Xuyên Nhanh Nữ Phụ: Ác Nữ Mê Hoặc Chúng Sinh - Chương 101: Nguyên phối bị chồng tra nam hại chết cóng (3)
Cập nhật lúc: 2026-02-01 02:47:29
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Tước giơ tay b.úng nhẹ lên trán Tiểu Điệp một cái.
“Em đang nghĩ gì thế? Tiểu thư nhà em dám tay đ.á.n.h Thẩm Oanh Oanh, thì đương nhiên là cách đối phó với nàng .”
Tiểu Điệp ôm trán, ngước mắt tiểu thư nhà .
“Tiểu thư, cách gì ?”
“Lát nữa em sẽ .”
Thẩm Tước ghé tai Tiểu Điệp thì thầm vài câu.
Sau đó, nàng nhanh ch.óng vò rối tóc tai, tự hóa trang cho một khuôn mặt cực kỳ thê t.h.ả.m: má sưng đỏ, khóe môi rỉ m.á.u, mắt còn vẽ thêm một vết sẹo m.á.u dài ngoằn ngoèo đáng sợ.
“Cái ... Tiểu thư, ...”
Tiểu Điệp trân trân Thẩm Tước đổi diện mạo ngay mắt , kinh ngạc đến mức hồi lâu thốt nên lời.
Thẩm Tước xoay , động tác dứt khoát hóa trang cho Tiểu Điệp trông cũng thê t.h.ả.m chẳng kém gì .
“Đi thôi, hôm nay chủ tớ chúng sẽ cùng diễn một vở kịch .”
Trong đôi mắt Tiểu Điệp lấp lánh ánh sáng phấn khích, cô bé vội vàng bước theo chân Thẩm Tước.
Hôm nay là ngày Hầu phu nhân tổ chức tiệc thưởng cúc.
Hoa cúc nở giữa mùa đông vốn hiếm gặp, trong Noãn các của Hầu phu nhân tới mười chậu cúc quý hiếm.
Hôm nay Trưởng công chúa sẽ đích tới dự, tính toán thời gian thì lúc khách khứa chắc hẳn tề tựu đông đủ tại Noãn các.
Hầu phu nhân vốn định nhân dịp giới thiệu Thẩm Oanh Oanh với các vị phu nhân quyền quý, ai ngờ Thẩm Oanh Oanh chạy chơi, mặt trong phủ.
Còn Nhị tiểu thư Thẩm Tước thì bao giờ trong kế hoạch của Hầu phu nhân.
Trong Noãn các hương thơm ngào ngạt, áo quần lụa là, các quý phu nhân tụ tập chuyện trò vui vẻ.
Hầu phu nhân khéo léo xã giao, đang trò chuyện cùng vài vị phu nhân gia thế hiển hách thì Trưởng công chúa giá lâm.
“Tham kiến Công chúa điện hạ.” Hầu phu nhân lập tức hành lễ với Trưởng công chúa.
Mọi cũng đồng loạt dậy hành lễ theo.
“Hôm nay là tiệc thưởng hoa của Hầu phủ, Bản cung chỉ là khách đến ngắm hoa, chớ để mất hứng của , tất cả lên .” Trưởng công chúa ôn tồn .
Bà vốn tính tình hòa nhã, cũng hiếm khi xuất hiện đám đông, nếu vì ngắm mấy chậu cúc của Hầu phủ thì hôm nay bà cũng sẽ tới.
“Trưởng công chúa, mời qua bên .” Hầu phu nhân , đích tiếp đón Trưởng công chúa.
Ngay lúc đang hào hứng thưởng cúc, Thẩm Tước đẩy mạnh đám nha bà t.ử canh cửa, lảo đảo xông .
Nàng chạy xộc tới như một cơn gió, va bao nhiêu .
“Đây là ai? Muốn cái gì thế?”
Tiểu Điệp ở phía phụ trách lóc: “Nhị tiểu thư, đừng mà!”
Thẩm Tước thầm giơ ngón tay cái trong lòng, cô bé ngày càng hợp ý nàng, chỉ trung thành mà còn lanh lợi.
Hầu phu nhân thấy gọi “Nhị tiểu thư”, lập tức nhíu mày . Bà đang định mở miệng quát mắng thì thấy Thẩm Tước trong bộ dạng nhếch nhác, “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống mặt bà .
“Mẫu , cầu xin cứu con với, đừng để trưởng tỷ đ.á.n.h c.h.ế.t con.” Thẩm Tước nghẹn ngào .
“Mày...! Chuyện là ?”
Hầu phu nhân nuốt ngược những lời trách mắng trong. Trong tình huống , nếu bà hỏi rõ trắng đen mà sai lôi Thẩm Tước ngoài, thì danh tiếng của Oanh Oanh nhà bà coi như hủy hoại.
Hầu phu nhân trừng mắt Thẩm Tước, ánh mắt tràn đầy cảnh cáo, ý bảo Thẩm Tước đừng mà ăn lung tung!
“Mẫu , hôm nay con gặp tỷ tỷ ở bên ngoài, đúng lúc Cố tướng quân rơi xuống sông. Trưởng tỷ trở về liền chỉ trích con tại xuống nước cứu . Con là phận nữ nhi khuê các, thể nhảy xuống nước cứu một nam nhân trưởng thành giữa thanh thiên bạch nhật như ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-nu-phu-ac-nu-me-hoac-chung-sinh/chuong-101-nguyen-phoi-bi-chong-tra-nam-hai-chet-cong-3.html.]
“Con chuyện liên quan đến danh tiết, hơn nữa con bơi, mà cứu . trưởng tỷ khăng khăng con quan hệ với Cố tướng quân.”
“Cố tướng quân từng cho con một miếng bánh khi con đói rét, con vẫn luôn ơn trong lòng.”
“Con cũng từng gửi quà đáp lễ cho Cố tướng quân, chỉ là để báo đáp ơn nghĩa miếng bánh năm xưa mà thôi.”
“Trưởng tỷ trách mắng con chẻ biển hiệu để nhóm lửa. Con... con là vì than củi để sưởi ấm.”
“Con tiền nguyệt lệ, cái ăn cái mặc đều dựa đôi tay của con và Tiểu Điệp thêu khăn tay đem bán đổi lấy chút tiền, miễn cưỡng duy trì sự sống.”
“Hôm nay trời lạnh quá, con mới buộc tìm chút gỗ để sưởi ấm. Trưởng tỷ mắng con bất hiếu, đ.á.n.h con và Tiểu Điệp nông nỗi , còn đòi bán con và Tiểu Điệp .”
“Con dù cũng là con ruột của cha , dù cha và trưởng yêu thương, thì cũng là đích thứ nữ của Hầu phủ, đến mức đem bán chứ ạ?”
“Con chỉ cầu xin mẫu cho con một con đường sống. Dù là cạo đầu lên núi ni cô đày đến cái trang trại hoang vắng nào đó cũng .”
“Con nguyện tự sinh tự diệt, ở trong phủ gai mắt trưởng tỷ, gai mắt cha , trưởng nữa, con chỉ xin một con đường sống mà thôi.”
Thẩm Tước dập đầu, nước mắt tuôn rơi như mưa, lời lẽ vô cùng chân thành tha thiết. Trên đôi bàn tay nàng còn chi chít những vết kim châm, qua là ngay đôi tay thường xuyên công việc thêu thùa.
Có tay của thiên kim tiểu thư nhà nào mà như thế chứ!
Các phu nhân xem khỏi hít sâu một lạnh.
Ánh mắt đảo qua đảo giữa Hầu phu nhân và Thẩm Tước.
Trưởng công chúa cũng kìm mà bước tới.
“Ngươi ngẩng đầu lên.”
Thẩm Tước thút thít vài tiếng, từ từ ngẩng đầu lên.
Trưởng công chúa những vết thương mặt nàng và làn da vàng vọt bệnh tật rõ rệt.
“Bản cung nhớ gặp Đại tiểu thư Hầu phủ, cô nương châu tròn ngọc sáng, cành vàng lá ngọc, từ đầu đến chân chỗ nào là chăm chút tỉ mỉ.”
“Còn Nhị tiểu thư đây, chỉ sắc mặt vàng vọt, tóc tai khô xơ, mà ngay cả một món trang sức đàng hoàng cũng . Nha bên cạnh cũng gầy trơ cả xương. Ngươi thật sự là con ruột của Hầu phu nhân ?”
Thẩm Tước nghẹn ngào đáp: “Vâng, con là con ruột của cha .”
“Chỉ vì con cha yêu thương, trưởng và trưởng tỷ cũng ghét bỏ con. Có lẽ là do con sinh mệnh tiện, tình bạc bẽo nên mới nông nỗi .”
Thẩm Tước , nước mắt càng tuôn rơi lã chã từng cặp, đúng là khiến rơi lệ, thấy đau lòng.
“Làm gì ai đối xử với con ruột của như thế? Chẳng lẽ trong chốn thâm trạch đại viện chuyện gì dơ bẩn thể ?”
“Các vị , Hầu phu nhân lúc sinh Nhị tiểu thư thương tổn cơ thể, thể sinh nở nữa, Lão phu nhân mới chủ nạp cho Hầu gia mấy phòng thất.”
“E là Hầu phu nhân trút hết nỗi oán hận đối với thất lên đầu đứa con gái thứ hai , nên mới đối xử với cô bé như .”
“Đại công t.ử và Đại tiểu thư luôn ở bên cạnh Hầu phu nhân, tự nhiên sẽ yêu ghét theo ý , nên cũng chẳng ưa gì cô em gái .”
“Hẳn là , nếu thì tại trong kinh thành chẳng ai Hầu phủ còn một đích nữ thứ hai.”
“Trời ơi! Lão phu nhân Hầu phủ cũng thật hồ đồ. Hầu gia cả con trai lẫn con gái , tại còn ép Hầu gia nạp ?”
“Nói thì cái nhà là do Lão phu nhân chia rẽ .”
“Cứ tưởng Lão phu nhân Hầu phủ là bậc trưởng bối hiền từ lắm cơ.”
“Không ngờ quấy nhiễu gia đình con trai yên, cuối cùng hại khổ cháu gái ruột của .”
“Ai chứ? Đường đường là đích nữ mà sống còn bằng nha . Hầu phủ thế mà cấp nguyệt lệ cho nàng, con cái của vợ lẽ còn nguyệt lệ, tại con vợ cả ?”
“Nói đến thì Hầu phủ đối với vị Nhị tiểu thư đúng là sinh mà dưỡng.”
Thẩm Tước lau nước mắt nơi khóe mắt, thầm khen ngợi Bất Tri và Tiểu Hề.
Hai đứa nó giả giọng các quý phu nhân vạch trần những sự thật che giấu mặt , còn khéo léo dẫn dắt dư luận, giống hệt như “thủy quân” trong truyền thuyết .