"Tỉ tin ? Chính tỉ lưu cổ Ôn Vương một vết đỏ." Thiếu nữ Tân Hoa Hoa ngây thơ vô tội, hề ngượng ngùng, chọc cho nhị tỉ nhà mặt đỏ tía tai.
Sự hổ mặt, Tân Phương Phương hiển nhiên sáng tỏ, cũng do Đại cẩu ép ôm lấy , mắt nàng là thấy dấu vết mờ nhạt cổ , nàng trưởng thành kinh nghiệm nhiều năm yêu đương, đương nhiên hiểu rõ loại dấu vết chủ quyền.
Chỉ là khi nàng cho rằng Huyền Uyên Thành cùng ai , giờ nghĩ tới ai là nàng gây nên.
Nghĩ Xuân Dược vẫn giải, chắc tiện nghi tên Thái T.ử chiếm, hơn nữa nàng còn sức phi lễ mà.
Trong lúc Tân Phương Phương hổ chẳng ngớt, thì bóng ánh nắng chiếu qua đây, tiếp theo ảnh Tân Cầm Nhi bước tới, cái bỡ ngỡ của hai , Tân Cầm Nhi lời nào kéo Tân Phương Phương .
Chờ khi tới nơi sự tồn tại của ai, Tân Cầm Nhi dừng , đối diện quan sát Tân Phương Phương còn mơ hồ.
Qua một hồi, Tân Cầm Nhi hé miệng, chậm rãi : "Nhị tỉ, một chuyện cho tỉ , chuyện liên quan tới Hữu Ly thần y."
"Hữu Ly thúc? Liên quan tới bệnh tình của tỉ ?" Tân Phương Phương chớp mắt Tân Cầm Nhi, bên trong ánh mắt mang theo dò xét.
Mặc dù , mà nếu với nàng nhắc đến Hữu Ly, thì năm phần là liên quan đến bệnh tình nàng, hơn nữa dáng điệu Tân Cầm Nhi chung quy giống việc vặt.
Tân Phương Phương suy nghĩ vểnh tai chờ Tân Cầm Nhi tiếp lời.
Tân Cầm Nhi xem nhị tỉ nhà bình thản, dứt khoát tiếp: "Tỉ còn nhớ loại cây Mật Đình chứ? Trước đó tỉ cầm một mảnh gỗ cây Mật Đình, tỉ cũng từng đó là một trong những d.ư.ợ.c liệu t.h.u.ố.c mà tỉ uống... Lúc tỉ phát bệnh, còn hôn mê bất tỉnh, khác chỉ dẫn, đem mảnh gỗ cây Mật Đình cho họ điều tra."
Tân Phương Phương híp mắt, nét mặt hiện lên ngờ vực, "Có nghi ngờ t.h.u.ố.c của Hữu Ly thúc, là phụ ?"
"Gỗ cây Mật Đình quả thực bình thường, tác dụng của nó khiến cho một mất kí ức, xen lẫn mê man một thời gian, chỉ điều là phụ phát hiện, tra chuyện là Ôn Vương và Mặc công t.ử." Tân Cầm Nhi đem tất cả giải thích một lượt, hai mắt đồng thời xem xét Tân Phương Phương.
Tân Cầm Nhi hôm nay suy nghĩ lâu, bởi vì chính nàng cũng bỡ ngỡ khi điều từ Mặc Ôn Khanh, ngờ phụ lẫn nhị tỉ Hữu Ly lừa dối nhiều năm, cái gì phát bệnh mất trí nhớ, cái gì mê man thể tỉnh, sợ rằng chẳng cái nào thật.
Ban đầu Tân Cầm Nhi dễ tin tưởng, nhưng dựa Ôn Vương cùng Mặc Ôn Khanh cứu nhị tỉ, thêm đối phương chẳng lý do gì dối gạt cả, suy cho cùng cả hai đó đáng để tin tưởng một .
Tân Phương Phương xong, vội đáp, trái ngược nghiêng đầu, bên mắt con ngươi xoay chuyển, vẻ mặt ngưng trệ, lâm suy tư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ta-dang-cuop-tan-nuong-cua-nam-chinh/chuong-119-gap-chang.html.]
Trước nàng qua Ôn Vương đích đem nàng từ chỗ Thái T.ử cứu về, nghĩ đến còn điều tra đến bệnh tình, t.h.u.ố.c thang nàng uống.
Thế nhưng nàng cảm thấy kì lạ, nếu đúng như những gì Tân Cầm Nhi , cây Mật Đình chỉ là tác dụng mất kí ức, khiến chìm hôn mê, bệnh trong nàng là thể loại gì?
Rõ ràng nhiều năm mặc định kí ức mất , bất tỉnh nhân sự là triệu chứng của bệnh, nay trở thành tác dụng dùng Mật Đình, thì Hữu Ly xác thực đáng ngờ.
Cơ mà , hơn mười năm dài, Hữu Ly hành động thế mục đích gì đây? Phía Thừa Tướng phụ cũng chẳng phát giác Hữu Ly ý tứ.
Tân Phương Phương nghĩ đến đây, liền nhịn rùng một cái, âm thầm ghê rợn Hữu Ly.
Tân Cầm Nhi trông Tân Phương Phương phản ứng, tưởng rằng nàng lo sợ, vội vàng đưa tay an ủi: "Tỉ tỉ, việc sẽ giải quyết, hiện tại tỉ theo tới phủ Ôn Vương nha."
"Không , tới đó gì? Tỉ đang cấm túc mà..." Tân Phương Phương kịp hết, Tân Cầm Nhi ngắt lời nàng: "Tỉ tìm Ôn Vương, phụ khẳng định , phạt!"
Tân Phương Phương hai lôi , bên tai lời Tân Cầm Nhi , gương mặt chốc lát ngờ nghệch
Tại lòng cảm giác cứ như Huyền Uyên Thành là hiền tế của Thừa Tướng, nên tin tưởng giao phó, mà nàng nữ nhi tựa hồ gả sang.
A phì phì! Nàng nghĩ cái què gì !
...
Phủ Ôn Vương.
Huyền Uyên Thành đưa ánh mắt hai thiếu nữ .
Cả hai dung nhan năm phần tương đồng, một mang lam y tinh xảo, nổi bật uyển chuyển, thướt tha, một hồng y chỉnh tề, động tác quy củ, mềm mại.
Dáng điệu mỗi khác , khí chất riêng biệt nhưng đều là dáng vẻ đài các của tiểu thư.
Là những đóa hoa xinh nâng niu, giữ gìn.
Huyền Uyên Thành đ.á.n.h giá trong lòng xong, ánh mắt chuyển đổi, hướng Tân Cầm Nhi, nhẹ nhàng cất giọng: "Đã khiến hai nhọc lòng đến đây."