Ngồi xuống, Tiểu Ngọc Trúc chằm chằm cái vật nhỏ hình dáng tương tự bàn hồi lâu. Chẳng lẽ thứ liên quan đến cái tivi ?
Cô đưa tay chạm thử, chằm chằm màn hình. Vừa định bảo chẳng phản ứng gì thì màn hình bỗng sáng lên. Cùng lúc đó, mắt Tiểu Ngọc Trúc cũng sáng rực, thứ thần kỳ quá!
Nhớ thao tác của cô gái lúc nãy, Tiểu Ngọc Trúc loay hoay gần nửa giờ mới nắm yếu lĩnh sử dụng cái vật nhỏ đó (con chuột). Sau đó cô bấm cái thứ giống như hộp thư, giao diện hiện , cô chắc chắn đây chính là "hộp thư" mà cô gái .
Tiểu Ngọc Trúc thở phào một , bấm thư mới nhất gửi đến. Ơ? Chẳng gì cả. Cái dùng kiểu gì đây?
lúc đó, cô gái gõ cửa hỏi: “Chị Trác, chị xem thế nào ? Có in ạ?”
Tiểu Ngọc Trúc do dự nửa ngày gật đầu, vẻ thâm trầm: “Được.” Sau đó tầm mắt cô chậm rãi chuyển về phía màn hình, từng chữ một. Cô thầm nghĩ: Giấc mơ quá chân thật.
Nhìn gần một tiếng đồng hồ, Tiểu Ngọc Trúc cuối cùng cũng bấm phần đính kèm, văn bản hiện màn hình. Chữ thì cô nhận , nhưng "tiêu thư" (proposal) là cái gì? Cô nhíu c.h.ặ.t mày, đầu óc cuồng, còn choáng váng hơn cả lúc sốt.
Sau đó, cô thấy một cái tivi nhỏ hình chữ nhật đặt bàn đang nhấp nháy và phát nhạc. Cô chằm chằm cái điện thoại di động nhỏ xíu lâu. Cuối cùng, ma xui quỷ khiến thế nào, cô bấm cái vòng tròn màu xanh lá cây màn hình, chỉ bên trong truyền đến một giọng nam khàn khàn: “Lâm Ngọc Trác.”
Tiểu Ngọc Trúc: Đang gọi cô ?
“Lâm Ngọc Trác?”
“Chào... chào .”
“... Đến văn phòng ngay.”
Đối phương mấy chữ đó cúp máy. Nhìn màn hình tối dần, đầu Tiểu Ngọc Trúc đầy dấu chấm hỏi. Văn phòng? Quan trọng là cô còn chẳng đối phương là ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-70-tu-duong-cua-mot-quan-chung-hong-chuyen-lam-ngoc-truc-x-tham-bac-quan/chuong-685-the-gioi-tuong-lai-ky-la.html.]
Cứ thế, vị cấp cũ của Lâm Ngọc Trúc đợi cô trong văn phòng gần nửa giờ. Cuối cùng bực bội nới lỏng cà vạt, cầm xấp tài liệu in tìm cô. Vào cửa thấy cô vẫn đang thẫn thờ ở bàn việc, thở phào một chút, ném xấp tài liệu lên bàn, : “Tài liệu tổ cô nộp lên, cô xem qua ?”
Tiểu Ngọc Trúc đàn ông đang với ánh mắt sắc lẹm, trong lòng run rẩy, giấc mơ quá... Nhìn xấp văn kiện bàn, bìa của nó trông giống cái tệp trong hộp thư lúc nãy, cô ngẩng đầu, lí nhí đáp: “Xem... sơ qua ạ?”
Đối phương lạnh, mắt tóe lửa hỏi: “Sơ qua? Lâm Ngọc Trác, cô cầm một mục tiêu đấu thầu trị giá hàng chục triệu mà bảo với là chỉ xem sơ qua?”
Hàng chục triệu? Tiểu Ngọc Trúc thầm nghĩ: Chắc là đang về tiền.
Người đàn ông mặc vest giày da, tướng mạo phi phàm vẻ mặt đờ đẫn của Lâm Ngọc Trác lúc , day day thái dương, lạnh lùng : “Xem lời đồn là thật. Cô nhảy việc ? Lâm Ngọc Trác , đạo đức nghề nghiệp tối thiểu cô cũng chứ?”
Lâm Ngọc Trúc những lời nghiêm khắc của đàn ông mặt, đảo mắt một vòng, nghiêm túc : “ đạo đức mà.” Thật đấy.
Sắc mặt đối phương càng thêm khó coi. Tiểu Ngọc Trúc chớp mắt, cô thật lòng mà.
“Dự án cô cần nữa. cho cô mấy ngày suy nghĩ, tiếp tục ở nơi khác tùy cô.” Người đàn ông cầm lấy tài liệu, giận dữ kìm nén .
Đến cửa, dừng , hỏi Lâm Ngọc Trác: “Cô thật sự vô tâm đến thế ?”
Tiểu Ngọc Trúc mím môi, : Có tâm mà, tim vẫn đang đập thình thịch đây . ánh mắt lạnh lẽo pha chút cảm xúc khó tả của đối phương, trực giác mách bảo cô nhất là nên im lặng.
Người đàn ông nghiến răng nghiến lợi, cầm xấp tài liệu đập mạnh cửa bỏ . Tiểu Ngọc Trúc thấy bên ngoài đều với vẻ tò mò, cô mím môi, vẻ mặt đầy ngượng ngùng. Giấc mơ , thật sự quá chân thật .
*Lời tác giả: Tiểu Sơn Nha và Tiểu Tới Đệ ở bên cũng là một ý tưởng chợt lóe lên, lẽ những linh hồn tương đồng sẽ dễ dàng an ủi hơn ~ Còn về việc nhiều bạn cảm thấy Lâm nên để nhà cho Bảo Xu, chỉ rằng, với những già ở thời đại đó, đừng dùng lý luận hiện đại để yêu cầu họ, điều đó tàn nhẫn. Bảo Xu do một tay Lâm nuôi nấng, bà che chở, dành cho một quãng thời gian vui vẻ, tình cảm đó thể dứt bỏ . Khi thấy Bảo Xu là đứa cuộc sống bình thường nhất, Lâm để căn nhà tích góp cả đời cho cháu gái chỗ dựa cũng là điều dễ hiểu. Có bạn nghĩ cho Bảo Xu là cho vợ chồng cả, thực . Căn nhà là Lâm và bố Lâm cùng để cho Bảo Xu, lúc đó Bảo Xu chắc cũng trưởng thành, thậm chí lập gia đình . Vợ chồng cả lúc đó già, chẳng lẽ còn lặn lội lên Bắc Kinh "Bắc phiêu" phấn đấu ? Nhà dù quý nhưng chung quy cũng chỉ là nơi để ở, họ lặn lội tới đây ở trong căn nhà nhỏ các chị em khác sống cuộc đời thượng lưu ? Thế thì chẳng vui vẻ gì . Hơn nữa, cầm chút tiền hưu trí lên Bắc Kinh gì chứ, thật sự là cần thiết. Vận mệnh của vợ chồng cả định hình , một căn nhà là thể đổi gì nhiều.*
Nga