Xuyên Sách 70: Tu Dưỡng Của Một Quần Chúng Hóng Chuyện [Lâm Ngọc Trúc x Thẩm Bác Quận] - Chương 416: Vả mặt thím hàng xóm

Cập nhật lúc: 2026-02-25 01:51:31
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

cái miệng nhỏ điêu thế nhỉ?”

Còn thịt lợn cắt từng tảng lớn ? Quỷ mới tin!

Mẹ Lâm hít sâu một , hừ lạnh : “Cả cái phố ai mà chẳng con gái là đứa thật thà nhất, bao giờ dối. Con thế nào thì chắc chắn là như thế nấy!”

Thím Khâu ngoảnh mặt , hừ lạnh một tiếng, còn "ai u" một cái đầy vẻ mỉa mai. Cái bộ dạng đúng là trêu ngươi cực kỳ. Mẹ Lâm định cãi tiếp với thím Khâu thì Lâm Ngọc Trúc ngẩng đầu lên bảo: “Thím ơi, thím thế? Em út, đặt hành lý xuống, cho thím Khâu... , cho thím Khâu mở mang tầm mắt .”

Lâm Lập Dương "" một tiếng, mở hành lý , xách một tảng thịt lợn lớn đưa cho Lâm. Mắt Lâm lập tức trợn tròn, chằm chằm miếng thịt một hồi lâu. Thím Khâu cũng há hốc mồm, miếng thịt chớp mắt.

Lâm Ngọc Trúc mở một túi gạo , kiêu ngạo : “Thím thấy , cháu điêu ? Cái món cải muối khô thơm đến mấy thì thơm bằng mùi thịt ? Có thơm bằng gạo của cháu ?”

Nga

Thím Khâu mím môi câu nào, hừ lạnh một tiếng xuống ghế định nhà. Lâm Ngọc Trúc để yên, cô bê cái ghế lên, ló cái đầu nhỏ sang phía thím Khâu đang định phòng: “Thím ơi, năm nay con trai thím về ? Có mang thịt về ? Chẳng lẽ vẫn chỉ mang cải muối khô thôi ? Thím vất vả cả đời hầu hạ chúng nó khôn lớn, thật chẳng dễ dàng gì. Đợi con trai thím về, thím bảo ban nó đấy. Còn con gái thím nữa, còn cãi ? Cháu về thấy thím cầm cành liễu đ.á.n.h nó, cháu thật, con gái lớn nên đ.á.n.h nữa .”

Thím Khâu: “...”

“Thím ơi, thím gì thế? Cháu vất vả lắm mới về một chuyến, thím cứ thế cháu buồn lắm đấy. Thím... phòng , đừng mà, ở tâm sự chút . Ơ? Thím ơi, thím nhà rót cho cháu chén nước sôi nhé, cháu sang nhà thím chơi đây!”

Nói xong, Lâm Ngọc Trúc nhảy xuống ghế, hớn hở chạy sang nhà hàng xóm. Trước khi còn dặn Lâm: “Mẹ ơi, cứ xử lý chị hai , lát con về ngay!”

Nói xong, cô vội vàng chạy sang nhà thím Khâu để bốc phét tiếp. Khoản cô rành lắm.

Ba con nhà họ Lâm ngây Lâm Ngọc Trúc thoăn thoắt chạy . Mẹ Lâm há miệng, sang con trai út thật thà, bỗng thấy gì đó sai sai. Bà nhớ rõ trong nhà đứa thật thà nhất là con gái út, còn đứa nghịch ngợm là con trai út mà... Chẳng lẽ già ? Trí nhớ kém ? Mẹ Lâm nhất thời thể chấp nhận sự thật .

Người thể chấp nhận sự thật còn thím Khâu. Bà chẳng thể ngờ Lâm Ngọc Trúc bám đuôi chạy sang tận nhà chơi.

Lâm Ngọc Trúc quanh một lượt, : “Chà, thím ơi, nhà thím vẫn y như cũ nhỉ, hai năm mà chẳng sắm sửa thêm món đồ lớn nào ? Thím đúng là tiết kiệm. Diễm Diễm thế nào ? Có yêu ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-70-tu-duong-cua-mot-quan-chung-hong-chuyen-lam-ngoc-truc-x-tham-bac-quan/chuong-416-va-mat-thim-hang-xom.html.]

Thím Khâu: “...”

Lâm Ngọc Trúc chẳng thèm để ý đến vẻ mặt hậm hực của thím Khâu, tự nhiên xuống tiếp: “Thím ơi, thôn cháu đúng là thật đấy. Thu hoạch xong là lúa mạch, lúa nước, cao lương cứ từng bao từng bao vác về nhà. Cháu với em trai ăn đến mức béo trắng , khổ nỗi là no quá nên khó tiêu. Phải công nhận ở nông thôn sướng hơn thành phố, rau cỏ lương thực chẳng cần xếp hàng mua. Nông thôn lắm thím ạ, nhà nào cũng nuôi lợn, bán đổi phiếu vải, thím xem bộ quần áo của cháu . Ai u, là cháu may cho đấy. Ha ha... Thím ơi, ý cháu là... thím hiểu ý cháu chứ?”

Thím Khâu ghế, chẳng lời nào, bà chẳng hiểu cái ý gì cả.

Lâm Ngọc Trúc hắc hắc, : “Anh Khâu Minh năm nay về ? Thật sự chỉ mang cho thím ít cải muối khô thôi ? Không nên thế chứ, miền Nam là vùng đất trù phú lắm mà? Gạo, mì, cá khô mang từng bao về thôi.” Chuyện Khâu Minh mách lẻo ngày , cô nhất định đòi cả vốn lẫn lời.

Thím Khâu hít sâu một định phản công, nhưng Lâm Ngọc Trúc dậy ngáp một cái: “Thím ơi, cháu mang theo lương thực với thịt tàu về, suốt dọc đường chẳng dám chợp mắt tí nào, sợ ngủ quên mất là trộm ngay. Không giống Khâu Minh mang cải muối khô, chẳng sợ ai trộm. Thôi, cháu buồn ngủ díp cả mắt . Thím ơi, lúc nào rảnh buôn chuyện tiếp nhé, cháu về đây.”

Lâm Ngọc Trúc cửa, dứt lời là cũng đến cổng, khiến thím Khâu nghẹn họng thốt nên lời, chỉ cô mở cửa mất. Thím Khâu chằm chằm cánh cửa đóng , tức đến mức n.g.ự.c đau nhói.

“Chẳng qua là chút thịt lợn thôi mà, cái vẻ khoe khoang của cô kìa. Hừ!” Nói xong, bà đ.ấ.m đ.ấ.m n.g.ự.c, lúc mới thấy đỡ hơn một chút.

Khi Lâm Ngọc Trúc về đến nhà, bước phòng thì thấy khí im phăng phắc. Lâm Lập Dương đang nép tường một cách thành thật. Chị hai Ngọc Lan thì trong góc, mắt đảo liên hồi, vẻ như đang hả hê nỗi đau của khác...

Mẹ Lâm thấy Lâm Ngọc Trúc về, ánh mắt mang theo vài phần uy áp. Lâm Ngọc Trúc lủi thủi nép tường cạnh Lâm Lập Dương, ánh mắt lảng tránh, trong lòng suy nghĩ m.ô.n.g lung. Cô thật sự hiểu đắc tội gì với Lâm nữa.

Cô thì thầm hỏi: “Chẳng bảo là dạy dỗ chị hai ? Sao ...”

Lâm Lập Dương nhỏ: “Một hai câu hết , chị ơi, tự cầu phúc .”

Lâm Ngọc Trúc: “...” Cô sang gượng gạo với Lâm, thỏ thẻ: “Mẹ ơi, con buồn ngủ...”

Mẹ Lâm lườm một cái, lòng cũng mềm đôi chút. thấy đống đồ hai chị em mang về, ánh mắt bà đanh . Cái chổi rơm trong tay bà đập "bạch bạch" xuống bàn.

 

 

Loading...