Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Khuynh Thành - Chương 987

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:17:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người mạnh nhất giới Tu chân biểu cảm như ?

 

Tô Liên Sơ cho rằng nhầm. Nàng tiến lên hành lễ: “Đã muộn thế , sư tôn còn ở đây ạ?”

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

“Chỉ là cảm thấy ánh trăng đêm nay chút khác biệt." Sở Hạo Ninh vẫn xa xăm về phía ánh trăng, ánh mắt rõ ràng.

 

Vị tiên nhân mạnh mẽ vẫn trai như thường lệ, là dáng vẻ mà nàng ngưỡng mộ. Tô Liên Sơ trong lòng dâng lên cảm giác bất an khó tả, như thể bỏ qua điều gì đó quan trọng.

 

Những chuyện xảy tiếp theo xác nhận suy nghĩ của nàng.

 

Ngày hôm , Sở Hạo Ninh, vốn thích rời khỏi Đạo Phong, hành động ngoài dự đoán. Chàng lấy một pháp bảo cực kỳ quý giá và một loại thánh d.ư.ợ.c hiếm dùng để chữa thương, chuẩn đích bái phỏng Tiểu sư tổ và tặng lễ vật.

 

Tô Liên Sơ Sở Hạo Ninh hứng thú với vật chất. Nàng chủ động đề nghị giúp đỡ, nhưng từ chối.

 

“Nàng... phận tôn quý. Cho dù bước chân tiên đồ, cũng tuyệt đối thể xem thường." Đó là lời nguyên văn của Sở Hạo Ninh.

 

Tô Liên Sơ cảm giác đây chỉ là một cách che giấu. Chàng gặp .

 

“Vậy con cũng .”

 

“Không . Nàng mới đến, quen nhiều .”

 

Tô Liên Sơ sững sờ tại chỗ. Nàng trơ mắt bóng hình màu trắng rời , chỉ còn tuyết lạnh giá của Đạo Phong rơi vai nàng.

 

Không đúng. Không nên như thế . Sư tôn nên đối xử với nàng như .

 

Chàng nên thế nào mới đúng?

 

Đầu Tô Liên Sơ bỗng nhiên đau nhức dữ dội. Trước mắt hiện lên những hình ảnh rời rạc, rách nát. Là cảnh nàng và sư tôn ôm , sư tôn dịu dàng nàng, giống như yêu. Đôi mắt màu đỏ như m.á.u.

 

Bầu trời cũng màu đỏ. Mưa m.á.u rơi tí tách. Xung quanh là t.h.i t.h.ể và chân tay đứt rời khắp nơi núi.

 

Cơn đau nhức qua , hình ảnh biến mất. Trước mắt vẫn là tuyết đọng quanh năm. Dù cố gắng hồi tưởng thế nào, cũng còn một dấu vết nào của hình ảnh .

 

Tô Liên Sơ nghi ngờ đó là ảo giác, lẽ do tình cảm nàng dành cho sư tôn quá sâu đậm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-987.html.]

hành động của Sở Hạo Ninh vẫn để một vết xước trong lòng nàng. Tô Liên Sơ càng thêm phiền muộn. Nàng quyết định liên lạc với vài sư , tìm đến Giang Di Văn. Mấy cùng xuống núi nhiệm vụ, để giải tỏa tâm trạng một chút.

 

cảnh tượng mắt đây?

 

Cố sư tỷ ở đây?

 

Còn bên cạnh sư tỷ là... Biểu cảm của Tô Liên Sơ cứng . Trong lòng nàng dấy lên một ý nghĩ. Nàng theo bản năng thốt lên một tiếng xưng hô: “Tiểu sư tổ?”

 

Có lẽ là do ảnh hưởng của Sở Hạo Ninh với nàng quá sâu đậm.

 

Xung quanh lập tức trở nên tĩnh lặng tuyệt đối. Mấy vị đồng môn lén đưa mắt . Xưng hô "Tiểu sư tổ" đại diện cho điều gì, đều rõ ràng. Vị sư tu luyện thế mà chính là vị Tiểu sư tổ trong lời đồn Khai sơn tổ sư thu t.ử.

 

Thật sự vượt quá sức tưởng tượng.

 

Vân Xu về phía Tô Liên Sơ. Vừa định gì đó, ánh mắt nàng đột nhiên dừng . Người đến đeo ở hông một khối ngọc bội cực kỳ quen mắt. Đó chính là ngọc bội gia truyền của nàng. Giữa đám ngọc bội khác chút rõ ràng, nhưng nàng liếc mắt một cái nhận .

 

Cố Thiên Hạm cũng chú ý thấy. Nàng với Giang Di Văn: “Bây giờ ngươi còn gì để nữa ?”

 

“Ta...” Giang Di Văn sắc mặt trắng bệch. Thời điểm Tô Liên Sơ xuất hiện quá tệ. Khiến cả cơ hội phản bác.

 

Cố Thiên Hạm giành khi Vân Xu kịp mở miệng. Nàng kể bộ sự việc từ đầu đến cuối, giữ thể diện cho Giang Di Văn. Hắn thể loại chuyện , thì đừng sợ khác .

 

Sắc mặt các đồng môn càng thêm kỳ quái. Họ lén Vân Xu, suy nghĩ Giang Di Văn đầu cửa kẹt , thế mà chuyện như . Ngày thường cũng mà.

 

Quả đúng là một minh chứng khác cho câu " thể trông mặt mà bắt hình dong".

 

Vân Xu nhẹ nhàng : “Vị sư tỷ , ngươi thể trả ngọc bội cho ? Đây là ngọc bội gia truyền mà phụ để cho , nó quan trọng đối với .”

 

Tô Liên Sơ theo bản năng về phía Giang Di Văn, hy vọng thể gì đó. sự chú ý của vẫn đổ dồn mắt. Trên mặt là biểu cảm hối hận. Nàng bỏ rơi.

 

Đây là đầu tiên Giang Di Văn xem nhẹ nàng. Trước đây, ánh mắt luôn chỉ nàng.

 

Tô Liên Sơ nên lời cảm giác gì. Mọi đều đang nàng. Đây là ngọc bội thuộc về Tiểu sư tổ, thuộc về nàng. Nếu từ chối trả , hành động của nàng ngày mai sẽ lan truyền khắp Vấn Thiên Tông.

 

 

 

 

Loading...