Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Khuynh Thành - Chương 907

Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:16:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Vận Minh kỹ, ngạc nhiên : “Đổng cảnh sát, đến sớm thế ?”

 

Đổng Bân quanh quán cà phê, tìm ở đó. Anh : “ tìm lão Bùi việc, chuyện quan trọng. Anh đến ?”

 

“Ông chủ ở phía .”

 

Đổng Bân như một cơn gió chạy đến cửa phòng nghỉ, ngừng gõ cửa: “Lão Bùi, việc tìm , mau mở cửa! Mau mau mau!”

 

Phía cánh cửa, một giọng trầm thấp lười biếng mang theo vẻ bực bội: “Còn gõ cửa như nữa, sẽ đá ngoài đấy.”

 

Đổng Bân lập tức dừng tay.

 

Bùi Dã Mục lúc mới lười biếng : “Vào , cửa khóa.”

 

Đổng Bân đẩy cửa bước . Đồ đạc trong phòng bày biện khác là bao, nhưng sạch sẽ hơn nhiều. Anh lập tức xuống ghế sofa, thành khẩn : “Lão Bùi, chúng quen bao nhiêu năm , em sinh t.ử !”

 

“Không .” Bùi Dã Mục trả lời dứt khoát.

 

Đổng Bân nghẹn lời, trực tiếp bất chấp tất cả: “Lần cần giúp đỡ. Hai ngày , cục cảnh sát nhận tin báo sẽ một vụ buôn lậu lớn tàu Marian. Chúng cố gắng bắt bọn chúng mà gây động tĩnh lớn.”

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

nghĩ nghĩ , khả năng quan sát và phân tích của là nhất đẳng. Hy vọng thể giúp đỡ.”

 

Bùi Dã Mục ghế sofa, cánh tay đặt lên trán, nhắm mắt .

 

Đổng Bân ngừng thuyết phục: “Vụ giao dịch cực kỳ quan trọng. Bọn chúng còn tung tin giả rằng viên đá quý Juliet giấu ở đó trong Vụ Thành để đ.á.n.h lạc hướng . Chúng tuyệt đối thể——.”

 

Bùi Dã Mục đột nhiên mở mắt, đôi mắt đen láy: “Là bọn chúng tung tin?”

 

, chính là bọn chúng! Cho nên ——.”

 

nhận lời.”

 

“Nghĩ kỹ , ? À, ! Lão Bùi, quá nghĩa khí! Không hổ là em của !” Đổng Bân vẻ mặt cảm động.

 

Bùi Dã Mục liếc , khẽ , cảm thấy trí tưởng tượng phong phú.

 

Marian là một chiếc du thuyền lớn. Hàng năm, nó thường xuyên tổ chức tiệc. Những tham gia tiệc hầu hết đều là những nhân vật nổi tiếng trong các lĩnh vực khác . Rất nhiều một tấm thiệp mời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-907.html.]

Việc chọn địa điểm buôn lậu ở đây là vì bọn chúng chắc chắn cảnh sát sẽ dám gây động tĩnh lớn.

 

Cho nên Đổng Bân mới tìm đến Bùi Dã Mục.

 

Tuy nhiên, bữa tiệc năm ngoái chỉ là một bữa tiệc thương mại bình thường. Năm nay, chủ du thuyền đột nhiên nảy ý tưởng tổ chức một buổi vũ hội hóa trang để tăng thêm phần thú vị. Các khách mời đều đeo mặt nạ.

 

Đổng Bân nghĩ, chắc là ảnh hưởng gì lớn.

 

Chủ nhân của chiếc tàu Marian là một thương nhân năm mươi tuổi. Thời trẻ, ông tích lũy nhiều tài sản. Khi về già, ông đam mê nghệ thuật, đặc biệt thích kết giao với các nghệ sĩ.

 

Họa sĩ, nhà điêu khắc, nhạc sĩ… Và chiếc tàu Marian chính là thứ mà ông La tốn nhiều tiền bạc và công sức để tạo . Mỗi một chi tiết tàu đều thể hiện thiết kế nghệ thuật độc đáo, nhận nhiều lời khen ngợi.

 

Và năm nay, con tàu khổng lồ vẫn sẽ chở khách du lịch đúng hẹn.

 

Cảng Vụ Thành.

 

Đêm tối mịt mùng, vầng trăng tròn xám xịt treo cao bầu trời. Ánh trăng lạnh lẽo, mặt biển thẫm màu gợn sóng lăn tăn.

 

Chiếc du thuyền khổng lồ sáng rực ánh đèn. Thân tàu màu trắng vẽ những con sóng xanh biếc, giống như một con quái vật biển khổng lồ đang im lìm gần cảng. Những hầu mặc áo sơ mi trắng và áo vest đen dọc theo cầu thang mạn tàu.

 

Những đàn ông và phụ nữ ăn mặc chỉnh tề, đeo mặt nạ lộng lẫy, bước xuống từ những chiếc siêu xe đủ màu sắc. Họ đưa thiệp mời và chậm rãi bước lên tàu.

 

Cách đó xa, trong một góc tối, Đổng Bân ở ghế xe, thoải mái kéo cổ áo lên. Cả cảm thấy gò bó: “Nhất định mặc bộ đồ ? Thật quen chút nào. Lát nữa nếu việc gì, hoạt động cũng tiện.”

 

“Anh thể mặc cảnh phục. Nhìn xem những đó còn lên .” Bùi Dã Mục . “Những đó” trong miệng tự nhiên là chỉ những kẻ buôn lậu.

 

Đổng Bân ngượng ngùng : “ chỉ thôi. Đương nhiên nhiệm vụ vẫn là quan trọng nhất.”

 

Nếu đối phương đổi địa điểm, nhiệm vụ chẳng khác nào “kiếm củi ba năm thiêu một giờ”.

 

Người đàn ông bên cạnh cũng mặc một bộ vest. Anh đeo cà vạt, cổ áo sơ mi trắng tùy ý cởi một nút. Nửa khuôn mặt giấu trong bóng tối. Tay áo dài bên tay xắn lỏng lẻo đến khuỷu tay, cánh tay trắng lạnh đặt cửa sổ xe.

 

Cả trông vẻ tùy hứng và lười biếng, nhưng khí chất hề giảm sút, ngược còn vẻ tự nhiên.

 

Đổng Bân thử xắn tay áo lên, phát hiện trông kỳ quặc nên im lặng thả tay áo xuống. Anh tự an ủi rằng mỗi một phong cách phù hợp khác , lão Bùi theo phong cách .

 

 

 

 

Loading...