Xuyên Nhanh: Lam Nhan Ấy Vẫn Rất Yêu Nàng. - Chương 28: Công Tử, Thuốc Dẫn Của Người Chạy Rồi 7

Cập nhật lúc: 2025-10-23 07:14:03
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xuyên Nhanh: Lam Nhan Ấy Vẫn Rất Yêu Nàng.

 

Chương 28

 

Diệu Phương Sinh mở to mắt từng tên áo đen đ.á.n.h tơi bời, mỗi một tên đều chẳng chịu đến đòn thứ hai. Bọn họ yếu ớt chống trả cuối cùng phun m.á.u tươi, ngã xuống đất kêu rên.

 

Đâu còn cái vẻ tàn ác vung đao xẻo thịt lạnh lùng khi chuẩn tước đoạt mạng sống của nàng. Bỗng khiến chúng t.h.ả.m hại từ tốn đến gần đây.

 

Diệu Phương Sinh nhướng mày lên, ánh mắt đề phòng trở thành thất thần. Nàng dõi theo bóng dáng cao gầy ở mặt, mái tóc đó bạc trắng xõa lưng, phất phơ theo bước chân chậm rãi.

 

Người đó mang y phục màu lam thêu họa tiết vân mây và vạt áo dài tung bay cùng gió. Bên nhiễm vệt m.á.u, trông chẳng còn mấy phần thanh nhã.

 

Nàng thấy đó khom lưng, tự nhiên đưa tay về phía .

 

Diệu Phương Sinh bàn tay đầy dấu vết nhăn nheo, nàng liếc sang gương mặt đó. Thấy một đôi mắt già nua mà ánh lên dịu dàng, hàng lông mày rậm rạp, sống mũi cao thẳng.

 

Nàng nhịn , khẽ thốt tiếng : "Đại hiệp, lão..."

 

Người đó thế cũng chỉ mỉm cất giọng hỏi: "Cô nương, thể lên ?"

 

Diệu Phương Sinh ngờ vực, cuối cùng nhớ bản vẫn đang ở đất nên vội vàng chống tay dậy. Mọi cử động của nàng đều mạnh mẽ, ảnh hưởng đến những vết thương cơ thể, m.á.u tuôn dữ dội hơn.

 

nàng cảm nhận thấy gì, cứ vô tư loay hoay. Phần đó dòng m.á.u đang lan dài y phục nàng, lập tức ngăn cản, bảo: "Hãy yên, nếu cô nương sẽ ngất đây vì xuất huyết quá nhiều."

 

Diệu Phương Sinh thế theo bản năng cúi đầu xem , bộ y phục tả tơi lộ rõ da thịt bên trong, thấy ngay vết thương sâu nơi bụng. Nàng vô thức giơ tay, định che miệng vết thương cho đỡ rỉ m.á.u.

 

 

Tuy nhiên kịp động tới thì kẻ đối diện cản , tiếp theo tiếng đó : "Đừng động , để cầm m.á.u giúp cô nương."

 

Nàng đó lôi hai bình d.ư.ợ.c từ trong tay áo đổ một cái , đống bột trắng phơi bày. Người đó nhẹ nhàng rải thứ lên vết thương của nàng, mở bình còn lấy viên d.ư.ợ.c trong .

 

Sau cùng đó đưa viên d.ư.ợ.c lên miệng nàng, từ tốn bảo: "Hai thứ giúp cô nương ngừng chảy m.á.u, dùng cùng lúc sẽ tác dụng nhanh hơn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-lam-nhan-ay-van-rat-yeu-nang/chuong-28-cong-tu-thuoc-dan-cua-nguoi-chay-roi-7.html.]

 

Diệu Phương Sinh hé môi tự nhiên để đó đút t.h.u.ố.c cho , nàng càng chẳng nghi ngờ mà nuốt cả viên. Ít lâu mới chậm chạp hỏi mắt: "Người là Tiên Dược Lão Nhân ?"

 

Chủ của thể từng trông thấy bóng dáng vị , trong giang hồ cũng lan truyền chân dung Tiên Dược Lão Nhân mà mặt đây y hệt như thế.

 

Nên nàng mới thản nhiên để đó động chạm , thêm nữa là cảm nhận sự quen thuộc...

 

Nam Lăng T.ử của nàng ôn tồn, thể bình tĩnh tất cả việc xảy , đối xử với thế nhân. Cũng chính thu hồi những điều để dành riêng cho nàng thôi.

 

Diệu Phương Sinh nghĩ đến thì nỗi chua xót lan tới đó, trong lòng nàng day dứt chẳng yên. Lại vì thể xác định mặt , nên nàng buộc bình tĩnh lẳng lặng chờ đợi câu trả lời.

 

Người đó nàng bằng ánh mắt chăm chú như mang sự lưu luyến, cuối cùng gật đầu và khẽ hỏi: "Cô nương lão phu ư?"

 

Nàng nghiêm túc thừa nhận: "Ta từng ở chỗ một đoạn thời gian, tiếc là cơ hội gặp để đa tạ."

 

Tiên Dược Lão Nhân nhướng mày, tỏ thấu hiểu : "Hôm nay coi như cô nương đa tạ với lão phu ."

 

Diệu Phương Sinh mỉm , đôi mắt còn đỏ ngầu mà sáng ngời như ánh . Nàng bày dáng vẻ chân thành nhất, cất giọng nhẹ nhàng: "Đa tạ cứu mạng , nợ thêm một ân tình nữa."

 

Ngày bắt trở về Dung gia nàng dặt cược cuối, chì là thời gian qua lâu chẳng thấy kết quả. Nàng từng nghĩ chiếc khăn tay thể trở thành lý do để Tiên Dược Lão Nhân tới gặp .

 

đó xuất hiện mặt nàng, nếu hôm nay bỏ lỡ cơ hội thì uổng phí cơ duyên .

 

Diệu Phương Sinh âm thầm suy tính hành động tiếp theo, còn Tiên Dược Lão Nhân đáp bằng sự khách sáo: "Lão phu cứu để họ mang nợ , mà chỉ tích đức, cho kiếp hơn kiếp thôi. Mong cô nương đừng xem trọng lão phu như ."

 

Lời giải thích rõ cứu khác là vì bản , Tiên Dược Lão Nhân chẳng hề quan tâm ân nghĩa gì. Diệu Phương Sinh xong ngoài mặt , gật gù như hiểu , trong trí óc liên tưởng điều khác.

 

Nàng nghĩ về phu quân , cứu hết kiếp tới kiếp khác. Có lẽ trong chuyển kiếp nào đó cũng ôm suy nghĩ cứu càng nhiều , càng thấy nàng sớm hơn.

 

ông lão mặt là ?

 

Diệu Phương Sinh hít thở sâu cố gắng kìm nén cảm xúc, nàng ngập ngừng hỏi: "Ngày hôm dó, đ.á.n.h rơi khăn tay ngoài phủ của , chiếc khăn đó thêu mấy câu. Ngươi từng thấy chiếc khăn ?"

Loading...