Vân Xu vẫn đồng ý. Thành Trạch chuẩn vé, nhiệt tình mời, bản cô cũng , vì thế nhắn tin xin nghỉ cho Bùi Dã Mục.
Đối phương lập tức hỏi chuyện gì.
Vân Xu phân vân giữa việc bịa lý do dối ông chủ và thật. Trước đây cô tò mò hiểu vì nhân viên lo lắng về lý do xin nghỉ, bây giờ cô hiểu. Giờ việc mà việc, chạy ngoài chơi, quả thật áy náy.
Cuối cùng cô vẫn chọn cách thật. Suy nghĩ kỹ một chút, với khả năng của Bùi Dã Mục, chỉ cần gặp mặt là thể nhiều điều, bịa lý do thật cần thiết.
Sau đó Bùi Dã Mục trả lời một chữ “ừ”.
Vân Xu chằm chằm chữ “ừ” một lúc, chút chắc chắn, đây hẳn là đồng ý .
Thành Trạch ở bên cạnh thúc giục: “Đi thôi, giờ , chúng cần lãng phí thời gian.”
……
Giờ việc mà công viên giải trí vẫn khá nhiều , hầu hết đều theo nhóm, gia đình, bạn bè, cũng các cặp đôi.
Vừa công viên giải trí, Thành Trạch bỗng nhiên : “Ở đây đông lắm, lỡ chúng lạc thì cô cứ tại chỗ đợi là , sẽ bên cạnh cô ngay.”
Anh tươi, đôi mắt dường như sáng lên.
Vân Xu gật đầu: “Được.”
Trên quảng trường công viên giải trí, những mặc đồ gấu bông nhỏ cầm bóng bay, những chú hề trang điểm vui vẻ đang đẩy xe kẹo bông gòn. Bên cạnh còn nhiều quầy hàng nhỏ bày bán những món đồ chơi thú vị.
Vân Xu những cây kẹo bông gòn, màu sắc tươi tắn và hình dáng đáng yêu trông hấp dẫn.
Thành Trạch đột nhiên từ phía lấy một chiếc mặt nạ nửa mặt hình mèo, tủm tỉm : “Đeo cái , công viên giải trí nhiều đồ ăn ngon lắm, đeo khẩu trang tiện, bỏ lỡ thì tiếc.”
“Cô gửi ảnh Noãn Noãn cho xem , nên chuẩn cho cô kiểu dáng .”
Vân Xu chớp mắt, thật là chu đáo.
Hai ở một góc khuất. Vân Xu tháo khẩu trang xuống, lộ một gương mặt xinh , đó đeo chiếc mặt nạ mèo lên, chỉ lộ đôi mắt và chiếc cằm thon gọn.
Thành Trạch chậm rãi thu hồi ánh mắt, khẽ : “Đi thôi.”
Anh đầu tiên đến quầy kẹo bông gòn, mua một cây kẹo bông gòn màu hồng nhạt đưa cho cô.
Mặt Vân Xu ửng đỏ, hóa nhận cô ăn kẹo bông gòn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-902.html.]
Công viên giải trí ồn ào, tấp nập, mặt ai cũng nở nụ vui vẻ.
Hai đầu tiên chơi một trò chơi đơn giản – đu ngựa gỗ.
Vân Xu vốn dĩ chơi, nhưng Thành Trạch vài câu, cô đổi ý định.
Sau đó, trong chiếc cốc khổng lồ chỉ hai lớn là họ, bên cạnh là những đứa trẻ lớn nhất cũng chỉ mười tuổi tò mò hai .
Vân Xu ngạc nhiên thấy Thành Trạch giữa một đám trẻ con, tự nhiên thoải mái, hề ngại ngùng, còn nghiêm túc trò chuyện với các bạn nhỏ.
“Có thú vị ?”
“…Cũng .” Trải nghiệm đối với cô cũng là đầu tiên.
Thành Trạch làn da cổ ửng hồng của đối diện, ý trong mắt càng thêm nhiều, như vô tình bên ngoài, nụ dần trở nên khó hiểu.
Hai cầm tấm bản đồ công viên giải trí, chậm rãi tới.
Khi ngang qua một cửa hàng, Vân Xu xem. Cô xoay định với Thành Trạch thì bỗng dưng phát hiện còn ở bên cạnh. Cô ngẩn , đó nhớ lời , nên ngoan ngoãn tại chỗ đợi.
Ở một góc tối tăm.
Một đàn ông quỳ rạp mặt đất, đau đớn đến mức mặt mày nhăn nhó, cố gắng giãy giụa để chạy trốn.
Người đàn ông tuấn tú chút để ý đạp xuống đất, nhếch mép như vô hại, nhưng nụ ẩn chứa sự nguy hiểm: “Cút về . Nếu để tao thấy mày nữa, thì chỉ đơn giản như bây giờ .”
Vân Xu tại chỗ chờ Thành Trạch. Cô xung quanh. Những du khách khác đều mang theo nụ vui vẻ mặt, qua bên cạnh cô ngừng.
Mọi nơi đều vang lên tiếng vui vẻ, gì khác thường. Tất cả đều bình thường.
Vân Xu buồn bực. Vừa cô thấy bất kỳ tiếng động nào. Chẳng lẽ vì cô mải các cửa hàng khác nên để ý đến hành động của Thành Trạch?
Không lâu , Thành Trạch từ chỗ ngoặt xuất hiện. Tay trái đặt gáy, tay đút túi quần. Trên mặt vẫn còn vẻ xin : “Xin , xin . Vừa thấy một món đồ chơi thú vị, nhịn thêm mấy .”
Món đồ chơi thú vị?
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Vân Xu nhớ vẻ mặt nghiêm túc của khi chuyện với mấy đứa trẻ. Cô đột nhiên cảm thấy điều đó thể xảy .
“Vậy mua ?” Vân Xu đề nghị.