Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Khuynh Thành - Chương 910

Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:16:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vân Xu mím môi, im lặng gật đầu.

 

Bùi Dã Mục cúi , đưa tay về phía cô. Trong đôi mắt đen của ẩn hiện ý , nhưng dường như chỉ là ảo giác. Anh vẫn là ông chủ lười biếng đó.

 

Vân Xu đưa tay , đó cảm thấy eo chạm nhẹ, sự đụng chạm như như khiến cô tự nhiên.

 

Vốn tưởng rằng hai chỉ tùy tiện lắc lư sàn nhảy, kết quả Bùi Dã Mục thật sự dẫn cô khiêu vũ.

 

Mỗi một xoay tròn, mỗi một lùi về phía , mỗi một tiến lên đều nhịp nhàng.

 

Cổ áo sơ mi trắng của mở, thể thấy yết hầu đang chuyển động, giống như con , một cảm giác lười biếng.

 

Chiếc váy trắng như dòng nước khẽ lay động, thanh lịch mà uyển chuyển nhẹ nhàng.

 

Hai dễ dàng thu hút ánh mắt của khác.

 

Đột nhiên, ánh đèn trong sảnh tiệc vụt tắt, kinh hô một tiếng. Sau đó, phong cách âm nhạc đổi, trở nên ái và vui tươi hơn. Mọi mặt lộ vẻ phấn khích hiểu ý.

 

Đây là một bản nhạc để đổi bạn nhảy. Ánh đèn tối cộng thêm sự kích thích của việc sắp đổi bạn nhảy khiến khí trở nên càng thêm ái .

 

Trong ánh sáng tối tăm.

 

Bùi Dã Mục khẽ nhíu mày: “Em——.”

 

Anh mới mở miệng một chữ thì nhạc chuyển sang đoạn khác, đến lúc đổi bạn nhảy.

 

Vân Xu ngước mắt, câu hỏi còn kịp thốt thì nắm lấy tay cô. Lực đạo mềm nhẹ mà chắc chắn. Cô kéo lòng , đó ôm eo, bất giác theo nhịp điệu của đối phương.

 

Người mặc một bộ vest màu xám tối, cổ áo thắt nơ, mặt đeo một chiếc mặt nạ đen, tóc đen chải ngược , đầu đội mũ phớt. Khóe môi ngậm một nụ tao nhã , n.g.ự.c cài một bông hoa hồng trắng.

 

Một cảm giác quen thuộc.

 

Một cái tên chợt lóe lên trong đầu cô.

 

“Ôn ?” Vân Xu buột miệng thốt .

 

Ôn Minh Hàm nhân cơ hội cúi xuống, hôn nhẹ lên mu bàn tay cô, chạm tách , nhẹ nhàng như một chiếc lông vũ rơi xuống: “Vân tiểu thư, lâu gặp. Xin thứ cho sự thất lễ của .”

 

Vân Xu chút tò mò: “Làm nhận em?”

 

Trong buổi tiệc, đều đeo mặt nạ.

 

Ôn Minh Hàm mỉm : “Phàm là gặp Vân tiểu thư, nhận mới là chuyện lạ.”

 

Vân Xu liếc tìm kiếm Bùi Dã Mục, phát hiện lui ngoài sàn nhảy, đang chớp mắt hai . Ánh sáng quá mờ, phân biệt cảm xúc gì.

 

“Em thất thần như , sẽ buồn đấy.” Ôn Minh Hàm thở dài.

 

Vân Xu : “Xin .”

 

Đôi mắt sáng ngời của cô trong ánh sáng tối vẫn tĩnh lặng rực rỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-910.html.]

 

Ôn Minh Hàm : “Em cần xin . Một quý cô xinh thất thần, chắc chắn là bạn nhảy đủ xuất sắc.”

 

Vân Xu càng thêm ngại ngùng, nhưng hôm nay cô chỉ đến để dự tiệc.

 

Ôn Minh Hàm rũ mắt cô, đột nhiên cúi : “Đừng lo lắng, chuyện sẽ giải quyết trong đêm nay. Những thứ nên tồn tại sẽ biến mất.”

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

Lời nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa ý vị sâu xa.

 

Vân Xu ngạc nhiên ngước mắt lên, đối diện với đôi mắt đen láy của , giống như một hố đen hút hết ánh sáng.

 

Ôn Minh Hàm khẽ mỉm , ánh đèn trong sảnh tiệc sáng lên.

 

Một bản nhạc kết thúc.

 

Vân Xu với Ôn Minh Hàm: “Em xin phép một lát.” Sau đó, cô chỉ về phía nhà vệ sinh với Bùi Dã Mục ở đằng xa.

 

Bùi Dã Mục lười biếng gật đầu.

 

Trên đường , Vân Xu tự hỏi câu của Ôn Minh Hàm ý gì. Là vu vơ còn ý khác.

 

Muốn hỏi thử xem , nhưng cô lo lắng sẽ ảnh hưởng đến nhiệm vụ của Đổng Bân.

 

Vân Xu rửa tay bên cạnh bồn, chìm trong suy nghĩ, ngay cả tiếng bước chân phía cũng để ý.

 

“Xu Xu.” Một giọng nóng bỏng, mang theo một chút vặn vẹo vang lên.

 

Mắt Vân Xu trợn tròn, cô run lên. Giọng là…

 

“Hứa Thành Chu!”

 

Khóe miệng Hứa Thành Chu nhếch lên cao: “Em vẫn còn nhớ ! Thật quá! Anh mà, em đối với là khác biệt! Dù thấy mặt, chúng vẫn thể nhận .”

 

Vân Xu: "…"

 

Cô đương nhiên nhớ rõ tên biến thái xuất hiện đầu tiên trong cuộc đời .

 

Chuyện của Hứa Thành Chu qua lâu, lệnh cấm tiếp xúc ngăn cách hai . Vân Xu cơ bản là theo một đường thẳng từ nhà đến chỗ , hai căn bản chạm mặt .

 

Không ngờ Hứa Thành Chu xuất hiện ở đây.

 

Cũng đúng thôi, dù cũng là một luật sư nổi tiếng ở Vụ Thành, phận và địa vị, mời cũng là chuyện bình thường.

 

việc đối phương theo cô đây thì bất thường.

 

Vân Xu cảnh giác chằm chằm , lặng lẽ quan sát đường chạy trốn.

 

Hứa Thành Chu thở dài : “Anh buồn. Vậy mà cho chúng gặp , mạnh mẽ tách rời chúng . Đây là kiểu hành vi đáng ghét gì !” Sau đó, may mắn : “May mắn là trời cao vẫn chiếu cố chúng . Em lên thuyền, nhận em ngay.”

 

 

 

 

Loading...