Xuyên Nhanh Nữ Phụ: Ác Nữ Mê Hoặc Chúng Sinh - Chương 100: Nguyên phối bị chồng tra nam hại chết cóng (2)
Cập nhật lúc: 2026-02-01 02:47:13
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tiểu thư, gì thế !” Tiểu Điệp kinh hãi thốt lên.
“Đem xuống bếp lò nhóm lửa .”
“Việc mà để Hầu gia và Phu nhân , nhất định sẽ trách phạt ...”
“Không . Chỗ chúng ngay cả than cũng chẳng , dỡ biển hiệu xuống đốt để sưởi ấm, chẳng lẽ đường đường là đích tiểu thư của Hầu phủ c.h.ế.t cóng ?” Giọng Thẩm Tước lạnh băng.
Tiểu Điệp thở dài, nước mắt đảo quanh hốc mắt kìm , cuối cùng cô bé c.ắ.n răng, ôm lấy mấy mảnh gỗ vỡ, thẳng xuống bếp. Động tác nhanh nhẹn chẻ nhỏ gỗ ném trong bếp lò, gian bếp lúc mới chút ấm.
Tiểu Điệp chuyển cái ghế đến bên cạnh bếp lò: “Tiểu thư, qua đây , chỗ ấm áp hơn.”
Thẩm Tước tới, chậm rãi xuống. Hai chủ tớ cứ thế yên lặng bên .
“Tiểu thư, tối nay chúng ăn khoai lang nướng ạ?” Tiểu Điệp dè dặt hỏi.
Thẩm Tước vươn tay xoa xoa mái tóc phần thưa thớt của cô bé: “Tiểu Điệp, theo bổn tiểu thư, nhất định sẽ cho em ăn sung mặc sướng.”
Tiểu Điệp chớp chớp mắt, đó nở một nụ rạng rỡ.
“Đa tạ tiểu thư. Tiểu Điệp nguyện cả đời theo tiểu thư, ăn gì cũng ạ.”
Thẩm Tước mỉm , cô bé thật sự đơn thuần đến mức đáng yêu.
Khi hai chủ tớ đang chuyện thì một giọng nữ ch.ói tai vang lên từ ngoài cửa.
“Thẩm Tước, con tiện nhân , mày dám dỡ tấm biển do phụ ban tên xuống, mày đúng là đồ bất hiếu!”
Thẩm Oanh Oanh hung hăng đạp tung cánh cửa lớn, xông thẳng trong phòng, nhưng phát hiện trong phòng trống .
Ả lập tức c.h.ử.i ầm lên: “Thẩm Tước, mày lăn đây cho tao, tao mày về phủ .”
“Ta ở trong bếp.” Giọng của Thẩm Tước vọng , xa xăm mà bình thản.
Thẩm Oanh Oanh sải bước , theo là bốn đại nha .
“Thẩm Tước, ai cho phép mày dỡ biển hiệu?”
“Ai cho phép dỡ ư? Chỗ của giống viện của tỷ, than củi gì cũng đủ. Ở đây ngay cả một thanh củi cũng tự kiếm, ngày mai còn định dỡ luôn cả cửa đấy.”
“Nói thật khiến chê , đường đường là phủ Trấn An Hầu mà nuôi nổi một đích nữ.” Giọng Thẩm Tước trong trẻo nhưng lạnh lùng, còn vẻ khiếp nhược nhẫn nhịn như , mà đó là sự sắc bén gai góc.
Thẩm Oanh Oanh nhất thời cứng họng. Tuy ả mắng Thẩm Tước, nhưng thật ngờ cuộc sống của Thẩm Tước thê t.h.ả.m đến mức .
“Mày... mày tiền nguyệt lệ* ? Hầu phủ nuôi mày, mày thể bôi tro trát trấu mặt Hầu phủ như thế? Nếu chuyện truyền ngoài, đường đường là tiểu thư Hầu phủ mà chẻ biển hiệu để sưởi ấm, chẳng sẽ khiến đời chê !” Một lúc lâu Thẩm Oanh Oanh mới thốt nên lời.
(Nguyệt lệ: Tiền tiêu vặt hàng tháng)
“Từ năm năm tuổi còn nguyệt lệ . Hầu phủ miễn cưỡng coi như nuôi năm năm, còn năm tuổi, cái ăn cái mặc đều là do và Tiểu Điệp thêu khăn tay đem bán đổi lấy.”
“Ta ngược Hầu phủ ân tình gì với , chẳng lẽ sinh mà nuôi dưỡng cũng tính là ơn nghĩa ?”
“Thẩm Oanh Oanh, những thứ tỷ đủ nhiều . Ta hâm mộ cũng chẳng ghen tị, tỷ đừng đến mặt khoe khoang nữa. Nếu , chọc giận , ngại kéo tỷ cùng c.h.ế.t chung .”
Thẩm Oanh Oanh luồng khí thế lạnh lẽo tỏa từ Thẩm Tước trấn áp, cảm thấy cả tự nhiên. ngày thường ả quen thói kiêu ngạo hống hách, dù bản năng cảm nhận nỗi sợ hãi, ả vẫn bước lên một bước.
“Thẩm Tước, khoan hãy chuyện trong nhà. Tao hỏi mày, hôm nay tại mày nhảy xuống sông cứu Cố tướng quân?”
“Tại cứu ? Ta là nữ nhi, là nam nhân, tỷ cảm thấy như hợp lý ?”
“ mà, chẳng mày thích ?”
“Đích tỷ, dù gì tỷ cũng là khuê nữ của Hầu phủ, mấy lời thích thích cứ treo bên miệng như thế, còn tưởng gia giáo của tỷ là như đấy. Tỷ tuyệt đối đừng liên lụy đến chuyện hôn nhân của các tỷ khác trong tộc.” Thẩm Tước lạnh nhạt .
“Mày! Thẩm Tước! Trước mày sức bảo vệ Cố tướng quân nhất ? Sao đến lúc sinh t.ử quan trọng mày bỏ chạy, mày đúng là đồ vong ân bội nghĩa!” Thẩm Oanh Oanh tức đến mức giậm chân bình bịch.
“Nhị tiểu thư, cô dám chuyện với tiểu thư nhà chúng như thế!” Nha cận của Thẩm Oanh Oanh là Đào Hồng bước lên xỉa xói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-nu-phu-ac-nu-me-hoac-chung-sinh/chuong-100-nguyen-phoi-bi-chong-tra-nam-hai-chet-cong-2.html.]
Tiểu Điệp định lên tiếng bênh vực chủ, Thẩm Tước liền dùng một tay giữ c.h.ặ.t cổ tay Tiểu Điệp, kéo lùi phía . Chính nàng bước lên, giáng một cái tát thật mạnh mặt Đào Hồng.
“A! Mày dám đ.á.n.h tao? Con tiện nhân !” Đào Hồng tức giận hét lên ch.ói tai.
“Ngươi chỉ là một nô tỳ mà dám c.h.ử.i bới chủ t.ử, đúng là chán sống . Đích tỷ mặt hiền tâm thiện, quá mức dung túng cho ngươi, hôm nay để đích tỷ dạy dỗ ngươi cho !”
Thẩm Tước thuận tay vớ lấy thanh củi đang cháy dở, đập mạnh lên Đào Hồng.
“Á! Thẩm Tước, mày mau dừng tay!” Thẩm Oanh Oanh kinh hãi kêu lên.
Ánh mắt Thẩm Tước sắc lạnh, lọt trong mắt Đào Hồng chẳng khác nào ác quỷ hiện hình từ địa ngục.
“Nhị tiểu thư tha mạng, tha mạng! Nô tỳ dám nữa...”
Rắc.
Thanh củi tay Thẩm Tước gãy đôi, đồng thời gãy theo còn chân của Đào Hồng.
“Áaaa!” Đào Hồng t.h.ả.m thiết kêu gào.
Kiếp , Đào Hồng dẫm đạp lên xương sống của nguyên chủ, châm chọc khiêu khích, nàng chẳng qua chỉ là loại tiện nhân cha thương yêu.
Hôm nay, nàng ngược xem thử, Hầu phủ vì một con tiện tỳ mà khó dễ nàng .
“A, Đào Hồng! Thẩm Tước mày điên , mày điên thật !” Thẩm Oanh Oanh run rẩy .
Thẩm Tước , lạnh lùng Thẩm Oanh Oanh.
“Thẩm Oanh Oanh, chỉ niệm tình Cố Tri An từng cho một miếng bánh, giúp c.h.ế.t đói, trong lòng cảm kích tình nghĩa của . cái gì cần trả cũng trả đủ . Bắt lấy mạng đ.á.n.h cược, còn xứng.”
“Lời cần tỷ cũng xong chứ? Ta cho tỷ thời gian ba tiếng đếm để biến khỏi mắt , nếu đảm bảo tỷ sẽ hối hận... Một - Hai - Ba.”
Thẩm Oanh Oanh còn kịp hồn, cái tát của Thẩm Tước giáng thẳng xuống mặt ả.
Ngay đó, Thẩm Tước một tay bóp c.h.ặ.t cổ Thẩm Oanh Oanh, tay nhanh thoăn thoắt lột sạch trâm cài, trang sức đầu, bông tai tai, nhẫn và vòng ngọc tay ả. Nàng ném tất cả cho Tiểu Điệp đang c.h.ế.t lặng bên cạnh.
“Cất kỹ . Chỗ đồ lát nữa đem đến tiệm cầm đồ, đủ cho chủ tớ chúng ăn ngon mấy tháng đấy.”
“Mày... Thẩm Tước... mày dám...” Thẩm Oanh Oanh khó khăn thốt lên từng chữ.
Bốp!
Thẩm Tước tát thêm một cái nữa: “Thẩm Oanh Oanh, là tỷ tự dâng tới cửa, đ.á.n.h tỷ từ lâu .”
Thẩm Tước khách khí tát liên tiếp hơn mười cái nữa, lúc mới coi như xả một chút oán khí trong lòng.
Nàng buông tay , Thẩm Oanh Oanh trượt xuống đất mềm oặt như một con ch.ó c.h.ế.t.
Ba nha còn bên cạnh Thẩm Oanh Oanh lúc mới dám nhào tới: “Đại tiểu thư!”
“Hu hu, Đại tiểu thư!”
“Muốn tang thì cút về Lạc Oanh viện của các ngươi mà !” Thẩm Tước lạnh giọng quát lớn.
Ba lập tức im bặt, dám nữa. Hai vội vàng đỡ Thẩm Oanh Oanh dậy, còn kéo lê Đào Hồng, cả đám chật vật rời khỏi An viện.
Tiểu Điệp mất một lúc lâu mới tìm giọng của .
Tiểu... tiểu thư nhà cô bé là ... trúng tà chứ...
Làm bây giờ? Tiểu thư đ.á.n.h Đại tiểu thư, Hầu gia và Phu nhân sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t tiểu thư mất thôi?
Không, ! Nếu Hầu gia và Phu nhân khó dễ tiểu thư, cô bé sẽ nhận tội, là tiểu thư lừa gạt.
Dù c.h.ế.t, cô bé cũng nhất định bảo vệ tiểu thư chu .
Ánh mắt Tiểu Điệp càng lúc càng trở nên kiên định...