Xuyên Nhanh: Lam Nhan Ấy Vẫn Rất Yêu Nàng.
Chương 27
Ngày Nhị công t.ử rời Hoành Chi Thành, là lúc Diệu Phương Sinh tìm hiểu các loại cổ trùng. Nàng những sách về độc và cổ trùng, dựa biểu hiện của Nhị công t.ử, phán đoán loại cổ trùng trúng .
tất cả sách cái nào hữu ích, cuối cùng chỉ thấy tên của cổ trùng đấy. Nàng bèn bán hết trang sức mà Nhị công t.ử tặng , giao ngân lượng cho khác tìm tin tức .
...
Dung phủ.
Diệu Phương Sinh đang bước cửa lớn, bỗng giọng điệu cao vợi, mang đầy móc mía vọng : "Nhị công t.ử vắng mặt, phận tiểu của , yên phận chờ đợi, cứ ngoài suốt. Đi gặp tình lang ư?"
Nàng hết từng lời, nét mặt trầm lặng như chẳng để ý mấy câu đó. Ít nàng bình tĩnh đảo mắt sang nữ nhân tiến gần cất tiếng: "Di nương quá lời, tiểu chỉ lên chùa cầu phúc."
Nữ nhân là Chu di nương, bà liếc xéo Diệu Phương Sinh, đôi môi tô son đỏ ch.ói nhếch lên. Bà tỏ tin bảo: "Cầu cái gì, thấy ngươi lén lủt giống vụng trộm lắm, gặp nhân tình thì !"
Nàng nhướng mày, bỗng phát tiếng nhạt. Sau thẳng thắn đáp: "Nếu di nương khẳng định tiểu tình lang ở ngoài, chúng cùng gặp chủ mẫu cho rõ ràng!"
Nàng để mặt kịp phản bác, tiếp tục : "Dù chuyện ảnh hưởng lớn đến Dung gia, để chủ mẫu giải quyết mới ."
Lời chỉ thẳng Chu di nương tư cách quyết định, thêm thái độ nghiêm túc sẵn sàng gặp chủ mẫu của Diệu Phương Sinh. Hoàn chẳng dáng vẻ sợ sệt, lúng túng như trúng tim đen.
Thành công khiến Chu di nương tức giận mà thể bác bỏ gì nữa. Cuối cùng bà đành phẩy tay, tỏ khó chịu bảo: "Cầu phúc thì cầu , xem ngươi thể cầu gì cho Dung gia!"
Diệu Phương Sinh yên lặng Chu di nương lưng rời khỏi, lúc một nô tì chạy , đội mũ che mặt cho nàng. Nàng mỉm xong chậm rãi lên xe ngựa.
Thật lên chùa cầu phúc là một phần, nàng còn giao hẹn với tìm tin tức, mỗi khi tin gì thì gửi ở đó. Ngôi chùa ở ngoại thành, xây núi cao, nên để tới đấy mất nhiều thời gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-lam-nhan-ay-van-rat-yeu-nang/chuong-27-cong-tu-thuoc-dan-cua-nguoi-chay-roi-6.html.]
Cả quãng dài còn gập ghềnh vì đá nhỏ rơi rải rác, khiến xe ngựa và đều xóc nảy liên tục. Diệu Phương Sinh đang cố vững, bỗng thấy tiếng động bên ngoài tiếp theo là xe ngựa dừng một chỗ.
Nàng nheo mắt liếc qua, khẽ cầm chủy thủ trong ống áo , tay khác từ từ vén rèm xe lên quan sát tình hình bên ngoài. Không gian rộng lớn vắng lặng, riêng đoạn đường chân chẳng to còn đá vụn rải rác, trông gập ghềnh fa khó di chuyển.
Nàng hồi lâu chẳng thấy kẻ nào xuất hiện tưởng nghĩ nhiều, nhưng liếc xuống đất thấy ngay t.h.i t.h.ể của phu xe.
Lúc Diệu Phương Sinh ngỡ ngàng vì c.h.ế.t , một phi tiêu bay về phía . Nàng bỗng cảm giác nguy hiểm tới gần, nhảy nhanh khỏi xe ngựa, ánh mắt ngờ vực ám khí lướt qua cổ ghim thành xe.
Nàng định trốn chạy nhưng đám áo đen từ tứ phía lao , bọn họ mau ch.óng tạo thành vòng vây kín kẽ. Nàng thấy chúng đang kìm hãm , c.h.ặ.t chẽ đến mức lối thoát nào.
Diệu Phương Sinh chẳng tìm khe hở liền bằng giọng điệu đầy sự bất lực: "Các ngươi nhắm nữ nhân yếu đuối như thì một thôi cũng đủ thắng. Không cần nhiều thế !"
Nàng rơi tình cảnh , dường như theo dõi từ lâu. Vì một quãng đường dài họ chọn chỗ vắng nhất cùng lối chật hẹp.
Những mắt còn cẩn thận bày trận, chắc chắn tính toán kĩ để ám hại nàng. Có lẽ bọn họ là kẻ thù của Nhị công t.ử, chứ chủ thể hề đắc tội ai.
Diệu Phương Sinh suy nghĩ xong tạo thế phòng thủ, nàng quan sát mỗi một động tác của đám quanh . Ánh mắt bọn họ giao như đang ám hiệu quyết định, nàng bọn họ cầm v.ũ k.h.í lượt xông tới. Nào là hai lưỡi kiếm dài thẳng, mũi thương nhọn hoắc đao to nặng nề...
Khoảnh khắc vầng dương đổ sang đây khiến ánh thép của những v.ũ k.h.í vụt qua mắt Diệu Phương Sinh. Nàng khẽ nheo mắt cố gắng tập trung né đòn, lâu tiếng da thịt khứa đứt vang lên.
Nàng cảm thấy cơ thể đau đớn bèn cúi đầu bụng chảy huyết tươi, dòng m.á.u ấm áp bắt đầu lan tràn nhuốm đỏ mảng y phục nàng.
Diệu Phương Sinh trúng chiêu, dần còn sức phản kháng nữa. Đôi mắt nàng vô hồn càng chẳng kêu rên, dù da thịt lượt cắt rách đ.â.m nát, nàng chỉ im lặng cảm nhận sắc bén từ v.ũ k.h.í khi chúng đ.â.m thẳng thể.
Cuối cùng Diệu Phương Sinh ngã đất, con ngươi sớm đỏ ngầu vì nhẫn nhịn đau đớn. Cơ mà vẻ mặt nàng vẫn bình tĩnh, giữ tư thế quỳ ngửa đầu lên, cũng chẳng chớp mắt mà đám chuẩn kết liễu .
Bỗng một cơn gió mạnh thổi ngang y phục của tất cả phấp phới, tưởng chỉ là gió thoáng qua đây thì đó nhiều mũi kim bạc bay đến. Từng cái đ.â.m thẳng cổ của đám , bọn họ ngỡ ngàng ôm vết thương.
Vài tên kêu rên đau đớn, mấy kẻ khác nhẫn nhịn cảnh giác quanh. Bọn họ thấy bóng dáng chiếu xuống từ đỉnh đầu , ngửa lên xem thì nhận liên tục những cú đạp, lượt mỗi kẻ đ.á.n.h bay xa.