Xuyên Nhanh Nữ Phụ: Ác Nữ Mê Hoặc Chúng Sinh - Chương 59: Không làm bạn thân xui xẻo (1)
Cập nhật lúc: 2026-01-31 08:45:26
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Tước nhàn nhã nhâm nhi ly nước ép. Dòng chảy thời gian giữa các tiểu thế giới là khác .
Tính nàng sống trong trang viên cũng đầy một năm.
Việc nàng thoắt ẩn thoắt hiện trở thành chuyện cơm bữa với La An và những sống trong trang viên.
Thẩm Tước đang định nếm thử món bánh ngọt mới do La An nghiên cứu thì Kính Luân Hồi bỗng tỏa sáng lấp lánh.
Nàng dậy, oan hồn tìm đến.
Một cô gái trẻ mặc bộ quần áo màu xám tro, đôi mắt trống rỗng vô hồn đang về phía nàng.
“Công chúa điện hạ, xin hãy giúp ...” Cô gái đột ngột im lặng, như thể diễn đạt những lời tiếp theo thế nào.
Thẩm Tước nhướng mày: “Ngươi báo thù?”
“Không, kẻ thù nào cả. chỉ... chỉ bạn với An Ninh nữa thôi.” Giọng cô gái khàn đặc, “ tránh xa An Ninh. chăm chỉ học hành, thi đỗ đại học sớm, phụng dưỡng cha thật , lo cho họ đến cuối đời.”
Thẩm Tước những giọt nước mắt chầm chậm lăn má cô gái.
Không cần báo thù?
Chỉ cần thi đại học và chăm sóc cha ?
Thế chẳng khác nào nghỉ dưỡng.
“Được, Bổn tôn đồng ý.” Thẩm Tước sảng khoái đáp lời. Có món hời mà chiếm thì đúng là kẻ ngốc.
“Đa tạ công chúa.” Cô gái cung kính cúi đầu hành lễ.
Thẩm Tước bước Kính Luân Hồi. Trong tích tắc, ký ức của nguyên chủ ùa tâm trí nàng.
Nữ chính An Ninh là bạn học cấp ba của nguyên chủ.
An Ninh tính cách hoạt bát, cởi mở, là “ánh mặt trời nhỏ” trong mắt .
Trong một xuân du, An Ninh đưa cho “trùm trường” lạnh lùng Sở Trầm một viên kẹo bạc hà. Thế là Sở Trầm đem lòng yêu mến cô gái trái tim lương thiện .
Sở Trầm bá đạo, độc đoán nhưng sở hữu gương mặt trai như bước từ truyện tranh. Hắn bắt đầu theo đuổi An Ninh.
Ban đầu An Ninh còn lấy lý do bận học để từ chối, nhưng dần dần, cô cũng xiêu lòng sự tấn công dồn dập của ...
Ban đầu, họ thực sự thời gian hạnh phúc.
tính chiếm hữu của Sở Trầm ngày càng trở nên cực đoan theo mức độ tình cảm. Từ việc An Ninh chuyện với nam sinh khác khiến tức giận, đến việc cô chỉ vô tình liếc nam sinh nào đó cũng vui.
An Ninh buộc ăn mặc, chải tóc theo ý của Sở Trầm. Chỉ cần trái ý một chút, cô sẽ trừng phạt.
An Ninh ngày càng cảm thấy ngột ngạt và buồn bã.
lúc , nguyên chủ với vai trò “bạn bụng” xuất hiện. Nguyên chủ thực sự coi An Ninh là bạn tri kỷ, mỗi ngày đều tìm cách chọc cho An Ninh vui.
An Ninh như c.h.ế.t đuối vớ cọc, lúc nào cũng dính lấy nguyên chủ như hình với bóng, từ lúc học đến khi tan trường.
Sở Trầm đương nhiên gai mắt với nguyên chủ. vì nể mặt nguyên chủ là bạn của yêu, dù bá đạo đến cũng thể động thủ đ.á.n.h nàng.
Thế là một buổi tối tan học, Sở Trầm đưa An Ninh riêng. Đàn em của hiến kế rằng sẽ quấy rối nguyên chủ, để nàng thể cùng An Ninh nữa.
Đêm đó, nguyên chủ nhốt trong phòng dụng cụ thể d.ụ.c.
Xui xẻo , phòng dụng cụ bất ngờ bốc cháy do chập điện. Nguyên chủ mắc kẹt bên trong, tuy cứu nhưng cánh tay gãy, phần lớn da lưng bỏng nặng.
Do nguyên nhân cháy là chập điện, yếu tố con , thêm việc nguyên chủ xuất hiện ở đó thời điểm thích hợp nên cũng chịu một phần trách nhiệm.
Nguyên chủ nhốt , nhưng tìm bằng chứng, cũng chẳng ai chứng.
Nhà họ Sở sợ chuyện ảnh hưởng đến Sở Trầm nên nhanh ch.óng sắp xếp cho và tên đàn em nước ngoài du học.
Nhà họ Sở giàu nứt đố đổ vách nhưng phủi tay chịu trách nhiệm.
Nguyên chủ thủ phạm là Sở Trầm. Cha nàng chỉ ngậm ngùi nhận xui xẻo, vét sạch tiền tiết kiệm trong nhà để lo chi phí cấy ghép da cho con gái.
Nguyên chủ nghỉ dưỡng sức ở nhà suốt một năm trời mới thể trường học.
An Ninh vì cảm thấy áy náy nên luôn ở bên cạnh động viên nguyên chủ, thậm chí còn chủ động bỏ thi đại học năm đó để ở ôn thi cùng bạn.
Hành động càng khiến nguyên chủ thêm trân trọng An Ninh, coi cô là “bạch nguyệt quang” của đời .
Sau , cả hai cùng thi đỗ ngôi trường đại học mơ ước của An Ninh. Suốt bốn năm đại học, nguyên chủ chăm sóc An Ninh từng li từng tí, đồng thời thêm cật lực để kiếm tiền trang trải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-nu-phu-ac-nu-me-hoac-chung-sinh/chuong-59-khong-lam-ban-than-xui-xeo-1.html.]
Vì cha khánh kiệt, nguyên chủ giảm bớt gánh nặng cho gia đình.
Thế nhưng, mỗi khi An Ninh than hết tiền, nguyên chủ vẫn ngần ngại mời cô ăn. Trong lòng nguyên chủ, An Ninh chẳng khác nào ruột thịt.
Thấm thoắt nghiệp đại học, nguyên chủ nhờ thành tích xuất sắc mà nhận lời mời việc từ một tập đoàn lớn.
Cứ ngỡ khổ tận cam lai, nguyên chủ hớn hở tìm An Ninh để chia sẻ niềm vui thì bắt gặp cảnh An Ninh và Sở Trầm đang cãi .
Sở Trầm rằng tất cả những điều đó là vì An Ninh, vì ở bên cô!
Kể cả việc nhốt nguyên chủ phòng dụng cụ năm xưa, cũng là vì An Ninh.
Lúc An Ninh mới vỡ lẽ những tổn thương mà nguyên chủ chịu đựng đều liên quan đến Sở Trầm.
Cô tức giận đầu bỏ chạy, suýt chút nữa một chiếc ô tô lao tới đ.â.m .
Nguyên chủ chút do dự lao đẩy An Ninh, còn bản thì xe tông văng xa. Sau khi c.h.ế.t, linh hồn nguyên chủ tan biến ngay mà chứng kiến cha một đêm tóc bạc trắng.
An Ninh quỳ mộ nguyên chủ lóc t.h.ả.m thiết mấy .
đó...
An Ninh Sở Trầm dỗ ngọt. Hắn nguyên chủ vì cô mà c.h.ế.t, nên cô nhất định sống thật hạnh phúc.
Thế là An Ninh hòa với , với cái cớ mỹ miều là: Phải sống hạnh phúc để nguyên chủ ngậm nơi chín suối.
Thẩm Tước: Mẹ nó chứ! Nhắm mắt cũng chúng mày cho tức đến bật dậy.
Chỉ nỗi đau của cha nguyên chủ là thật, là xé lòng.
Trước khi linh hồn tan biến, nguyên chủ tự hỏi: Nếu ngay từ đầu kết bạn với An Ninh, liệu chuyện khác ?
Cô cô gái nghị lực bạn bụng gì cả. Cô chỉ sống một cuộc đời bình thường, để cha an lòng.
Thẩm Tước thu hồi suy nghĩ, hỏi linh hồn trong gương: “Ngươi thực sự trả thù bọn họ ?”
“Là Sở Trầm hại đời ngươi, ngươi tan xương nát thịt ?”
Kính Linh: Cảm giác Công chúa hôm nay dễ tính lạ thường.
Nguyên chủ lắc đầu: “ chỉ thoát khỏi cuộc sống đó, trả thù ai cả. Cứ để họ sống cuộc đời .”
Thẩm Tước khuyên thêm nữa. Dù não bộ của con nàng cũng thể hiểu hết . Chỉ cần lấy linh hồn, những chuyện khác quan trọng.
Một luồng sáng trắng lóe lên.
“Xin chào, tên là An Ninh, còn tên gì?” Một giọng nữ trong trẻo vang lên.
Thẩm Tước mở mắt, đập mắt là khuôn mặt xinh xắn, tràn đầy sức sống của một cô gái trẻ.
“ tên Thẩm Tước.” Thẩm Tước nhàn nhạt đáp, thu hồi ánh mắt.
“Thẩm Tước, là chúng ...”
“Xin , vệ sinh một lát, các cứ chuyện .” Thẩm Tước sải bước bỏ .
An Ninh bĩu môi. Cô thích Thẩm Tước, bạn với nàng.
hình như Thẩm Tước thích cô lắm thì .
Thời điểm Thẩm Tước xuyên đến là ngày khai giảng năm lớp 10, vẫn đang trong giai đoạn quen hỗn loạn.
Ánh mắt Thẩm Tước đảo quanh. Đã là nghỉ dưỡng, thì chi bằng...
Mười lăm phút , Thẩm Tước tùy ý tìm một chỗ xuống.
Không lâu , giáo viên chủ nhiệm bước lớp.
Cô giáo đám học sinh đang lộn xộn, : “Lát nữa còn hai bạn học sinh mới chuyển đến. Đợi các bạn tới, chúng sẽ cùng sắp xếp chỗ . Tiết cả lớp tự học nhé.”
Cái gọi là “tự học” thực chất là bài kiểm tra khảo sát.
Thẩm Tước lập tức tập trung bài.
Nàng học qua quá nhiều thứ, kiến thức cấp ba đối với nàng chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ.
Đang bài dở dang thì giáo viên chủ nhiệm dẫn theo một nam một nữ bước lớp.
Cô giáo chỉ chỗ trống bên cạnh Thẩm Tước, bảo bạn nữ sinh xuống.
Còn bạn nam sinh thì xếp ngay lưng Thẩm Tước...