Xuyên Nhanh: Lam Nhan Ấy Vẫn Rất Yêu Nàng.
Chương 25
Diệu Phương Sinh cũng nài nỉ để gặp Tiên Dược Lão Nhân. Nàng khẽ với Ân Hồ: "Ta ăn nhờ ở đậu chỗ các vị gần một tháng, nghĩ nên trả ơn... "
Nàng ngập ngừng tiếp tục bảo: "Nên hỏi Ân cô nương, việc gì thể cho ? Ví dụ giặt đồ khâu vá, quét dọn, nấu cơm, đều !"
Ân Hồ nàng nhưng ánh mắt liếc sư đang định gì đó, khiến nam nhân trở nên im lặng. Lúc Ân Hồ mới chậm rãi đáp: "Được, dẫn cô nương ."
Hai lưng rời khỏi, nam nhân mà bất lực thở dài.
Từ hôm đó, Diệu Phương Sinh dọn dẹp trạch phủ. Ân Hồ sắp xếp cho những việc mà các nô tì đều quen tay. Để nàng từ sáng tới tối, ngoài việc nấu ăn giặt y phục còn gánh nước tưới cây, dọn cỏ mọc xung quanh.
Ngay t.ử đầu những việc do gia nhân hoặc t.ử khác , nhưng Ân Hồ đặc biệt dặn dò để nàng đền ơn nên chẳng ai dám phụ giúp một tay.
Diệu Phương Sinh cũng để tâm chăm chỉ thành từng việc, đến đêm, nàng ánh nến thêu chữ lên khăn tay. Khi đ.â.m xuống mũi kim cuối cùng, nàng mới nhếch môi , ánh mắt lưu luyến chiếc khăn lụa màu lam thêu dòng chữ quen thuộc. Nàng khẽ thì thầm: "Nhất thế Sinh T.ử bất ly..."
...
Một tháng trôi qua, Diệu Phương Sinh vẫn chẳng cơ hội tiếp cận Tiên Dược Lão Nhân. Khi nàng đang cắt cỏ ở ngoài trạch phủ, bỗng cảm thấy một bàn tay tóm lấy .
Nàng đó kéo đến đối mặt, sức lực kẻ quá mạnh khiến khác thể trốn chạy. Nàng đành ngẩng đầu lên, trong khoảnh khắc đó thấy khuôn mặt nam nhân tuấn tú, đôi mắt đào hoa thoáng nét đa tình, nhưng ánh mắt vô cùng sâu xa.
Hàng lông mày rậm rạp, sống mũi cao thẳng, đường nét rõ ràng và quen. Làm Diệu Phương Sinh nhớ tới ký ức của chủ thể, nàng nhận nam nhân là Nhị công t.ử nhà Dung gia.
Lúc nàng ngơ ngác Nhị công t.ử, thì nheo đôi mắt cất giọng hỏi: "Ngươi trốn gì?"
Diệu Phương Sinh giọng trầm ấm, nàng đáp mà vùng vẫy tay chân, hét lên: "Người , kẻ bắt ! Cứu với!"
Nhị công t.ử cau mày, tăng sức lực giữ c.h.ặ.t nàng, tính mang nữ nhân trong lòng trở về. tiếng của nàng khiến đám trong trạch phủ chạy xem, thấy nàng hô to: "Mọi cẩn thận, dùng độc ám khí!"
Đám lập tức thế đề phòng, cũng dồng loạt chắn hết lối , bốn phía còn khe hở nào để thoát .
Nhị công t.ử cợt trông những t.ử bao vây , giơ tay ném đống bột trắng, tạo thành làn khói bay mù mịt. Mọi đều ngửi mùi độc, ai nấy hoảng hốt bịt mũi, lùi về tránh né.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-lam-nhan-ay-van-rat-yeu-nang/chuong-25-cong-tu-thuoc-dan-cua-nguoi-chay-roi-4.html.]
Vì thế vòng vây rối loạn lộ sơ hở, thành công ôm chạy , dễ dàng trốn thoát khỏi nơi bằng khinh công.
Đám t.ử chẳng đuổi kịp, chỉ nhặt khăn tay màu lam mà Diệu Phương Sinh đ.á.n.h rơi. Bọn họ đành mang chiếc khăn về cho Tiên Dược Lão Nhân, dâng lên đồ vật bẩm báo: "Nhị công t.ử Dung gia bắt Hạ cô nương , chúng t.ử theo kịp..."
Tiên Dược Lão Nhân im lặng ngắm vườn hoa đang nở rộ mặt. Ít mới lưng khăn tay, đôi mắt già nua dừng ở chữ thêu khăn.
Đệ t.ử giao khăn tay vẫn chờ mệnh lệnh, cuối cùng giọng Tiên Dược Lão Nhân vang lên: "Lam nhan họa thủy, Sinh T.ử biệt ly..."
...
Dung phủ.
Nhị công t.ử bế Diệu Phương Sinh lên giường, nàng đang ch.óng mặt do trúng độc lúc nãy. Chờ khi tỉnh táo , thấy nam nhân áp sát thể .
Nàng cảm nhận từng nụ hôn in lên làn da, động tác của kẻ như chiếm trọn cơ thể .
Diệu Phương Sinh bắt đầu giãy giụa, nhưng hai tay đều Nhị công t.ử ghim đầu giường, còn trói buộc nàng bằng đôi chân dài
Qua lúc nàng thấy cởi y phục, ngón tay thon dài mò mẫn cấu xé. Bên tai nàng giọng u uất: "Hạ Y, từ lúc chúng mật, nàng là của bổn công t.ử! Cả đời nàng chỉ thể chôn vùi ở Dung gia."
Diệu Phương Sinh mím c.h.ặ.t môi, cuối cùng bình thản đáp trả: "Nhị công t.ử, chúng tình cảm với . Nếu thích cảm giác đấy, nô tì sẵn sàng hầu hạ lúc!"
Chủ thể và nam nhân mặt chỉ quan hệ chủ tớ, việc trở thành t.h.u.ố.c dẫn mất trong trắng là do cưỡng ép.
nam nhân nàng hình như nảy sinh lưu luyến với thể , thà rằng để thỏa mãn ngay từ đầu, lúc còn thể chán ghét và buông bỏ.
Loại đắm chìm thú vui như giờ, nếu càng chống đối , nàng sẽ trói bằng xiềng xích và giam cầm. Khi ngoài cũng khó khăn...
Nhị công t.ử Diệu Phương Sinh biểu đạt, khẽ dừng động tác, ánh mắt dịu dàng hơn, từ tốn : "Không trốn nữa, đồng ý ở cạnh ?"
Nàng chậm chạp gật đầu, đôi mắt mở to, bày vẻ chân thành . Sau đó nàng cảm thấy nam nhân nới tay bèn ôm cô .
Khi hai cơ thể chẳng còn khe hở nào. Diệu Phương Sinh cất tiếng hỏi han: "Độc của giải hết ?"
Nhị công t.ử hôn lên xương quai xanh của nhẹ ừ đáp . Nàng trông dáng vẻ tràn ngập say mê, như đang đắm chìm sự mật giữa thể.