Xuyên Nhanh Nữ Phụ: Ác Nữ Mê Hoặc Chúng Sinh - Chương 103: Nguyên phối bị chồng tra nam hại chết cóng (5)

Cập nhật lúc: 2026-02-01 02:48:07
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Điệp lập tức hiểu ý, cô bé trịnh trọng hành lễ với Phấn Đại.

“Tiểu Điệp đa tạ Phấn Đại tỷ tỷ chỉ điểm.”

“Hảo , thôi, đưa tìm tiểu thư.”

“Vâng.”

Khi Tiểu Điệp bước Phù Dung viện thì Thẩm Tước mới tắm xong.

Nàng mặc một bộ váy áo thoải mái, dáng vẻ chút lười biếng tựa chiếc giường quý phi.

Thấy Tiểu Điệp cửa, nàng liền dậy: “Tiểu Điệp, em đến .”

“Vâng, thưa tiểu thư.”

Tiểu Điệp định hành lễ thì Thẩm Tước kéo tay dậy.

“Làm phiền các vị tỷ tỷ , và Tiểu Điệp chút chuyện riêng, lui xuống .”

“Vâng.” Đám hầu đồng thanh đáp.

Thẩm Tước kéo Tiểu Điệp xuống, nhét đĩa bánh ngọt bàn tay cô bé.

“Đói , ăn .”

Trong lòng Tiểu Điệp cảm thấy ấm áp vô cùng. Cô bé tiểu thư nhà nhất đời, đối với một nha nhỏ bé như cô bé cũng quan tâm hết mực.

Hai chủ tớ cùng ăn bánh ngọt.

“Ta nhờ sắp xếp phòng cho em , ăn xong thì nghỉ ngơi một chút, chuyện gì để ngày mai .” Thẩm Tước ôn tồn bảo.

“Vâng, tiểu thư.” Tiểu Điệp ngoan ngoãn gật đầu.

Thẩm Tước gọi chưởng sự ma ma mà Trưởng công chúa phái đến, sơ qua về tình hình của Tiểu Điệp.

Chưởng sự ma ma , nhanh ch.óng sắp xếp cho Tiểu Điệp một gian phòng riêng.

Trên đường đưa Tiểu Điệp về phòng, chưởng sự ma ma còn vui vẻ nắm tay cô bé dặn dò, bảo rằng Tiểu Điệp là phúc, Quận chúa là trọng tình trọng nghĩa, ngày lành của Tiểu Điệp còn dài.

Tiểu Điệp liên tục lời cảm ơn, hứa sẽ chăm chỉ học quy tắc, nhờ ma ma chỉ dạy thêm để mất mặt tiểu thư.

Lúc , cơ thể Thẩm Tước thấm mệt, nàng xuống giường và chìm giấc ngủ nhanh. Quả nhiên, cứ ở cạnh quyền thế thì cuộc sống mới dễ thở .

Bên phía Thẩm Tước thì ung dung tự tại, nhưng ở Hoàng cung lúc , tại Ngự thư phòng.

Trưởng công chúa mặc triều phục đến tìm Hoàng đế.

Hoàng đế thoạt đầu chút ngạc nhiên, khi đại thái giám cận bẩm báo chuyện Trưởng công chúa nhận một nghĩa nữ hôm nay, ông mới vỡ lẽ.

“Lại chuyện ? Vợ chồng Trấn An Hầu thật hồ đồ quá. Mau mời Hoàng tỷ đây.”

Hoàng đế dậy đón, Trưởng công chúa bước , trịnh trọng hành lễ.

“Hoàng tỷ, thế ? Có chuyện gì tỷ cứ thẳng là , tỷ chúng cần gì khách sáo như .”

Hoàng đế đích đỡ Trưởng công chúa dậy.

“Hoàng thượng, hôm nay Bổn cung mới nhận một đứa con gái, xin Hoàng thượng sắc phong Quận chúa cho con bé.”

“Chuyện nhỏ thôi mà, cần gì long trọng thế . Đứa cháu gái của Trẫm, ban phong hiệu là Chiêu Hoa, mong cho con bé cả đời thuận buồm xuôi gió, bình an hạnh phúc.”

“Đa tạ Hoàng !”

“Hoàng tỷ đừng khách sáo với Trẫm như . Hôm nào rảnh rỗi, tỷ dẫn cháu gái cung cho Trẫm gặp mặt một chút.”

“Hoàng hậu mấy hôm còn nhắc đến Hoàng tỷ đấy, lúc nào tỷ dẫn cháu gái thì ở trong cung chơi mấy ngày.” Hoàng đế .

Ông và Trưởng công chúa nương tựa , cùng trải qua bao sóng gió mới ngày hôm nay, tình cảm chị em vô cùng thắm thiết.

Năm xưa, Trưởng công chúa vì cứu Hoàng thượng mà suýt chút nữa mất mạng.

Hoàng thượng vô cùng tin tưởng Trưởng công chúa.

Trưởng công chúa cũng là thông minh, khi Hoàng thượng nắm quyền, bà tự nguyện giao nộp bộ binh quyền trong tay, chỉ giữ phủ binh của Công chúa.

Ban đầu Hoàng thượng từ chối, nhưng Trưởng công chúa với ông rằng, Hoàng đế nhất định nắm giữ quyền lực tuyệt đối, đối với bất kỳ ai cũng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-nu-phu-ac-nu-me-hoac-chung-sinh/chuong-103-nguyen-phoi-bi-chong-tra-nam-hai-chet-cong-5.html.]

Trưởng công chúa dùng chính những trải nghiệm của để dạy cho Hoàng thượng từng bài học quý giá. Trong lòng Hoàng thượng, chị là thầy, là bạn.

“Được, Bổn cung . Đợi Tước Tước nghỉ ngơi ở phủ Công chúa vài ngày cho sức, Bổn cung sẽ dẫn con bé cung.”

“Được.”

Hai chị em trò chuyện vui vẻ.

Trong khi đó, khí tại phủ Trấn An Hầu ảm đạm thê lương.

Trấn An Hầu về đến nhà tin con gái thứ hai trưởng nữ đ.á.n.h đến thương tích đầy , xông Noãn các kêu cứu Trưởng công chúa đưa .

Trấn An Hầu cảm thấy trời đất như sụp đổ.

Ông bước cửa, Hầu phu nhân lóc ỉ ôi: “Hầu gia, chủ cho Oanh Oanh nhà , Oanh Oanh con bé...”

Trấn An Hầu sấn tới, giáng một cái tát trời giáng mặt Hầu phu nhân.

“Đều tại bà! Nếu quản lý hậu trạch, thiên vị con cái đến mức , thì Tước Tước sinh lòng oán hận?”

“Bà thậm chí còn phát tiền nguyệt lệ cho con bé! Hầu phủ chúng nghèo đến mức nuôi nổi một đứa đích nữ ?” Trấn An Hầu lạnh giọng chất vấn.

Hầu phu nhân cứng họng. Trước đây Thẩm Tước đúng là nguyệt lệ, nhưng vì ai quan tâm đến nàng, một nào đó quên phát, dần dần chuyện cũng lãng quên luôn.

Sau thành thói quen, bớt một khoản chi tiêu cũng , Hầu phu nhân chẳng giải thích thế nào cho .

“Thẩm Oanh Oanh ? Bảo cái đứa nghịch nữ đó cút đây cho ! Sao nó dám đ.á.n.h em gái ruột của nông nỗi ?”

“Hầu gia, đang định với chuyện của Oanh Oanh đây. Không Oanh Oanh đ.á.n.h Thẩm Tước, là Thẩm Tước đ.á.n.h Oanh Oanh, kết quả con bé đó ăn cướp la làng.”

Hầu phu nhân thở dài thườn thượt, kể đầu đuôi sự việc cho Trấn An Hầu : “Đào Hồng cũng nó đ.á.n.h gãy chân .”

“Cho dù là thật thì ? Bây giờ bà những lời liệu ai tin ? Hiện tại tất cả đều cho rằng chúng đối xử tệ bạc với đích thứ nữ, Hầu phủ chúng nuôi nổi con bé nên mới để Trưởng công chúa đón .”

Trấn An Hầu đang thở ngắn than dài thì thánh chỉ quở trách từ trong cung đưa tới.

Đích đại công công bên cạnh Hoàng thượng tới truyền chỉ, mắng Trấn An Hầu trị gia vô phương, phạt ông cấm túc, sám hối trong phủ ba tháng.

Hoàng hậu cũng sai ma ma tới truyền chỉ, trách mắng Hầu phu nhân hiểu quy tắc, quản việc nhà, đồng thời để ma ma ở dạy dỗ quy tắc cho Hầu phu nhân.

Một tháng đó, cả hai vợ chồng đều sống trong cảnh khổ sở.

Thẩm Oanh Oanh tin Thẩm Tước Công chúa nhận nghĩa nữ, sắp phong Quận chúa thì tức điên .

“Tại chứ? Nó đ.á.n.h con nông nỗi , Quận chúa ?”

Thẩm Oanh Oanh tức đến nổ phổi.

Hiện giờ bên ngoài phủ Trấn An Hầu Ngự lâm quân canh gác, Trấn An Hầu phép rời khỏi phủ nửa bước, còn việc mua bán và khác vẫn diễn bình thường.

Ngự lâm quân canh giữ chính là Trấn An Hầu.

Hầu phu nhân ma ma trong cung bắt học quy tắc, ngày nào cũng lặp lặp , lo xong.

Thẩm Oanh Oanh tức giận đến mấy cũng chẳng ai rảnh mà quan tâm.

Khi đại ca nhà họ Thẩm là Thẩm Chính Hành trở về, cả Hầu phủ đều bao trùm trong mây đen u ám, khí cực kỳ đè nén.

Hắn vốn là thế t.ử tài hoa hơn của Quốc T.ử Giám, nay cha rơi cảnh cả Hoàng thượng và Hoàng hậu quở trách.

Ở Quốc T.ử Giám, cũng các đồng môn dị nghị.

Làm trưởng mà thờ ơ cảnh của em gái ruột, đủ thấy phẩm hạnh . Một tính tình cao ngạo thẳng thừng vạch rõ ranh giới với Thẩm Chính Hành.

Thẩm Chính Hành tức giận vô cùng, về nhà hỏi cho nhẽ, kết quả cha đều đang rối ren lo xong, chỉ còn mỗi Thẩm Oanh Oanh cứ lóc mãi thôi.

Thẩm Chính Hành bất lực, đành tạm thời rời khỏi nhà.

Tại Tướng quân phủ.

Khi Cố Tri An tỉnh , chỉ cảm thấy đau nhức, nhất là trong xương cốt, cứ như hàng ngàn mũi kim châm từng khe xương, đau đớn nứt toác .

Hắn khó nhọc gượng dậy, gã sai vặt hầu hạ vội vàng tiến lên đỡ .

“Thẩm Tước ?” Cố Tri An trầm giọng hỏi.

Gã sai vặt tướng quân nhà , ấp úng thôi...

Loading...