Nghĩ đến cảnh tượng đó, nội tâm căng thẳng.
Cuối cùng Giang Di Văn khẽ giọng : “Ngọc bội ... cẩn thận đ.á.n.h mất.”
Trước dùng cái lý do qua loa lấy lệ . Sau sẽ nghĩ cách. Thật sự thì sẽ đòi ngọc bội. Đây là tính toán của . tầm quan trọng của ngọc bội đối với Vân Xu.
Vân Xu sững sờ tại chỗ. Nàng thể tin câu trả lời nhận . Khối ngọc bội mà phụ để thất lạc ?
Nàng lặng lẽ đó. Nỗi buồn cuồn cuộn dâng lên từ đáy lòng. Đôi mắt trong veo dần trở nên ảm đạm. Những ở đó đều nàng đang khó chịu.
Cố Thiên Hạm đau lòng c.h.ế.t. Nàng vội vàng gần an ủi: “Không , . Chúng sẽ tìm .”
Mặt nàng dịu dàng, nhưng trong lòng thì mắng Giang Di Văn là đồ rác rưởi lớn. Hắn thế mà còn dám dối.
Cố Thiên Hạm quyết định giữ thể diện cho nữa. Nàng Giang Di Văn, lạnh : “Thật sự đ.á.n.h rơi ? Vậy tại đó ngươi ? ấp úng như chắc chắn điều gì đó khuất tất.”
Ngừng một chút, nàng nhấn mạnh từng chữ: “Ta thấy đ.á.n.h rơi, mà là ngươi đưa cho khác . Nói chừng còn là tặng cho trong lòng của ngươi đấy.”
Nàng chính là nắm kịch bản trong tay, rõ tính toán của .
Giang Di Văn trúng tim đen, sắc mặt đổi đột ngột, kịp che giấu.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Đồng môn kinh ngạc : “Giang sư , ngươi... ngươi...”
Biểu hiện của Giang Di Văn chứng minh lời Cố Thiên Hạm là đúng. Cách xử lý của thật sự vượt quá tưởng tượng của . Đem tín vật đính ước của vị hôn thê tặng cho trong lòng khác, thật sự khiến nên lời.
Chẳng lẽ là để chứng minh tình cảm sâu đậm của với trong lòng? Để thể hiện sự quan tâm đến vị hôn thê?
Cố Thiên Hạm : “Đấy, trúng . Giang Di Văn, ngươi cũng thật ho đấy.”
Giang Di Văn lập tức về phía Vân Xu. Sự thất vọng trong mắt nàng khiến như rơi hầm băng. Chuyện lo lắng xảy .
Vân Xu thất vọng : “Tại ngươi như ?”
Muốn hủy hôn, còn đem ngọc bội tặng khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-986.html.]
Giang Di Văn vội vàng : “Không , nàng giải thích. Khối ngọc bội đó là vật phẩm phàm tục. Phàm nhân cầm trong tay an . Nếu tu tiên khác thấy, chừng sẽ g.i.ế.c cướp bảo.”
Vân Xu . Ánh mắt nàng lạnh lẽo như bông hoa băng cài bên thái dương, mong manh dễ vỡ.
Giang Di Văn tiếp nữa. Cho dù đưa lý do, cũng thể che giấu sự ích kỷ của .
Cố Thiên Hạm liếc : “Giải thích xong ? Giải thích xong thì lấy ngọc bội đây. Đó là ngọc bội gia truyền của đấy.”
Ánh mắt các đồng môn càng thêm kỳ quái. Cách hành xử của Giang Di Văn khiến họ cũng thể hiểu nổi.
Và đúng lúc , bên ngoài vọng tiếng chuyện. Một nhóm đang về phía . Giọng của đầu quen tai. Cố Thiên Hạm tuyệt đối sẽ nhận nhầm. Đó là giọng của nữ chủ – Tô Liên Sơ.
Chuyện cũng quá trùng hợp. Cứ như là tự đưa đến cửa .
Tô Liên Sơ dừng cửa Luận Đạo Thất. Giữa đôi mày nàng ẩn chứa một nỗi buồn man mác: “Giang sư , ...”
Nàng kinh ngạc chằm chằm cảnh tượng mắt.
...
Mấy ngày nay, Tô Liên Sơ sống hề dễ chịu. Sở Hạo Ninh rõ ràng hứa với nàng sẽ thu thêm t.ử. khi đó, trong điện với nàng rằng Sở tiên tôn chủ động đề nghị thu t.ử. Cho dù cuối cùng về một , nàng vẫn cảm nhận sự phản bội mạnh mẽ.
Sư tôn thể đối xử với nàng như !
Cuối cùng, trở thành t.ử của Khai sơn tổ sư, Tiểu sư tổ của Vấn Thiên Tông. Tô Liên Sơ vui mừng chua xót. Vui vì hiện tại Sở Hạo Ninh vẫn chỉ nàng là đồ . Còn nỗi chua xót , nàng thừa nhận.
Ở cùng Sở Hạo Ninh ba năm, phần lớn thời gian ngoài tu luyện, Tô Liên Sơ đều dành cho . Người đời đều Sở tiên tôn lạnh lùng như trăng, thanh cao, chuyên tu vô tình đạo, dính dáng đến thất tình lục d.ụ.c của phàm trần, giống như tiên nhân trời.
nàng phát hiện sư tôn dường như tâm sự khác.
Đó là buổi tối khi từ thiên điện trở về. Tô Liên Sơ ngoài việc, vô tình thấy Sở tiên tôn bên bờ vực đá.
Chàng vẫn mặc bộ bạch y, hai tay chắp lưng. Một chiếc ngọc trâm b.úi mái tóc đen nhánh. Khí chất lạnh lẽo cao ngạo. Chàng xa xăm về phía ánh trăng trời cao. Trong đôi mắt vốn luôn tĩnh lặng một tia mê mang, như thể đang gặp chuyện khó hiểu.