Khi chuyển sự chú ý , Vân Xu lặng lẽ tìm một chỗ ở mới tại Vụ Thành.
Đáng tiếc là cô ở bao lâu thì gặp chuyện .
Vân Xu đặt túi nilon lên bàn , đó ôm c.h.ặ.t con mèo b.úp bê vải tròn xoe lòng, cuộn tròn thành một cục nhỏ, lặng lẽ thu chiếc ghế sofa rộng lớn.
Ánh nắng dừng sàn nhà, hiện vẻ trắng bệch, xung quanh im ắng, một tiếng động.
Yên tĩnh, cô độc, đây là bức tranh về cuộc sống hiện tại của cô.
Còn tịch mịch hơn cả .
Một lúc , Vân Xu bật TV lên. Vừa lúc màn hình là một buổi biểu diễn lớn, tiếng hoan hô vang trời, khán giả mặt ai nấy đều phấn khích, xua tan phần nào sự cô đơn.
Xem một lúc, Vân Xu cầm điều khiển từ xa chuyển kênh.
Hết chương trình đến chương trình khác lướt qua mắt, cuối cùng dừng ở bản tin mới nhất, là tin tức liên quan đến Vụ Thành.
Một cửa hàng trang sức ở đường phố nào đó cướp, bên trong cửa hàng hỗn loạn, bộ tủ kính vỡ tan tành, trang sức cướp sạch còn. Camera giám sát rơi xuống đất, trông như đồ bỏ .
Giám đốc ôm mặt thất thần, một bên nên lời, nhân viên cửa hàng bên cạnh vẫn còn hết kinh hoàng.
Nhân viên bản tin bình tĩnh giới thiệu tình hình, vẻ mặt như quá quen thuộc.
Đợi bản tin về vụ cướp cửa hàng trang sức kết thúc, TV lập tức chuyển sang một đoạn quảng cáo mới. Trong quảng cáo, những đôi nam nữ trẻ tuổi ở Vụ Thành vui vẻ ăn vặt, thong thả dạo bước, khí nhẹ nhàng, nụ hài lòng, thỉnh thoảng cãi ầm ĩ, giống như đang sống trong một thế giới và hòa bình.
Nhiều khung hình nhắm ngay một viên quan chức béo bụng. Viên quan chức cầm micro, mặt mày hồng hào, hùng hồn tuyên bố sẽ tìm cách nâng cao mức sống của dân, cống hiến một phần sức lực cho thành phố .
“Đối với tỷ lệ tội phạm cao ngất ngưởng ở Vụ Thành, ngài ý kiến gì?”
“Vụ Thành là một thành phố đặc thù, khác biệt với những khu vực khác. Muốn đổi nơi thể một sớm một chiều, chúng từ từ, từng bước một đổi nó.”
“Tháng một băng nhóm tội phạm khét tiếng bắt giữ, chúng cảm ơn sự nỗ lực của chính phủ và cảnh sát…”
Những vụ phạm tội thường xuyên xảy , lượng tù nhân ngừng tăng lên.
Ẩn vẻ ngoài hào nhoáng là những hiểm nguy, phồn hoa và tội ác cùng tồn tại, đó chính là Vụ Thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-870.html.]
Vân Xu ở đây một thời gian, dần quen với điều đó. Để giảm bớt khả năng cuốn những chuyện phiền phức, cô ít khi ngoài.
Ai ngờ vẫn một rõ lai lịch quấy rầy.
Suy nghĩ nửa ngày, Vân Xu cuối cùng gọi điện thoại cho Hứa Thành Chu. Người mà cô quen thuộc nhất hiện tại chính là , hơn nữa còn là luật sư bà Vân chỉ định trong di chúc, mức độ tin cậy trong lòng cô cao.
“A lô.”
“Luật sư Hứa, là .”
“Vân tiểu thư?”
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Vân Xu khẽ “ừ” một tiếng, do dự một hồi : “Luật sư Hứa, xin vì phiền lúc , hiện tại đang gặp một chuyện… thật sự còn cách nào khác.”
Những biện pháp cô thể nghĩ đều dùng, đến đồn cảnh sát nhưng họ yêu cầu cô cung cấp bằng chứng xác thực hơn.
“Vân tiểu thư xin đừng như , hứa với bà Vân sẽ chăm sóc cô, đây là trách nhiệm của .” Hứa Thành Chu chân thành : "Cô gặp chuyện gì cứ với .”
Vân Xu siết c.h.ặ.t điện thoại di động. Tuy rằng Hứa Thành Chu xử lý việc liên quan đến tài sản một cách gọn gàng, giúp cô tránh ít phiền phức, Vân Xu tin tưởng , nhưng luôn thể thiết với .
“… Chuyện là thế , gần đây mỗi ngoài về đều thấy một bông hồng trắng đặt ở cửa nhà, nhưng thể nào tìm đó.”
Hứa Thành Chu vẫn luôn im lặng lắng , cuối cùng đồng tình : “Vân tiểu thư, chuyện cô nên với sớm hơn. Bị kẻ theo dõi bám đuôi là một chuyện đáng sợ, nhỡ gặp nguy hiểm, cô là con gái, học qua biện pháp phòng , sẽ rơi tình cảnh bất lợi.”
“Thành phố bao giờ yên bình như vẻ bề ngoài của nó.”
Câu cuối cùng chút nhỏ, rõ ràng lắm.
Vân Xu mím môi. Vì hơn hai mươi năm sống bình yên và bà ngoại che chở, cô ý thức đề phòng đặc biệt cao. Lúc cô chút hối hận, đáng lẽ nên coi trọng chuyện sớm hơn.
“Vậy thế , cô đang ở nhà ? Nếu ở nhà thì lát nữa sẽ đến thăm, chúng cùng thảo luận chuyện .” Hứa Thành Chu đề nghị.
Vân Xu : “ ở nhà, nhưng đến tận nhà thì… là quá phiền ? Luật sư ngày thường hình như bận, chúng thảo luận qua điện thoại cũng .”