắc mặt. Chỉ cần đúng , những thứ khác trong phạm vi quản lý của họ.
Vệ sĩ dẫn đầu mở cửa xe, những vệ sĩ khác nhanh ch.óng nhận lấy hành lý.
Vân Xu khẽ lời cảm ơn trong xe.
Chiếc xe đen từ từ rời khỏi vùng quê, hướng về phía thành phố sương mù.
Sáng sớm hai ngày , chiếc xe đen đến nơi.
Bầu trời sương mù mịt mờ, nặng trĩu đè lên n.g.ự.c. Lớp sương dày đặc phủ lên cả thành phố một tấm khăn che mặt thần bí, mờ ảo, rõ.
Trong suốt chuyến , Vân Xu vẫn luôn giữ liên lạc với bà, mỗi khi bà lão thấy giọng của cô, tâm trạng bà hơn ít.
liên lạc điện thoại mấy ngày , Vân Xu từng bà nhắc đến nhà của , trong lòng cô một dự đoán.
Đẩy cửa phòng , thứ bên trong hiện mắt cô: bức tường một hạt bụi, bác sĩ riêng túc trực một bên, thiết y tế hàng đầu, phòng bệnh viện phục dựng trong phòng.
Một bà lão gầy gò giường, mái tóc hoa râm, khuôn mặt đầy nếp nhăn, đôi mắt vẫn còn ánh lên vẻ sắc sảo.
Vân Xu sững sờ, quá giống! Bà Vân quá giống bà ngoại, dù khuôn mặt già nua vẫn thể che giấu sự tương đồng giữa đôi mày.
Không ai thể nghi ngờ quan hệ huyết thống của họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-867.html.]
Người cũng ngạc nhiên, nhanh gò má nhăn nheo hiện lên nụ bao dung, hề trách cứ cô ăn mặc kín đáo: "Lại đây .”
Vân Xu xuống chiếc ghế bên mép giường, ánh mắt phức tạp ẩn cặp kính râm, giống như cô thấy bà ngoại yếu ớt giường bệnh.
Bà Vân quen thuộc gợi chuyện, nhắc những chuyện qua. Dưới sự dẫn dắt của bà, Vân Xu nhanh bỏ qua sự gượng gạo ban đầu, kể những chuyện vui khi cô sống cùng bà ngoại.
Bầu khí trò chuyện của hai ấm áp rõ rệt, những bên cạnh mắt lộ vẻ kinh ngạc, hiệu, ngờ vị nữ sĩ lúc dịu dàng như , giống như một bà hiền từ thực sự.
Phải rằng thủ đoạn đối phó với kẻ thù của bà Vân thể là tàn nhẫn.
Xem địa vị của cô tiểu thư thể xem thường.
Bà ngoại trong lời kể của bà Vân khác với hình ảnh bà ngoại hiền dịu trong ký ức của Vân Xu, cô thấy mà thích thú.
nhanh bà Vân vì kiệt sức mà ánh mắt lộ vẻ mệt mỏi, nhưng bà vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Vân Xu, luyên thuyên kể những chuyện qua.
Bác sĩ thiết , vội vàng hiệu cho Vân Xu.
Vân Xu khẽ gật đầu, dịu dàng : “Bà ơi, cháu mới đến, xe lâu nên đói, bà nghỉ ngơi một lát , lát nữa cháu đến trò chuyện với bà.”
Bà Vân thở hổn hển, lộ vẻ áy náy: “Xem trí nhớ của bà , con mau ăn gì , đói quá thì cho sức khỏe .”
Rời khỏi phòng, ở cửa, hồi tưởng dáng vẻ khó khăn thở dốc của bà Vân, Vân Xu bỗng nhiên cảm thấy buồn, buồn.
Cuộc đời luôn đổi thất thường như .
Theo hầu, Vân Xu phòng của . như lời bà Vân, thứ đều chuẩn theo sở thích của cô.
Điều cho thấy đối phương tìm hiểu về cô, Vân Xu cũng cảm thấy xâm phạm. Có lẽ vì bà là duy nhất của cô, Vân Xu luôn dành cho một phần bao dung lớn hơn.
“Tiểu thư, hành lý của cô đưa phòng, xin hỏi còn thiếu gì ạ? sẽ cho chuẩn ngay.” Người hầu gái ý, bỏ qua cách xưng hô xa lạ.
Vân Xu gật đầu: “Không cần , những gì cần đều .”
Buổi tối, Vân Xu ăn tối xong, rửa mặt đến phòng bà Vân như hẹn.
Lúc trong phòng chỉ còn một bà.