Xuyên Nhanh Những Năm Sáu Bảy Mươi - Chương 60: Người con gái trọng sinh

Cập nhật lúc: 2026-04-02 06:00:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ở một dòng thời gian song song.

Trung Hoa, năm 1959.

Thân Thành.

Nơi từng là khu tô giới , đến nay vẫn còn ít gia đình phú quý sinh sống. Gia đình họ Mạnh cũng ở tại đây.

Thực năm đó nhà họ Mạnh thể rời khỏi đất nước, đến bất kỳ quốc gia giàu nào để sinh sống. lão gia t.ử Mạnh Tấn Chi nhất quyết chịu rời .

Người xưa vẫn , lá rụng về cội. Ông lớn tuổi , tiếp tục bôn ba nơi đất khách quê .

Cuối cùng ông chỉ tiễn hai con trai cùng đám cháu nội, cháu ngoại rời khỏi đất nước.

Thế nhưng cả ông và bà cụ đều hề rằng, cô cháu gái út của là Mạnh Hồng Mai lén trở giữa đường.

.

Cũng thể rời .

Bởi vì cô đổi bi kịch của kiếp .

Từ nhỏ Hồng Mai nuôi dưỡng bên cạnh bà nội, tình cảm với ông bà vô cùng sâu đậm. Nhiều năm , khi cô trở quê hương, thứ đổi.

Cảnh cũ xưa còn nữa.

Ông bà nội đó cũng sống bao lâu lượt qua đời.

Nguyên nhân vì , hiểu chuyện đều rõ, cũng chẳng cần gì.

Những gì còn đối với cô chỉ là nỗi hối hận vô tận.

Sau , cô còn đặc biệt tìm hiểu nguyên nhân cái c.h.ế.t của ông bà năm , cũng như cuộc sống của hai trong những năm đó. Khi những năm cuối đời ông bà sống , trong lòng cô càng hối hận nguôi.

Nếu khi cô ở thì bao.

Chỉ cần cô ở , cô thể chăm sóc ông bà, cũng sẽ để họ nhanh ch.óng và cô quạnh đến .

Trước khi rời , cô tìm hiểu kỹ về thời đại đó. Khi cô cũng còn là đứa trẻ ngây thơ nữa, mười tuổi, và nhớ nhiều chuyện.

Lúc trọng sinh trở , cô xe. Nhân lúc ai để ý, cô để một tờ giấy cho cha chị, rõ quyết định của , dặn họ tuyệt đối liên lạc với ông bà nữa. Cô sẽ ở chăm sóc hai .

Nhất định liên lạc.

Mang theo một chiếc vali và một ít tiền bạc, cô lặng lẽ rời .

rõ rằng quyết định đồng nghĩa với việc bản sẽ đối mặt với cuộc sống gian nan và vô khó khăn.

Cô bé gan mà cẩn trọng. Thế nhưng một t.a.i n.ạ.n ngoài ý vẫn khiến cô sớm rời khỏi nhân thế.

Sau đó, một Hồng Mai khác thế cô.

Hồng Mai viện vài ngày, một tiêu hóa bộ ký ức của nguyên chủ trong hai kiếp, cùng với tính cách của cô bé . Đến khi hiểu rõ thứ, cô mới trở về nhà, trở về nơi mà nguyên chủ nhớ nhung suốt mấy chục năm.

Bức tường cao lớn bao quanh khu nhà, bãi cỏ rộng cổng, tất cả đều tràn đầy ký ức.

Từ nhỏ cô lớn lên ở nơi .

Hồng Mai thầm nghĩ, nhất định giữ nơi .

lúc , chuông cửa trong biệt thự nhà họ Mạnh vang lên.

“Đinh… đinh… đinh…”

Trong nhà họ Mạnh giờ đây còn hầu, chỉ còn hai ông bà già. Bà cụ chậm rãi bước , bên cổng hỏi với giọng thấp thỏm:

“Ai đấy?”

“Bà ơi, là cháu đây. Tiểu Mai.”

Cái tên Hồng Mai là do chính ông nội đặt. Ông thích loài mai đỏ kiên cường trong gió tuyết, nên đặt cho cháu gái cái tên .

“Tiểu Mai? Sao là cháu?”

Bà cụ cuống quýt dùng hết sức mở cánh cổng mặt. Gần đây, cánh cổng thỉnh thoảng khiến bà cảm thấy sợ hãi. Bà luôn cảm thấy điều gì đó , đến nỗi ngay cả ngoài phố bà cũng ít khi dám .

Cổng mở , bà thấy cô cháu gái ngoan ngoãn mặt . Nước mắt lập tức tuôn rơi.

Một tay bà ôm c.h.ặ.t Hồng Mai, tay đ.á.n.h nhẹ lưng cô mấy cái.

“Sao cháu lời? Bảo cháu mà cháu còn gì? Cháu định chọc bà tức c.h.ế.t ?”

Hồng Mai dỗ dành đẩy bà cụ trong.

Trong phòng phát sóng trực tiếp, ít đang thấy cảnh tượng mắt. Trên màn hình hiện một căn biệt thự sân vườn thực sự.

Người ở thời thứ nhất lập tức kinh ngạc:

“Đẹp quá… biệt thự kìa!”

“Không chỉ , còn lớn nữa. Giá trị chắc lên tới hàng trăm triệu.”

“Anh đang theo giá thời hiện đại đấy ?”

“Bây giờ gì còn biệt thự lớn thế ngay giữa trung tâm thành phố.”

.”

Ở thời liên tinh:

“Cũng tạm , chỉ là cổ xưa.”

“Kiến trúc khá .”

Người ở thời liên tinh chủ yếu chỉ quan tâm đến hàng hóa trong cửa hàng của Hồng Mai, những chuyện khác họ cũng mấy để ý.

Còn ở thời tận thế, xem phát sóng nhiều. Ai nấy đều bận rộn mưu sinh, chỉ thỉnh thoảng lên mua đồ.

Bước t.h.ả.m cỏ sân, Hồng Mai cố gắng tìm cảm giác quen thuộc mà nguyên chủ từng tới, nhưng cô chẳng cảm nhận điều gì đặc biệt.

Bà nội Tào Vân Hương giúp cháu gái xách hành lý. Hai bà cháu cùng bước nhà.

Khi họ phòng khách lớn, ông nội từ lầu xuống. Nghe thấy tiếng động, ông đầu , thấy cô bé cạnh bà cụ thì ngạc nhiên hỏi:

“Tiểu Mai? Sao cháu về? Không lên xe ?”

“Ông nội, bà nội, hai xuống . Để cháu rõ cho hai .”

Trong ký ức của nguyên chủ, ở kiếp vất vả tìm một cụ già vẫn còn sống để hỏi về những chuyện của ông bà.

Người rằng, mỗi khi rảnh rỗi, hai ông bà thường nhắc đến cô cháu gái tinh nghịch của . Người khiến họ nhớ nhất cũng chính là cô cháu gái .

Chỉ cần nhắc đến cháu gái, dù cuộc sống khi khó khăn đến , hai ông bà vẫn luôn nở nụ vui vẻ.

Hồng Mai trấn an hai ông bà xong mới xuống :

“Ông nội, bà nội, cháu rời xa hai . Trên xe cháu mơ một giấc mơ. Cháu mơ thấy khi theo cha , hai mươi năm cháu mới Thân Thành… nhưng lúc cháu còn gặp ông bà nữa.”

“Cháu điều đó xảy . Cháu bên ông bà.”

“Trước khi xuống xe cháu để giấy cho cha và chú, dặn họ đừng liên lạc với ông bà nữa.”

“Cháu chăm sóc ông bà.”

Bà cụ lập tức ôm c.h.ặ.t cô lòng.

“Cháu ngoan của bà…”

ông nội Mạnh Tấn Chi lắc đầu:

“Cháu còn nhỏ, ở đây gì? Ngày mai ông sẽ nhờ đưa cháu . Vẫn còn kịp gặp cha cháu. Họ sẽ ở Hồng Kông mấy ngày.”

Hồng Mai lập tức bĩu môi, nũng nịu:

“Ông nội đừng chuyện đưa cháu nữa. Cháu chắc chắn sẽ . Cho dù ông đưa cháu , cháu cũng sẽ tìm cách trốn về.”

“Không tin ông cứ thử xem.”

Mạnh Tấn Chi thở dài:

“Đứa trẻ lời thế. Cháu ở sẽ chịu khổ đấy.”

“Cháu sợ.”

Hồng Mai ôm c.h.ặ.t ông bà.

“Cho dù ăn cám nuốt rau, cháu cũng với ông bà.”

Tào Vân Hương lập tức siết c.h.ặ.t cháu gái trong vòng tay:

“Không nữa, nữa. Sau chúng cứ ở bên .”

Hồng Mai trong lòng bà, nhỏ giọng kể thêm những suy nghĩ của .

Cuối cùng, ông bà cũng hiểu rõ quyết tâm của cô bé. Từ đó, trong căn biệt thự rộng lớn của nhà họ Mạnh chỉ còn ông nội, bà nội và Hồng Mai cùng nương tựa mà sống.

Lúc thời kỳ đặc biệt vẫn bắt đầu, nhà họ Mạnh tạm thời vẫn gặp nguy hiểm. sớm dòm ngó gia sản nhà họ Mạnh, chỉ chờ cơ hội tay.

Thành phố Thân Thành lúc cũng bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu bất .

Hồng Mai quá lo lắng. Tất cả vẫn thật sự bắt đầu, cô vẫn còn cơ hội đổi thứ.

Cô chỉ mong ông bà thể sống một cuộc đời bình yên.

Đó là tâm nguyện của nguyên chủ, cũng là điều cô mong .

Nhà họ Mạnh vốn Thân Thành, họ hàng thích ở đây cũng nhiều. Một bạn bè thiết rời từ nhiều năm , khác gần đây cũng bắt đầu tìm cách rời khỏi nơi .

Người quen trong thành phố vì thế ngày càng ít .

Sau khi trở về nhà, Hồng Mai cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm. Cô ngủ một giấc thật sâu.

Đêm giấc mơ nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-nhung-nam-sau-bay-muoi/chuong-60-nguoi-con-gai-trong-sinh.html.]

Đến khi tỉnh dậy là sáng hôm .

Tiếng ồn ào bên ngoài đ.á.n.h thức cô. Hồng Mai mơ màng mở mắt , thấy bức tường trắng và căn phòng trang trí xa hoa.

Đây chính là phòng của cô.

xuống lầu, bước phòng khách lớn.

Ông nội đang báo, còn trong bếp tỏa mùi thức ăn thơm phức.

Tào Vân Hương từ trong bếp , thấy Hồng Mai đang ngơ ngác liền dịu dàng :

“Tiểu Mai dậy ? Mau rửa mặt đ.á.n.h răng xuống ăn sáng.”

“Vâng.”

Hồng Mai chạy lên lầu, rửa mặt đ.á.n.h răng xong xuôi quần áo, đó mới xuống .

Bữa sáng khá đơn giản, chỉ cháo và dưa muối.

Hồng Mai tiên múc cháo cho ông bà, đó mới múc cho .

Ba quanh bàn ăn, chậm rãi dùng bữa sáng. Những ồn ào bên ngoài dường như tách biệt với khí yên tĩnh trong căn nhà .

Sau khi ăn xong, Hồng Mai chủ động giúp bà nội dọn dẹp.

Làm xong hết việc, cô kéo ông bà phòng khách xuống.

“Ông nội, bà nội… cháu thể bệnh .”

Mạnh Tấn Chi lập tức đưa tay sờ trán cháu gái, sờ trán .

Không nóng cũng lạnh.

“Tiểu Mai, ? Cháu thấy khó chịu ở ?”

“Cháu cũng . Lúc cháu bệnh viện hai ngày. sáng nay khi thức dậy, cháu thấy một thứ kỳ lạ.”

“Có thể là ảo giác… cũng thể .”

“Cháu .”

Mạnh Tấn Chi xong càng mơ hồ.

“Ảo giác gì? Cháu thấy ma yêu quái ?”

“Không .”

Hồng Mai lắc đầu.

“Cháu thấy một cái rương màu bạc… lơ lửng trong trung.”

“Dường như thể chạm , nhưng thật sự nắm .”

“Bên trong đồ vật, thể lấy … cũng thể bỏ đồ .”

“Rất kỳ lạ.”

Mạnh Tấn Chi lập tức cảnh giác, sang vợ cháu gái.

“Ông thấy cái rương nào cả. Cháu cái rương bạc ở ?”

Hồng Mai chớp chớp đôi mắt to tròn:

“Ở ngay đầu cháu.”

“Chỉ cần ngẩng đầu lên là thấy.”

Tào Vân Hương khẽ run lên, ôm c.h.ặ.t cháu gái hỏi tiếp:

“Có thể lấy đồ , cũng thể bỏ đồ thế nào?”

Lúc , đám xem trong phòng phát sóng trực tiếp đều Hồng Mai định gì, ai nấy sốt ruột vô cùng:

“Streamer, đừng .”

“Streamer, lòng khó dò lắm.”

“Streamer, lỡ lộ thì ?”

“Streamer, đừng bừa, đừng kéo họ .”

“Streamer, chuyện tuyệt đối thể , đây là bí mật.”

“Streamer, thận trọng.”

“Streamer, lỡ tố giác thì ?”

“…”

Hồng Mai hiểu đều ý với . chẳng hiểu vì , cô cứ cảm giác rằng cho hai ông bà cũng , họ nhất định sẽ giúp cô che giấu. Dù về còn sống cùng nhiều năm, cho dù cô lấy chồng, cô cũng mang theo ông bà bên , chuyện sớm muộn gì cũng khó mà giấu mãi . Hơn nữa, trong lòng cô cũng mong giúp cùng che đậy.

gặp ai cũng . Chuyện còn xem là thế nào.

Trực giác của cô cho cô , hai già mặt tuyệt đối sẽ ngoài, cho dù uy h.i.ế.p dụ dỗ cũng .

Hồng Mai thêm nữa, trực tiếp biểu diễn cho hai xem.

Chiếc bàn dài ghế sofa đột nhiên biến mất ngay mắt hai ông bà. Chưa bao lâu, nó hiện nguyên vẹn, đồ đạc bàn vẫn còn y nguyên.

Có lẽ cảm thấy như thế vẫn đủ chấn động, Hồng Mai lấy từ gian chứa đồ một bao gạo.

Mạnh Tấn Chi hồn lập tức :

“Tiểu Mai, mau cất . Sau tuyệt đối tùy tiện cất lấy đồ mặt khác. Càng dùng ở bên ngoài. Nếu sự cho phép của ông và bà nội cháu thì tùy tiện dùng, hiểu ? Ông cũng hỏi bên trong còn gì, nhưng cháu hứa với ông, chuyện tuyệt đối cho bất kỳ ai, nhất định , ?”

“Cháu cho khác , cha cũng , chỉ với ông bà nội thôi. Tiểu Mai ngốc.”

Ông cụ ôm cháu gái lòng, thầm nghĩ còn bảo ngốc, nếu thật sự khôn ngoan thì hết với hai ông bà chứ. Thứ thần kỳ đến mức nếu ngoài , chắc chắn sẽ gây đại họa. Mạnh Tấn Chi vuốt nhẹ mái tóc mềm của cháu gái, khẽ hỏi:

“Tiểu Mai, cái rương bạc đó gây hại gì cho cháu ? Người thấy khó chịu ở ?”

“Ông nội, cháu vẫn , chỗ nào khó chịu cả. Cháu còn thể cất nhiều thứ nữa, ạ.”

“Không thấy khó chịu là . nhất định cẩn thận, nhớ ?”

“Vâng, cháu nhớ .”

“Tiểu Mai, theo ông. Ông cháu đem hết đồ quý trong nhà cất . Để ở ngoài an . Sau đống đồ đó ông bà đều cho cháu cả, coi như của hồi môn cho Tiểu Mai nhà .”

“Vâng ạ. Sau cháu cũng sẽ mang theo ông bà.”

Ba tới một căn phòng nhỏ chất đầy đồ lặt vặt, qua chẳng gì đáng chú ý. Mạnh Tấn Chi lượt sờ mấy chỗ theo một quy luật nhất định, đó một gian mật thất hiện .

Mật thất mở một lát, Mạnh Tấn Chi bếp lấy đèn pin cầm đèn xuống . Hồng Mai theo sát phía . Tào Vân Hương xuống, bà bên ngoài trông chừng.

Vừa xuống tới nơi, ông cụ bật công tắc, đèn trong mật thất lập tức sáng lên.

Hồng Mai căn mật thất chất kín đồ, ông nội. Ông cụ hạ giọng, giới thiệu từng món đồ bên trong để cô thu . Trong lúc ông giải thích, Hồng Mai lượt cất từng thứ.

Trong đó đồ cổ, tranh chữ, vàng thỏi, châu báu, trang sức, còn cả s.ú.n.g và đạn. Ngoài còn tiền giấy và một phiếu.

Hồng Mai phân biệt gì cả, thấy gì liền cất hết.

Đến cuối cùng, khi rời , cô còn rắc một lớp bụi mỏng khắp mật thất để che dấu vết ông cháu họ xuống đây. Bụi là thứ tiện để ngụy trang, cô vốn thói quen gom sẵn những thứ linh tinh như thế, đến lúc cần phát huy tác dụng lớn.

Sau khi bàn bạc với vợ, Mạnh Tấn Chi quyết định cất hết bộ đồ đạc trong nhà .

Tiểu Mai , bên trong gian cả đồ gia dụng cũ còn khá mới, thì cứ bộ bằng đồ cũ. Quần áo cũng mặc đồ cũ, còn mua thêm hai bộ quần áo giống kiểu bình thường mặc. Nhà họ Mạnh từ nay khiêm tốn, khiêm tốn hết mức mới .

Chỉ trong hai ngày, căn biệt thự lớn của nhà họ Mạnh đổi hẳn.

Những món đồ nội thất kiểu Tây thuê chở quyên tặng cho cơ quan liên quan. Một món đồ gỗ quý kiểu cũ thì cất kỹ . Còn ở chợ đồ cũ, họ mua về một phần đồ gia dụng cũ, trộn lẫn với những món Hồng Mai lấy từ gian. Đồ mua ngoài chợ thì đặt trong mấy căn phòng bỏ trống, còn những món lấy từ gian thì ba ông cháu dùng hằng ngày.

Từ đó về , trong căn nhà ngoài mấy món đồ cũ kỹ và ba già trẻ sống nương tựa thì hầu như còn gì đáng chú ý nữa. Bề ngoài vẻ thanh bần, nhưng cuộc sống yên .

Hồng Mai vẫn tiếp tục học. Cô còn nhỏ, học thì gì.

Cuộc sống trong nhà vẫn tệ. Trong trường, ít học sinh giống như Hồng Mai, đều là con cháu của những gia đình tư sản. Hồng Mai vẫn khác với họ.

Mạnh Tấn Chi là nhà tư sản yêu nước. Đây chính là điểm khác biệt lớn nhất.

Tài sản của nhà họ Mạnh danh nghĩa đều quyên cho nhà nước. Chỉ phần tài sản chuyển nước ngoài từ thời kháng chiến là quyên , ngoài còn của cải trong mật thất mà Mạnh Tấn Chi vẫn giữ .

Ở kiếp , Hồng Mai một vài chuyện mà thực sự . Hệ thống thì vẫn tiếp tục giả c.h.ế.t, chịu nâng cấp, cũng chẳng chịu lên tiếng. Có lúc cô còn nghi ngờ gặp trúng một hệ thống giả , suốt ngày chỉ ngủ.

“Mạnh Hồng Mai, tan học dạo bách hóa nhé?”

Trước khi tan học, Tiền Vy Vy lên tiếng rủ Hồng Mai.

Hồng Mai liếc cô một cái bằng ánh mắt đầy vẻ thèm , c.ắ.n môi nhỏ giọng :

“Không . Ông nội hết tiền , .”

Đôi mắt cô đỏ hoe, rõ ràng là nhưng vì trong túi rỗng dám theo dạo. Cô chỉ cúi đầu, bộ dạng như sắp đến nơi.

Vừa câu đó xong, cả lớp lập tức ồn ào hẳn lên.

Ai nấy đều nhà họ Mạnh là gia đình giàu tiếng, đột nhiên hết tiền chứ?

“Hồng Mai, nhà ?”

Một nữ sinh khác trong lớp là Hàn Yến sốt sắng hỏi ngay. Cô suy nghĩ riêng, nhất định rõ rốt cuộc nhà họ Mạnh vì còn tiền.

“Bị trộm . Tiền trong nhà với mấy thứ đáng giá đều lấy mất hết, chỉ còn chút tiền bà nội giấu gầm giường thôi.”

Trong nhà Hồng Mai chỉ ba ông cháu, đàn ông trưởng thành nào khỏe mạnh, trộm nhòm ngó cũng là chuyện bình thường. Hơn nữa, nhà cô cũng nhân cơ hội báo luôn với chính quyền. Nhờ , từ đó về nhà họ Mạnh quả thực còn coi là gia đình giàu gì nữa.

Bọn họ cũng báo công an ngay từ đầu, hơn nữa còn phá hỏng hiện trường. Hàng xóm hai bên đều rõ chuyện nhà họ Mạnh trộm.

Đêm hôm là Hồng Mai dậy vệ sinh nên phát hiện . Một tiếng hét ch.ói tai của cô đ.á.n.h thức hai ông bà trong nhà, đồng thời cũng kinh động mấy nhà hàng xóm. Nửa đêm, mấy còn chạy sang tận nơi, tận mắt thấy nhà họ Mạnh lục tung bừa bộn.

Tên trộm chẳng lấy thứ gì, nhưng vô tình giúp nhà Hồng Mai một việc lớn. Chuyện đó về ích vô cùng.

“Đừng buồn nữa, là may lắm .”

Loading...