Khóe mắt Thành Trạch nhếch lên, tự nhiên: “Không cần . Vừa chơi đủ . Cứ để nó yên tĩnh ở đó.”
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Vân Xu chớp mắt. Thôi , nếu như thế.
Hai tiếp tục về phía các trò chơi mới. Thành Trạch như vô tình đầu thoáng qua, ánh mắt vẻ khó hiểu.
Dừng tàu lượn siêu tốc, Vân Xu thử. Dù đây đến công viên giải trí, nhưng bà cô luôn cấm cô chơi những trò . Bây giờ cô lớn như , chơi một chút chắc .
Cô Thành Trạch với đôi mắt sáng long lanh.
Thành Trạch bật . Vẻ mặt đáng yêu như của cô thật là khiến khác khó cưỡng .
“Muốn chơi thì cứ thử một .”
Hai xếp hàng. Phía họ, một đôi tình nhân dường như đang cãi . Cô gái trông tức giận: “Bảo giúp em lấy chút đồ mà cũng . Anh kìa, suốt đường giúp bạn gái xách túi. Anh thể học hỏi ? Suốt ngày chỉ xem điện thoại.”
Vân Xu đang ăn kem ốc quế thì khựng . Cô và Thành Trạch.
Cô thì hai tay trống trơn, chỉ cầm một cây kem ốc quế.
Thành Trạch thì xách túi của cô, tay còn cầm đồ ăn vặt mua đường. Trông chẳng khác nào một bạn trai .
Mọi chuyện diễn tự nhiên, như thể luôn như . Tự nhiên đến nỗi cô hề nghi ngờ gì.
Người vẫn đang cô, khóe môi nhếch lên, nụ ấm áp.
Vân Xu ngại ngùng : “Hay là đưa túi cho . Anh cũng ăn chút gì .”
Thành Trạch tránh tay cô khi cô định lấy túi, : “Không cần . ít khi ăn những thứ . Hơn nữa, sắp đến lượt chúng . Cô ăn xong cây kem tay .”
Đến lượt hai , Vân Xu ở hàng đầu tiên. Nhân viên an đến cố định ghế.
“Lo lắng ?” Thành Trạch hỏi.
Vân Xu nắm c.h.ặ.t thanh chắn an : “Siêu lo lắng luôn. Đây là đầu tiên chơi cái .”
“Cứ thả lỏng . Chạy hai vòng là xuống ngay thôi mà.” Thành Trạch an ủi.
Tàu lượn siêu tốc bắt đầu chạy, chậm rãi di chuyển đến đầu đường ray. Sau đó, nó đột nhiên lao xuống. Tiếng la hét kinh hoàng vang lên. Thế giới như đảo lộn. Tiếng gió rít bên tai.
Vân Xu ôm c.h.ặ.t ghế, tim cô đập thình thịch. Thỉnh thoảng, cô liếc vẻ mặt của Thành Trạch. Dù đang ở một chiếc xe lao xuống với tốc độ cao, nụ môi vẫn hề đổi, thản nhiên, tự tại. Anh trông như đang tàu lượn siêu tốc mà đang dạo mặt đất bằng phẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-903.html.]
Nhận thấy ánh mắt của cô, thậm chí còn thoải mái mỉm với cô.
Người bình thường thể đến mức ? Vân Xu mơ hồ nghĩ.
Lao xuống với tốc độ cao, xoay 360 độ, lực ly tâm khi chuyển hướng khiến cô cảm thấy tim như bay ngoài.
Đa trong tình huống đều thể kiểm soát phản ứng cơ thể của .
Tàu lượn siêu tốc trở về vị trí ban đầu. Vân Xu run rẩy dậy. Hai lấy đồ gửi và rời .
Vân Xu thở hổn hển, nhịn hỏi: “Anh cảm thấy thế nào?”
Thành Trạch cong mắt : “Rất thú vị. Lần cơ hội đến.”
Vân Xu nghi ngờ vẻ mặt bình tĩnh của . Rồi cô đầu những cùng xuống tàu lượn. Vẻ mặt của những trạng thái nhất cũng trắng bệch.
Ừm, vấn đề của cô.
Hai đang bàn xem trò chơi tiếp theo thì một mặc áo khoác đen tới. Anh xung quanh, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó, ánh mắt đảo liên tục.
Một chút chú ý, Vân Xu đó đ.â.m , suýt chút nữa ngã. May mắn là Thành Trạch kịp thời đỡ cô.
“Xin , xin . đang tìm một cửa hàng, để ý đường .” Người đàn ông vội vàng xin , thậm chí còn cúi xuống, thái độ thành khẩn: “Cô ? Có thương ?”
Vân Xu xoa vai, xua tay: “Không . Không cần lo lắng. Chỉ va chạm nhẹ thôi. Lúc nãy cũng chú ý đường.”
Người đàn ông thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì . còn việc, đây.”
Anh vội vàng lướt qua hai .
Nụ mặt Thành Trạch từ lúc nào biến mất. Anh về phía đàn ông đang chuẩn rời : “Sau nên xuống chân nhiều hơn. Nếu cẩn thận nhầm đường, thể sẽ gặp rắc rối đấy.”
Người đàn ông dường như khựng , nhanh ch.óng bước .
Hai va chạm mạnh, nhanh cơn đau giảm gần hết.
Vân Xu hào hứng : “Đi thôi. Trò chơi bên sắp bắt đầu .”
Thành Trạch ừ một tiếng. Nhân lúc xoay , liếc hướng đàn ông . Người đó biến mất một quãng đường xa.