Mở rèm cửa thoáng qua, bầu trời bên ngoài vẫn như , ngay cả những ngôi cũng ít xuất hiện.
Cô ngoài một lúc, kéo rèm , rửa mặt xong trở giường nghỉ ngơi.
Một thời gian .
Trên TV của quán cà phê đang phát tin về vụ g.i.ế.c ở khu nghỉ dưỡng suối nước nóng. Vì liên quan đến những nổi tiếng, vụ việc thu hút sự chú ý lớn. Buổi họp báo của cảnh sát gần như chật kín phóng viên.
Nếu cách ở giữa, Vân Xu nghi ngờ những phóng viên hận thể dí micro mặt cảnh sát, ngừng hỏi về thông tin vụ án, ông trùm Lâm từng những chuyện quá đáng gì với hung thủ vì lợi ích.
Những bí mật đen tối của từng danh tiếng và địa vị phanh phui, khiến ông mất hết danh dự. Đây là đề tài nóng nhất ở Vụ Thành.
“Xem đám phóng viên kích động kìa. Không còn tưởng họ chính nghĩa lắm. Nếu Lâm Đức còn sống, xem mấy dám như .” Liên Văn lau dọn : “Lúc thấy công ty sắp sụp đổ thì mới dám, chẳng ai thực sự khí phách.”
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Hứa Vận Minh : “Vụ Thành mà, ở đây khí phách là sẽ mất mạng, cũng thể trách họ.”
Liên Văn thở dài: “Cũng đúng.”
Vân Xu TV, đó vì thời gian lâu, vụ án cần nhiều thời gian để điều tra, nhưng hung thủ bắt và nhận tội. Họ hy vọng cần lo lắng.
Cô nhớ những gì tài xế kể về quá khứ, lặng lẽ đỏ hoe mắt, hy vọng sẽ nhận sự khoan dung.
Những ngày tiếp theo trôi qua bình thường.
Vân Xu mỗi ngày , lúc rảnh rỗi thì cùng Liên Văn dạo phố, nhắn tin trò chuyện. Ngoài những ở quán cà phê là bạn , những cô gặp đây cũng trở thành bạn của cô.
Thành Trạch là do hai chuyện hợp ý nên trao đổi thông tin liên lạc.
Tô Dục Trạch là do đó chủ động kết bạn với cô, là hiểu rõ hơn về chuyện của Hứa Thành Chu.
Ôn Minh Hàm là do giúp cô, hai trở thành bạn .
Mỗi ngày đều những khác gửi tin nhắn cho cô. Ít nhất là điện thoại, Vân Xu đều trò chuyện vui vẻ với họ. Thời gian bận rộn khiến cô còn thời gian để nghĩ đến những chuyện buồn nữa.
Dường như nguy hiểm qua.
Cho đến một ngày, giữa trưa cô về nhà.
Vân Xu vẫy tay tạm biệt Liên Văn, xoay khu nhà. Mọi thứ dường như bình thường, nhưng Vân Xu vẫn cảm thấy gì đó , giống như ai đó đang chằm chằm cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-901.html.]
Ẩn nấp, lặng lẽ, trốn ở một góc tối nào đó. Cái ánh mắt đó khiến cô khó chịu.
Vân Xu dừng bước, đột nhiên xoay . Ánh nắng mặt trời chiếu xuống mặt đất, cây xanh tươi , bác bảo vệ cửa quen thuộc, những bán hàng rong bên đường, những phụ dắt con.
Khung cảnh vẫn giống như ngày, phát hiện bóng dáng kỳ lạ nào.
Đi hai bước, cô đột nhiên xoay , vẫn là cảnh tượng bình thường.
Vân Xu nhíu mày, nghi ngờ là do cảm giác sai.
Đứng tại chỗ một lúc lâu, phát hiện điều gì, cô chỉ thể xoay tiếp tục về nhà.
Cho đến khi cô thấy một bóng dáng quen thuộc. Người đó đang chiếc ghế dài nơi họ gặp đầu, mặc áo hoodie trắng, quần jean xanh lam. Khuôn mặt ánh nắng càng thêm tuấn tú, khóe miệng nhếch lên, cả tỏa vẻ vô hại.
Vân Xu kinh ngạc hỏi: “Thành Trạch, ở đây?”
Thành Trạch híp mắt : “ đến tìm cô chơi đó.”
Tìm cô chơi?
Vân Xu cũng xuống ghế dài: “ ? Bây giờ là ban ngày, cuối tuần.”
Thành Trạch : “Công việc của tự do, thời gian do tự quyết định, hơn nữa công việc cũng nhiều, ảnh hưởng gì.”
Vân Xu chút buồn bực, còn loại công việc ? xem vẻ mặt giống như đang dối, lẽ là một công việc tính chuyên môn cao.
Thành Trạch dụ dỗ: “Hôm nay thời tiết như , cùng chơi .” Anh móc hai tấm vé: “Cô xem, chuẩn cả vé cửa công viên giải trí , thì lãng phí.”
Anh hết lời khuyên nhủ, kể về công viên giải trí một cách hấp dẫn, còn đây công viên một , cô đơn, hy vọng cùng.
Vân Xu thể từ chối, chút do dự: “ buổi chiều còn …”
Thành Trạch xua tay: “Đi thì xin nghỉ là , dù quán cà phê cũng nhàn.”
Vân Xu kinh ngạc: “Anh ở ?”
Thành Trạch : “Trong những trò chuyện đây cô tiết lộ nhiều thông tin, chỉ cần suy đoán một chút là ngay. Đây chính là sở trường của .”