Lý Hướng Bắc tới, xuống hỏi: “Mẹ, đến nhà họ Lâm ?”
Mẹ Lý thản nhiên gấp tờ báo . Nhìn vẻ mặt nghiêm túc xen lẫn chút căng thẳng của con trai, bà chợt thấy lời Lâm đúng. Nếu bà can thiệp quá nhiều, chịu khổ cuối cùng chính là con trai bà.
Bà nhàn nhạt : “Con cái bộ dạng đó gì? Nếu cô bé đó thật sự , cũng chẳng phản đối. Hay con nghĩ là loại chỉ môn đăng hộ đối mà mặc kệ hạnh phúc của con trai? Là loại trong mắt chỉ lợi ích ? Hay là chính con cảm thấy chọn đủ ưu tú?”
Khả năng " ăn cướp la làng" của Lý quả hổ danh, khiến Lý Hướng Bắc nghẹn lời, chỉ thốt một câu: “Cô , ưu tú.” Rồi chẳng gì thêm.
Mẹ Lý cạn lời liếc xéo con trai: “Mẹ chỉ xem cô gái thế nào mà con ngày ngày cứ như bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú . Đã đến đây, cũng hỏi, con đối với mối quan hệ thái độ thế nào?”
Lý Hướng Bắc trịnh trọng đáp: “Phi cô cưới.”
Hiểu con ai bằng , thần sắc của con trai khi thốt bốn chữ đó, Lý thật. Nghĩ đến lời Lâm, Lý thầm than: là cái thằng con trai tiền đồ.
Bà tiếp tục mở báo , chậm rãi : “Vậy thì cứ tìm hiểu cho , chuyện xen , chuyện của con con tự quyết định. Người cưới vợ cưới đức, vợ hiền họa ba đời, thể màng môn hộ, nhưng nếu nhân phẩm tâm tính thì nhà chúng cũng chứa lâu. Điểm , chính con tự hiểu rõ.”
Dù cảm thấy cô gái tệ, nhưng thể chỉ từ một phía, Lý vẫn hy vọng con trai giữ chút tỉnh táo để nhận nhân phẩm đối phương.
Lý Hướng Bắc ngay ngắn sofa, khẳng định: “Cô hạng thiển cận, thích gây chuyện thị phi.”
Mẹ Lý: “...”
Trong khi con nhà tâm sự, nhà họ Thẩm cũng náo nhiệt kém. Hôm nay đúng lúc Thẩm nghỉ, của Tô Thanh Hoa đột nhiên đến chơi. Quan hệ hai nhà tính là thiết, một năm chẳng gặp mấy . là " việc gì thì đến điện Tam Bảo", trò chuyện nửa ngày trời mà Thẩm vẫn đoán mục đích của đối phương là gì.
Giữa lúc Thẩm còn đang mơ hồ thì Thẩm Bác Quận về. Mẹ Tô Thẩm Bác Quận bước phòng, hớn hở : “Tiểu Quận càng lớn càng tuấn tú, thật, trong đại viện chẳng mấy đứa bì với cháu.”
Nga
Mẹ Thẩm gượng hai tiếng, khiêm tốn đáp: “Trẻ con trong viện đứa nào cũng khá cả, thằng nhóc nhà họ Lý chẳng cũng đỗ Đại học Bắc Kinh đó ?”
Mẹ Thẩm vốn định nhắc đến cả con trai nhà họ Vương cũng đỗ đại học, nhưng sực nhớ hai nhà đang xích mích nên vội im bặt. Trong lòng bà chợt lóe lên một ý nghĩ: Không lẽ nhà họ Tô nhắm đến con trai bà?
Trong lúc hai trò chuyện, Thẩm Bác Quận cũng lễ phép chào: “Dì Tô ạ.”
Mẹ Tô , bảo: “Tiểu Quận đây một lát, bao nhiêu năm dì gặp, để dì kỹ xem nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-70-tu-duong-cua-mot-quan-chung-hong-chuyen-lam-ngoc-truc-x-tham-bac-quan/chuong-609-tham-bac-quan-bi-nham-trung.html.]
Thẩm Bác Quận tuy thấy kỳ quái nhưng vẫn lễ phép xuống tiếp chuyện. Mẹ Tô càng Thẩm Bác Quận càng ưng ý, thầm nghĩ: Thế chẳng hơn cái thằng nhóc thối nhà họ Vương bao nhiêu .
Bà tán gẫu hỏi: “Tiểu Quận năm nay cũng hai mươi bốn, hai mươi lăm nhỉ?”
Mẹ Thẩm ôn hòa gật đầu.
“Đi xa mấy năm, thành chậm trễ chuyện đại sự, cháu đối tượng ?” Mẹ Tô hỏi như đang buôn chuyện nhà.
Câu hỏi dứt, hai con nhà họ Thẩm lập tức hiểu ngay ý đồ của đối phương. Mẹ Thẩm con trai yêu nên liếc , để tự bày tỏ thái độ.
Thẩm Bác Quận mỉm đáp: “Dì Tô ạ, cháu đối tượng , chỉ là cô đang học đại học nên chuyện cưới xin chắc lùi một thời gian. Nói thì cô cũng quen Tô Thanh Hoa đấy ạ, đều là thanh niên trí thức cùng xuống nông thôn một đợt.”
Mẹ Tô xong, trong mắt thoáng hiện vẻ thất vọng nhưng nhanh ch.óng che giấu . Bà giả vờ mừng rỡ: “Vậy là dì đợi thêm mấy năm nữa mới ăn kẹo mừng của cháu .”
Thẩm Bác Quận , đó cáo từ: “Dì Tô, hai cứ chuyện ạ, cháu xin phép về phòng việc tiếp.”
Mẹ Tô gật đầu, theo bóng lưng Thẩm Bác Quận với vẻ đầy tiếc nuối.
Mẹ Thẩm : “Ở đơn vị ít trẻ lập gia đình, gia thế tướng mạo đều khá. Hay là để giới thiệu cho Thanh Hoa nhé?”
Mẹ Tô lắc đầu, cảm thán: “Cái con bé nhà nó bướng lắm, chuyện hôn nhân chẳng để lo . Cũng tại cái vụ nhà họ Vương ầm ĩ quá... Thôi, nhắc đến nữa.”
Mẹ Thẩm ôn tồn khuyên giải: “Con cái lớn , cha như chúng cũng chẳng quản nổi. Chị cứ yên tâm, Thanh Hoa là cô gái như , lo gì tìm t.ử tế.”
Mẹ Tô gật đầu: “Cũng đúng.”
Mục đích thành, Tô tán gẫu thêm vài câu về. Mẹ Thẩm khách sáo tiễn khách khỏi phòng, xoay thẳng đến phòng con trai, gõ cửa. Vào phòng, bà xuống mép giường, với con trai đang sách: “Chuyện với cô bạn gái nhỏ của con thế nào ?”
Thẩm Bác Quận đặt cuốn sách xuống, xoay : “Vẫn đang nỗ lực ạ.”
Mẹ Thẩm mỉm đầy ẩn ý, nhưng cũng pha chút nghiêm túc: “Đừng để cuối cùng công dã tràng, tuổi con giờ cũng còn nhỏ nữa. Đừng học theo chú út con, ba mươi tuổi đầu mà đối tượng vẫn thấy tăm .”