Không thể như .
“Xin . Ta nghĩ tới nó lai lịch như thế . Nó là ngọc bội của ngươi, đương nhiên vật quy nguyên chủ.” Tô Liên Sơ cứng đờ chạm khối ngọc bội ở hông. Động tác nàng chậm. cảm giác khó chịu trong lòng càng lúc càng nặng. Khối ngọc bội dường như nặng ngàn cân, nặng đến mức nàng đưa tay cũng khó khăn.
“Đa tạ.” Vân Xu vui vẻ nhận lấy.
Khoảnh khắc , Tô Liên Sơ cảm thấy trống rỗng trong lòng. Như thể một thứ gì đó quan trọng rời bỏ nàng. Vì gần đây quá phiền lòng, nàng cũng thời gian nghiên cứu kỹ khối ngọc bội đó.
Nàng chằm chằm khối ngọc bội. Trong lòng nảy sinh một sự thôi thúc cướp , liên quan cả nửa khối còn nữa.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
thể . Mọi đều đang Vân Xu, ánh mắt đầy ngưỡng mộ và khao khát.
Đại mỹ nhân rộ lên đặc biệt động lòng , như thể vô đóa hoa tươi đang đua nở mắt. Cố Thiên Hạm lấy tay ôm mặt, vẻ mặt hạnh phúc ngắm . Lúc mà một cái máy ảnh thì hảo quá .
“Được , ngọc bội lấy . Chúng về thôi.” Cố Thiên Hạm .
“Được.” Vân Xu đáp.
Những đồng môn khác nhiệt tình xúm gần hai , quên mất bạn đồng hành lúc của .
“Sư , sư tỷ nhiều loại bánh ngọt. Nếu thích, thể cho thường xuyên.”
“Sư ở Thương Lan phong ? Thương Lan phong còn thiếu ? Ta đặc biệt giỏi xử lý công việc, chân chạy vặt cũng .”
“Tuy gọi là sư , nhưng là Thiên linh căn. Chắc chắn bao lâu nữa, chúng sẽ gọi là Tiểu sư tổ .”
Tô Liên Sơ bóng lưng nàng. Có điều gì đó lệch khỏi quỹ đạo ban đầu, đang phát triển theo một hướng rõ ràng. Nàng đầu Giang Di Văn. Trên bao trùm nỗi buồn bực dày đặc. Sắc mặt tái nhợt, suy sụp.
“Giang sư .” Nàng cẩn thận gọi.
Giang Di Văn chậm rãi về phía nàng. Tô Liên Sơ dừng lời. Hắn nàng, nhưng ánh mắt còn ôn hòa như nữa.
...
Tô Liên Sơ trở Đạo Phong. Nàng bên bàn lâu, cho đến khi màn đêm buông xuống. Nàng bầu trời đêm ngoài cửa sổ hồi lâu. Từ trong túi trữ vật lấy một phong thư. Rút tờ giấy trắng bên trong . Mài mực, xuống nỗi lòng buồn bã của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-988.html.]
Viết xong, nàng gấp cho phong thư. Cuối cùng, đặt phong thư lên ánh nến, đốt cháy.
Phong thư là một loại pháp khí đặc biệt, thể liên kết hai . Khi một đốt nó , phong thư sẽ xuất hiện ở tay .
Một năm , khi nhiệm vụ, Tô Liên Sơ vô tình cứu một Ma Tôn đang trọng thương nguy kịch. Nàng thấy dáng vẻ lúc đó của quá đáng thương. Nàng mạo hiểm tính mạng để chữa trị cho . Ma Tôn từ bỏ ý định g.i.ế.c nàng. Cuối cùng, hai trở thành bạn bè.
Tô Liên Sơ phát hiện Ma Tôn là một phóng khoáng, tùy tiện. Rất nhiều chuyện đều cách giải thích khác biệt của riêng . Điều nàng mở mang tầm mắt, giống sự cổ hủ của giới Tu Tiên. Thật cũng quá đáng như những gì ngoài .
Sau đó, Ma Tôn mời nàng gia nhập Ma đạo. Tô Liên Sơ vì ái mộ sư tôn nên thẳng thừng từ chối. Cuối cùng, Ma Tôn tiếc nuối lấy phong thư , nếu như thì chỉ thể dùng cách để liên lạc.
Tô Liên Sơ gặp chuyện gì cũng thích chia sẻ với Ma Tôn. Mỗi đều an ủi và động viên nàng.
Hắn thật sự đối xử với nàng.
Những chuyện gặp ban ngày, Tô Liên Sơ nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ thể chia sẻ với . Nàng thực sự quá khó chấp nhận.
Đại bản doanh của Ma đạo.
Trong đại điện thoang thoảng mùi m.á.u tươi. Tiếng kêu rên dứt bên tai. Có đang thi hành những hình phạt tàn khốc. Máu tươi màu đỏ chảy lênh láng, trông rùng rợn.
“Cầu xin ngươi! Tha cho ! Ta gì cả! Ta chỉ là qua đường!”
“Ta kẻ phản bội! Các ngươi bắt sai ! Ma Tôn điện hạ, kẻ hãm hại ! Cầu xin cho một cơ hội!”
“Hàn Trạch Diệp! Ngươi táng tận lương tâm ! Sớm muộn gì cũng gặp quả báo!”
Hàn Trạch Diệp giường đầy chán nản. Tất cả thứ mắt đều hứng thú. Cái gọi là lời nguyền càng khiến thấy cực kỳ nhàm chán. Nếu thật sự , c.h.ế.t từ lâu , còn sống đến bây giờ.
Hiện tại thứ duy nhất hứng thú là giao lưu với cô nhóc . Nàng lúc đó rõ ràng sợ hãi đến , thế mà còn dám cứu .
Hàn Trạch Diệp thích nàng. Đáng tiếc nàng chịu về phe , vẫn vì cái tên sư tôn vô vị nào đó.
Đột nhiên, gian xung quanh xuất hiện d.a.o động. Một phong thư trống rỗng xuất hiện.