Xuyên Nhanh: Lam Nhan Ấy Vẫn Rất Yêu Nàng.
Chương 26
(Từ chương , tạm ngừng sử dụng AI.)
Người của Tiên Dược Lão Nhân giải độc cho Nhị công t.ử, nhưng Dung gia thất hứa trả tự do như định. Nên Diệu Phương Sinh trở về đấy chẳng còn hy vọng cứu, nàng đành gả của Nhị công t.ử.
Ở kiếp , dùng độc d.ư.ợ.c nhiễu loạn giang hồ, nàng buộc trở thành thị của . Tiếp cận để nguyên nhân hại .
Từ ngày , trong Dung gia đều nàng bằng ánh mắt khinh thường. Vài gia nhân bàn tán lưng, vô tình để nàng thấy.
"Trước đây, sống c.h.ế.t cũng thoát khỏi Nhị công t.ử. Giờ thì trở thành thị , rời Nhị công t.ử nửa bước!"
"Loại như Hạ Y, chẳng hiếm lạ gì. Giả vờ thanh cao khi như ý thôi."
Diệu Phượng Sinh yên lặng trọn vẹn, chờ họ xong thì bước . Sự xuất hiện của nàng khiến đám gia nhân hốt hoảng cúi đầu, mặt ai nấy tái xanh vì sợ sệt.
Bọn họ lo lắng sẽ phạt đồng loạt quỳ xuống xin tha , nhưng nàng chỉ hờ hững : "Không nô bộc thì t.h.u.ố.c dẫn cho Nhị công t.ử, như đấy!"
Đám gia nhân càng cúi thấp đầu, chẳng ai dám phản bác Diệu Phương Sinh, còn nàng lưng chậm rãi khỏi.
Trong lòng hiểu rõ họ cho rằng đang trèo cao, dựa Nhị công t.ử để thoát kiếp nô bộc. tất cả quên ngày Dung gia chọn t.h.u.ố.c dẫn, ai dám lên nhận. Cuối cùng Dung gia trùng chủ thể .
...
Hơn một năm trôi qua.
Diệu Phương Sinh Nhị công t.ử yêu chiều, thường xuyên mua trang sức cùng y phục mới cho. Hắn cũng bảo vệ nàng mặt Dung gia, để bọn họ gây khó dễ với nàng.
Mà nhiều đêm thủ thỉ Diệu Phương Sinh thêm nhiều việc, như Nhị công t.ử hạ độc khác là hành động theo lệnh một kẻ nào đó.
Những trúng độc lời, đồng ý sẽ chịu c.h.ế.t. Phần Nhị công t.ử chỉ thành nhiệm vụ hạ độc, chẳng hề ý định của chủ mưu là gì.
Còn nhiệm vụ thành, Nhị công t.ử cổ trùng dày vò tới c.h.ế.t... Nàng thể hỏi tại trúng cổ trùng, chỉ mỗi đêm trăng tròn, thấy đau quằn quại trong phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-lam-nhan-ay-van-rat-yeu-nang/chuong-26-cong-tu-thuoc-dan-cua-nguoi-chay-roi-5.html.]
Mỗi cơn đau kết thúc, trông như c.h.ế.t sống , nhưng nàng cũng chẳng gì . Ngoài chăm sóc đối phương những đêm chịu thống khổ một .
Bầu trời hé sáng mặt trời dần ló áng mây trắng bồng bềnh cao. Những tia nắng ban mai chiếu xuống xóa tan màn u tối còn sót của đêm qua.
Diệu Phương Sinh ngoài cửa, nàng chờ đợi ở đây suốt một tối. Chẳng qua bao lâu, cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t bỗng mở tung, Nhị công t.ử từ bên trong bước .
Nàng vội vàng tiến lên đỡ , dịu dàng hỏi han: "Người , còn đau chỗ nào ?"
Hắn quen nàng dìu nên chẳng đẩy , chỉ lắc đầu lời đáp. ánh mắt dính nữ nhân mặt, trông nàng xinh hiểu chuyện. Rõ ràng lúc đầu phản kháng , về càng ngày lời thậm chí cách khác vui.
sự đổi đột ngột của nàng khiến nghĩ nữ nhân mắt do Tiên Dược Lão Nhân tráo đổi.
Điều bất ngờ là lúc nàng đe dọa cứ thế thừa nhận Hạ Y đây...
Có điều tin còn để nàng bí mật, mục đích là xem nàng mang theo ý định gì mà tiếp cận . Một nữ nhân nhỏ bé thể chuyện gì tầm mắt .
Trong lòng Nhị công t.ử đầy suy tính với Diệu Phương Sinh, đó hé môi : "Chủ nhân giao việc cho , sẽ lâu."
Khi dứt lời, đôi mắt khẽ híp âm thầm quan sát. Thấy nàng chỉ ngạc nhiên mà gật đầu, cảm giác khó hiểu vì sự im lặng bèn hỏi: "Nàng , bao giờ mới về ư?"
Diệu Phương Sinh xong câu hỏi đó thì nhẹ , ánh mắt sáng ngời như nắng mai mà Nhị công t.ử. Nàng cất tiếng đáp: "Người ở bao lâu, cũng chờ trở . Khi nào bảo trở về đây nữa, sẽ theo ."
Hắn thành tiếng nét mặt từ nghi hoặc trở nên vui vẻ, tiếp theo nghiêng đầu qua, khẽ hôn lên trán nàng một cái.
Nữ nhân của dối cũng dễ như thế, chẳng lúc nàng thật lòng là gì đây. Nếu ở đây, lẽ thỏ rừng sẽ để lộ một chút bản tính hoang dã thì .
Diệu Phương Sinh hề ý nghĩ trong đầu Nhị công t.ử, chỉ để mặc nam nhân đối diện hôn . Nàng chờ tới khi rời khỏi, lập tức thu hồi dáng vẻ nhu thuận, ánh mắt trở nên thờ ơ mà dõi theo bóng lưng .
Bây giờ đối phương Thái T.ử chỉ sử dụng đầu óc còn là Y Độc Công Tử. Có võ công cao cường, mặc dù trùng độc và cổ trùng vẫn sống sót vượt qua.
Phần nàng thể sử dụng âm lực ở thế giới , nên việc giải cổ trùng trong tìm ai đó giúp. chủ nhân đằng điều khiển đối phương vẫn tồn tại, nàng để tên đó lộ diện. Tránh cho đêm dài lắm mộng.
Diệu Phương Sinh quyết định xong xuôi, ngẩng đầu lên trời, mặt trời treo cao, tỏa tia nắng ch.ói chang.
...