[Nhiệm vụ đ.á.n.h : C-60343846
Hệ thống đ.á.n.h : T0000047
Mục tiêu nhiệm vụ:
1. Thu hồi ngọc bội gia truyền (Độ thành?)
2. Ngăn chặn đại chiến (Độ thành?)
Cấp bậc thành: Chưa đ.á.n.h giá
Đánh giá: Chưa đ.á.n.h giá.]
Một chiếc xe ngựa cũ kỹ lăn bánh con đường lớn. Bên trong xe vài , trong đó một cô gái trẻ đang cúi đầu. Tay nàng ôm c.h.ặ.t một bọc vải xám xịt. Làn da mặt và cổ của nàng nom sạm đen, nhưng đôi tay nhỏ nhắn và trắng trẻo.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Một phụ nữ trung niên cạnh cô gái hồi lâu cất tiếng hỏi: “Cô nương, cháu ?”
Cô gái tên là Vân Xu, ngẩng đầu lên. Nàng chỉ tay cổ họng, lắc đầu, ý .
Người phụ nữ trung niên hiểu nàng là câm, vội vàng lời xin : “Ôi, xin , cố ý.”
Vân Xu xua tay, tỏ ý cả.
Người phụ nữ ngạc nhiên. Cô gái tuy da đen nhưng đôi mắt... Bà nghĩ mãi, nhớ một câu để diễn tả: "Giống như những vì đêm , đặc biệt."
Bà kỹ hơn, nhận thấy bọc hành lý đơn sơ trong tay Vân Xu và bộ quần áo vẻ sờn rách, liền hỏi thử: “Cháu đang định đến nương tựa ?”
Vân Xu gật đầu. , nàng xa xôi đến đây là để nương tựa. Nói chính xác hơn, là để thành lời hứa hôn định từ thủa nhỏ.
“Đây là xe ngựa Đông Thành. Người cháu nương tựa cũng ở Đông Thành ?”
Vân Xu gật đầu.
Người phụ nữ : “Ta ở Đông Thành lớn lên, nơi đó quen lắm. Vừa để giới thiệu cho cháu một chút, cháu thành cũng đường mà .”
Để chuộc vì lỡ lời ban nãy, phụ nữ bắt đầu kể đủ thứ chuyện đời.
Vân Xu nghiêm túc lắng . Đối với nàng, những thông tin vô cùng hữu ích.
Thấy , phụ nữ càng càng hăng say. Mỗi thấy đôi mắt của Vân Xu , bà nhịn thêm vài điều nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-967-the-gioi-16-vi-hon-the-cua-nam-phu-trong-chuyen-tinh-su-do-tu-tien-1.html.]
Khi đến Đông Thành, phụ nữ bụng còn dúi cho Vân Xu một ít đồ ăn, dặn nàng cứ ăn dọc đường.
Trước lúc chia tay, Vân Xu bày tỏ lòng ơn và cũng lời xin : “Đại nương, cháu xin . Thật cháu ạ, chỉ là xe ngựa đông , cháu thấy tiện lắm.”
“Có gì , cả.” Người phụ nữ hiểu. Con gái một đường xa, cẩn thận một chút là .
Sau khi chia tay, Vân Xu vác chiếc bọc hành lý nhỏ lưng, theo chỉ dẫn của phụ nữ bụng đến một phủ bề thế.
Trên tấm biển cao khắc hai chữ Giang phủ. Cánh cổng lớn màu đỏ thắm đóng c.h.ặ.t. Thềm đá xám quét tước sạch sẽ. Hai bên bậc thang là hai pho tượng sư t.ử đá uy vệ.
Vân Xu chuẩn tâm lý từ , nhưng vẫn khỏi thấp thỏm gõ vòng sắt cánh cổng.
Chỉ một lát, gác cổng mở hé cửa, thò đầu , suýt nữa giật : “Ngươi là ai?”
Vân Xu lấy nửa khối ngọc bội, giải thích mục đích đến đây.
Người gác cổng vẻ mặt kỳ quái. Vị cô nương đen nhẻm như cục than giọng dễ đến . Hắn nhận lấy ngọc bội, chạy nhanh trong báo cáo với chủ nhà.
Vân Xu ngoài cửa chờ. Nàng quanh. Nhà vị hôn phu xem là bình thường.
Tuy mẫu Giang gia là , sẽ bạc đãi nàng, nhưng nàng vẫn chút lo lắng.
lúc đó, gác cổng chạy vội , vẻ mặt nhiệt tình đón nàng cửa: “Vân cô nương mời , lão gia và phu nhân đang chờ ở sảnh chính.”
Vân Xu đáp: “Đa tạ.”
Người gác cổng chút bất ngờ. Khách đến nhà ít khi chào hỏi . Tuy vị cô nương ăn mặc đơn sơ, nhưng xem quan hệ hề bình thường với Giang gia.
Hai bước sảnh chính, Giang lão gia và Giang phu nhân vội vàng bước tới đón. Đầu tiên, họ sửng sốt, đó , ngầm xác nhận phận của Vân Xu.
Năm đó, cha của Vân Xu cứu hai thê t.ử phu quân Giang gia khi họ gặp nguy hiểm. Hai bên gặp thiết, bèn định hôn ước cho con cái đời . Cha Vân còn lấy khối ngọc bội gia truyền tín vật, hai nhà mỗi giữ một nửa, đợi con cái trưởng thành thì thực hiện hôn ước.
Sau khi xác nhận phận, Giang phu nhân nắm tay Vân Xu, nghẹn ngào : “Con ơi, con chịu khổ .”
Đứa bé trắng trẻo mũm mĩm trong tã lót năm xưa giờ biến thành thế , chắc chắn trải qua nhiều chuyện. Giang phu nhân càng nghĩ càng thương tâm.
Mấy năm nay, họ vẫn luôn tìm kiếm Vân gia, nhưng Vân gia thích đây đó, hành tung khó nắm bắt, nên vẫn kết quả.
Giang lão gia đặt tay lên vai thê t.ử, : “Người đến , chúng sẽ chăm sóc con bé thật .” Ông về phía Vân Xu: “Con yên tâm, từ nay Giang phủ chính là nhà của con. Muốn gì cứ với .”