Lòng càng đau hơn. Lý Hướng Vãn từ từ mở mắt, dậy thấy Lâm Ngọc Trúc đang ôm bình rượu với vẻ mặt đau khổ tột cùng, liền hỏi: “Cậu thế?”
Lâm Ngọc Trúc lắc đầu, u sầu : “Đây là bình tớ để dành riêng cho lão Thẩm mà.”
Lý Hướng Vãn: “...”
“Thì mua bình khác?”
Lâm Ngọc Trúc ôm khư khư bình rượu, lắc đầu về phòng lẩm bẩm: “Không giống . Tâm trạng lúc mua bình rượu khác, nên rượu cũng giống ...” Nói Lý Hướng Vãn ngơ ngác chẳng hiểu gì.
Vương Tiểu Mai xin nghỉ phép kết hôn vài ngày, ba ngày mới chính thức . Trong cả trường, chỉ còn Lý Hướng Vãn và Lâm Ngọc Trúc là kết hôn. Lý Hướng Vãn đối tượng thì ai cũng , thỉnh thoảng còn trêu đùa hỏi khi nào hai định thành . Lý Hướng Vãn chỉ mỉm nhẹ nhàng: “Không vội.” Thấy thế, cũng ý hỏi thêm.
Còn Lâm Ngọc Trúc, thím Hứa cũng vài định mai nhưng đều cô khéo léo từ chối. Trong thời gian đó, vợ hiệu trưởng cũng từng đến trường định mối một , Lâm Ngọc Trúc thẹn thùng đáp: “Thưa bác, cháu trong lòng ạ.” Vợ hiệu trưởng cũng chỉ đùa vài câu nhắc đến chuyện giới thiệu đối tượng nữa.
Ngày tháng cứ thế bình lặng trôi qua. Bất tri bất giác bước sang năm 1976.
Tháng Giêng, vị Thủ tướng kính yêu của chúng qua đời. Trưởng thôn thông báo loa phát thanh. Bầu khí lập tức trở nên trầm mặc. Ngay cả những đứa trẻ hiểu chuyện cũng thút thít theo. Người dân khi tin đều chìm trong nỗi đau buồn vô hạn.
Năm nay dường như là một năm đầy biến động và u buồn. Rất nhiều sự kiện liên tiếp xảy . Tình hình vẻ cũng trở nên nghiêm trọng hơn. Ở chợ đen thường xuyên những vụ gây rối tổ chức. Mã Đức Tài thấy tình hình nên thu tay nữa. Lâm Ngọc Trúc và Lý Hướng Vãn cũng ngừng bán hàng. Vương Tiểu Mai, sự ảnh hưởng của hai và Lý Mập, cũng trở nên an phận hơn.
Ba họ ngày nào cũng dán mắt báo chí. Trong bóng tối cuối cùng khi bình minh ló rạng, họ càng cần cẩn thận hơn. Năm nay khắp nơi đều bắt đầu đề phòng, Lâm Ngọc Trúc thư về nhà báo rằng Tết sẽ về. Mẹ Lâm lập tức gửi điện tín bảo hai chị em cứ yên tâm ở nông thôn ăn Tết. Đoàn tụ thiếu gì năm nay.
Cứ thế, hai chị em trải qua hai cái Tết ở nông thôn. Chị hai nhà họ Lâm cũng đính hôn, trong thư chi tiết nhưng qua từng câu chữ, vẻ Lâm hài lòng. Anh cả và chị cả nhà họ Lâm cũng lượt sinh con. Nhà cả sinh con gái, nhà chị cả sinh con trai. Điều khiến Lâm vô cùng vui mừng. Cháu trai cháu gái đều cả, chị cả sinh con trai cũng giúp bà nhẹ lòng hơn. Nhà họ Vương chỉ một mụn con trai, cháu đích tôn thì chị cả cũng còn áp lực nữa.
Nga
Lâm Lập Dương từ một nhóc choai choai cũng trở nên trưởng thành hơn nhiều. Nhìn thấy em trai lớn khôn, Lâm Ngọc Trúc cảm thấy vô cùng an lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-70-tu-duong-cua-mot-quan-chung-hong-chuyen-lam-ngoc-truc-x-tham-bac-quan/chuong-462-nam-1976-tram-mac.html.]
Năm 1977 cứ thế bình lặng trôi tới. Tình hình chợ đen vẫn mấy khả quan. Vì kỳ thi đại học sắp tới, thật sự cần thiết mạo hiểm. Chỉ tính riêng hai năm nay, tiền Lâm Ngọc Trúc kiếm lên tới tám vạn tệ. Trong túi tiền, lòng cũng hoảng hốt.
Sau khi "bè lũ bốn tên" sụp đổ, các chỉ tiêu trở về thành phố bắt đầu dần nới lỏng. Vợ trưởng thôn cố ý tìm đến Lâm Ngọc Trúc và Lý Hướng Vãn để tiết lộ tin tức. Hai . Đợt thanh niên trí thức xuống nông thôn sớm nhất gần mười năm . Mười năm thời gian khiến một chịu nổi mà kết hôn tại địa phương. Những sẽ trong diện xem xét của đợt trở về thành phố .
Còn hai họ, xuống nông thôn bốn năm, là những hy vọng nhất. Hiện giờ hai đang là giáo viên dân lập, chỉ tiêu trở về thành phố gặp trục trặc gì . Lý Hướng Vãn ý định trở về, cô ở thôn Thiện Thủy để chuẩn cho kỳ thi đại học.
Lâm Ngọc Trúc trầm ngâm suy nghĩ một lát, cô về quan trọng, mấu chốt là em trai cô...
Sau khi cảm ơn vợ trưởng thôn, hai mang theo chút quà đến nhà trưởng thôn. Vợ trưởng thôn về đến nhà lâu, thấy hai theo sát phía còn xách theo đồ, liền khổ: “Chúng thiết thế , việc gì cứ , cần quà cáp cũng sẽ giúp mà.”
Lâm Ngọc Trúc hì hì : “Thím ơi, thím nhận đồ thì bọn cháu mới thấy yên tâm hơn chút ạ.” Vợ trưởng thôn chỉ trừ.
Đợi trưởng thôn về, Lâm Ngọc Trúc bày tỏ ý định: Nếu trong danh sách tên cô, liệu thể đổi thành Lâm Lập Dương . Vợ chồng trưởng thôn , phần nào hiểu tâm ý của cô. Lâm Ngọc Trúc giáo viên trong thôn thì quá vất vả, để em trai về thành phố là sự sắp xếp hợp lý nhất.
vợ trưởng thôn vẫn nhịn mà hỏi: “Ngọc Trúc, cháu mong về thành phố ?”
Lâm Ngọc Trúc đáp: “Dù nhớ nhà, nhưng ở thôn cũng ý nghĩa ạ. Về thành phố chắc hơn , khi phân xưởng công nhân, bằng giáo viên ở đây .”
Vợ trưởng thôn : “Thằng Hồng Bân nhà thím tin cháu thể về thành phố mà nó buồn mất mấy ngày đấy.”
Lâm Ngọc Trúc tự tin: “Cháu mà thật thì chắc khối đứa trẻ sẽ buồn lắm. Thôi thì cháu cứ ở .”
Trưởng thôn gật đầu, sang Lý Hướng Vãn. Chỉ thấy Lý Hướng Vãn : “Thưa chú, cháu về thành phố ạ.”