Xuyên Nhanh: Lam Nhan Ấy Vẫn Rất Yêu Nàng.
Chương 22
Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với Diệu Phương Sinh, Diêm Vương gặp do Thiên giới phái xuống, tuy nhiên chẳng ai việc gì xảy .
Một ngày , Diêm Vương ban lệnh cấm Diệu Phương Sinh cho đến lúc con trai ông chuyển kiếp, khiến nàng chẳng thể dò tìm những chuyện đây. Cuối cùng vẫn lời ở Âm gian nghỉ ngơi, nàng cũng tự chữa trị thương tổn do Hoa Bỉ Ngạn gây .
Trong thời gian , nàng còn hỏi tin tức của Nam Lăng T.ử từ vài linh hồn, bọn chúng đều là thuộc hạ bên cạnh Diêm Vương. điều nàng chỉ là luân hồi trăm năm, việc thiện.
Dù nàng truy hỏi nơi ở của Nam Lăng T.ử bình an trong những ngày tháng qua, những kẻ càng chẳng lộ chút tin nào ngoài mấy câu qua loa.
Cách họ hành xử khiến nàng rõ ý đồ của Diêm Vương, rằng thuận theo sẽ ít tin tức về , ngược lời cũng đừng mong điều gì.
...
Ngày chuyển kiếp đến, Diêm Vương hành động như dẫn Diệu Phương Sinh tới Nhân gian. Ông chọn sẵn một nữ nhân còn sự sống để nàng nhập .
Lúc Diệu Phương Sinh mở mắt thấy nước quanh , dường như thể chìm trong hồ sông nào đó. Nàng còn tiếng hô hoán truyền từ cao xuống.
"Mau cứu Dung cô nương và Ân cô nương lên bờ, bọn họ rơi xuống hồ nước!"
"Làm cả hai té xuống ? Ta thấy họ cách xa mà..."
Khi Diệu Phương Sinh còn hiểu chuyện gì xảy cứu lên bờ. Ánh mắt nàng mờ mịt , trông họ đang xúm hỏi han hai nữ nhân đằng xa.
Qua lời đám , Diệu Phương Sinh hiểu là kẻ thứ ba rơi xuống nước, nhưng nàng hít thở thông thoáng một chút bất ngờ nhận một cú đạp từ lưng. Nàng kịp phản ứng nên ngã sõng soài đất, bên tai tiếng nữ nhân mắng c.h.ử.i: "Cái thứ nô bộc điều! Ta cho ngươi ăn, cho ngươi ở, đối xử như thế mà lén lút tự sát hả!"
Liên tiếp những đòn đ.á.n.h và mắng nhiếc, càng chẳng ai can ngăn. Phần Diệu Phương Sinh mím môi nhẫn nhịn, dù cho bản đ.á.n.h đến thổ huyết, nàng chỉ tập trung xem ký ức của chủ thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-lam-nhan-ay-van-rat-yeu-nang/chuong-22-cong-tu-thuoc-dan-cua-nguoi-chay-roi-1.html.]
Thân xác tỳ nữ trong Dung gia, gia tộc lớn ở Hoành Chi Thành. Thường ngày là chăm chỉ việc, lời sai bảo, nhiều năm qua còn tích trữ tiền để một ngày chuộc tự do.
Song vài tháng , Nhị công t.ử nhà trúng độc, Dung gia bắt ép chủ thể t.h.u.ố.c dẫn để giải độc. Trong lúc giải độc xảy chuyện, chủ thể cùng Nhị công t.ử phát sinh việc nam nữ, vì thể chịu nổi đả kích nên nghĩ cách trốn thoát.
Dung gia cho đối phương toại nguyện, cứ trốn là bắt về , khiến chủ thể dần tuyệt vọng, chọn lúc họ mở yến tiệc để tự sát.
Mà kẻ đang đ.á.n.h nàng là hầu cận của chủ mẫu Dung gia, một bà lão cay nghiệt chuyên trừng trị tớ trong nhà .
Diệu Phương Sinh đổi sắc mặt, âm u liếc lên. Bà lão trông thấy ánh mắt nàng hung dữ thì càng tay mạnh hơn, hắng giọng quát lên: "Vẫn trợn mắt ư? Chắc sợ ai hết ... Người , lôi ả xuống nhà kho nhốt !"
Lúc đám nô tài tiến lên kéo lấy , Diệu Phương Sinh bỗng hét to: "Người tha cho nô tì , nô tì t.h.u.ố.c giải độc cho Nhị công t.ử ... Xin hãy để nô tì c.h.ế.t nhanh nhất!"
Mọi hết thảy, ai nấy đưa mắt đầy kinh ngạc. Bọn họ hề chuyện đấy càng chẳng ngờ Nhị công t.ử trúng độc, khi đối phương ở trong giang hồ là Y Độc nổi danh nhất, tài năng chế độc cùng hạ độc khác khó mà bì kịp.
Y Độc trúng độc, dùng đến sống giải độc còn phản ứng từ tỳ nữ kịch liệt như , chắc quá trình khổ sở. Tới nỗi tìm cái c.h.ế.t...
Bà lão thấy khách nhân bàn tàn, tình hình nên lập tức thêm: "Tiện tì, dám bậy khách quý, cũng nghĩ Dung gia đối xử với ngươi, ngươi bịa đặt. Khác nào lấy oán trả ơn!"
Diệu Phương Sinh dùng hết sức vùng vẫy, thành công thoát khỏi tay bọn nô tài, nàng chút do dự nhảy xuống hồ nước nãy.
Những khách nhân xung quanh càng sôi nổi xì xào hơn nhưng chẳng ai đỡ. Vì bọn họ giúp tỳ nữ thấp hèn để mà đặc tội Dung gia.
lúc , ba mặc bạch y bước , họ đều cầm kiếm và kẻ khác nhường đường.
Không lâu , Diệu Phương Sinh cảm giác lôi khỏi hồ nước. Nàng mơ màng chẳng rõ cảnh bốn phía, chỉ yếu ớt vươn tay cầu cứu theo bản năng, miệng mở mấp máy nhiều , cất giọng run rẩy: "Cứu với, cầu xin hãy cứu..."
Bà lão khẽ hừ nhẹ và chống tay lên hông, ánh mắt coi thường quan sát Diệu Phương Sinh. Nhìn thấy nàng chẳng còn sức phản kháng thì cao giọng gọi nô tài mang .
giọng nam nhân từ hướng ba cầm kiếm truyền sang: "Ta thể giải độc cho Nhị công t.ử của quý phủ, chỉ cần các vị giao cô nương cho ."
Trước khi Diệu Phương Sinh ngất lịm , nàng cũng thấy tiếng nam nhân . Đáng tiếc sức lực cạn kiệt, thể chống đỡ .