Bùi Dã Mục chỉ thêm vài chi tiết nữa. Phân tích tất cả các tình huống với , chính là con gái phát hiện chồng ngoại tình, nhưng vẫn luôn tự lừa dối , hy vọng thể nhận sự xác nhận từ khác.
Vân Xu thầm khâm phục. Từ khi con gái bước cửa đến khi rời , bộ quá trình đến một phút, mà Bùi Dã Mục nắm bắt vô thông tin, từ đó phân tích những điều cần thiết.
Liên Văn ngang qua ha hả. Bây giờ thì chịu giải thích .
Nhớ đây, khi cô và Hứa Vận Minh mới đến đây, cũng khỏi kinh ngạc năng lực của Bùi Dã Mục, nhịn hỏi rốt cuộc thế nào.
cuối cùng chỉ nhận ánh mắt như kẻ ngốc của Bùi Dã Mục, cùng với một tiếng nhạo.
Như thể đang : "Các hỏi những câu ngớ ngẩn như , đúng là lãng phí thời gian của ."
Khoảnh khắc đó, tất cả sự khâm phục đều tan biến hết, Liên Văn cảm thấy nắm đ.ấ.m của cứng .
Bây giờ Liên Văn ngang qua, Bùi Dã Mục vẫn giữ vẻ lười biếng nhưng kiên nhẫn giảng giải cho Vân Xu, như thể những ánh mắt khinh thường chỉ là do cô nhớ nhầm.
Ha, đàn ông.
Mặc dù nếu là cô, chắc cô cũng sẽ như thôi.
Giữa trưa, quán cà phê bên ngoài treo tấm biển "Tạm nghỉ".
Vân Xu đầu tiên thấy còn nghi hoặc, Liên Văn giải thích: "Chỗ chúng vẫn luôn như , dù ông chủ cũng chỉ mở cửa cho lệ thôi."
Ông chủ còn chẳng quan tâm, nhân viên đương nhiên theo ý . Đương nhiên, để phụ lòng mức lương cao , khi việc họ vẫn tận tâm, lợi nhuận của quán cà phê cũng .
Ăn trưa xong, Liên Văn pha cho Vân Xu một ly cà phê sữa.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Mùi thơm nồng nàn lan tỏa. Từ đầu tiên uống ở đây, Vân Xu thích hương vị .
Cô dùng thìa nhẹ nhàng khuấy, đợi nguội chậm rãi uống một ngụm.
Liên Văn mong đợi hỏi: "Thế nào? Ngon ?"
Vân Xu khen: "Đặc biệt ngon, cảm giác như một bông hoa đang nở rộ trong miệng ."
Liên Văn khen thì trong lòng vui như mở hội, đặc biệt lời khen là của một đại mỹ nhân, cô hận thể mỗi ngày pha cà phê cho Vân Xu.
Hứa Vận Minh lấy một miếng bánh kem, trịnh trọng : "Thử cái xem, bánh kem trong tiệm đều do em ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-882.html.]
"Chờ một chút." Giọng lười biếng vang lên.
Hứa Vận Minh lo lắng : "Ông chủ, em dùng tiền của mua cho Vân tiểu thư, lấy trong tiệm ạ."
Bùi Dã Mục liếc : "Không chuyện đó, lấy nhầm bánh kem ."
Hứa Vận Minh ngơ ngác "" một tiếng, cúi đầu chiếc bánh kem trong tay. Bánh thủ công tỉ mỉ, mùi thơm hấp dẫn, hình dáng đáng yêu, là kiểu mà các cô gái thích nhất. Bánh mới hôm nay chắc chắn thể hết hạn .
"Không lấy nhầm mà."
Bùi Dã Mục về phía tủ kính: "Tầng thứ hai từ trái sang , cái bánh kem thứ mấy , cô thích vị đó."
Hứa Vận Minh ngơ ngác tủ kính, lấy chiếc bánh kem khác đưa đến mặt Vân Xu. Cô quả nhiên lộ vẻ ngạc nhiên vui mừng, : "Cảm ơn."
Hứa Vận Minh ngơ ngác cảm thấy gì đó đúng, như thể thua một bậc.
Liên Văn thương hại . Hai cùng đẳng cấp.
Chỉ cần Vân Xu vì câu mà liếc ông chủ mấy cái là sự chú ý của cô đặt ở .
Đối với công việc , Vân Xu ban đầu chút lo lắng, nhưng trong quán cà phê đều bụng, đặc biệt là Liên Văn chăm sóc cô như một chị gái. Dần dần, Vân Xu cũng nhiều hơn.
Ở trong nhà mãi khác hẳn với việc ngoài. Tâm trạng nặng nề của cô dần tan biến, thế giới dường như cũng trở nên nhiều màu sắc hơn.
Hơn nữa, khi Liên Văn về, cô ngang qua cổng khu dân cư, vẫy tay một cái là trực tiếp nhận luôn việc đưa đón Vân Xu về. Chỉ là ông chủ khi cô giành chằm chằm cô một lúc lâu.
Sau đó Liên Văn mới nhớ , nhà ông chủ hình như cũng tiện đường.
Hôm nay trời nhá nhem tối, Liên Văn đưa Vân Xu đến cổng khu dân cư. Vân Xu chào tạm biệt về nhà. Khi qua một con đường nhỏ bắt buộc qua, cô thấy phía một con thú nhồi bông lớn. Không đúng, chính xác hơn là một bộ đồ thú bông mặc.
Một con gấu màu nâu, mắt to đen láy, khóe miệng cong lên.
Có hai đứa trẻ vây quanh nó, trông giống , chắc là em. Mẹ của chúng ở cách đó xa mỉm .
Con thú bông cầm hai quả bóng bay, đó đưa một quả cho em.
Anh trai quả bóng bay còn , con thú bông tiếc nuối lắc đầu, tỏ ý thể cho.