Tiểu Ngọc Trúc phát hiện cái con sóc nhỏ đúng là một thứ đồ . Khi màn hình báo pin yếu, cô tìm cuốn hướng dẫn, thấy các chữ "lượng điện", "pin", "dây sạc". Cô lục túi của nguyên chủ, tìm thấy dây sạc, mày mò một hồi cuối cùng cũng cắm điện thoại, cái phích cắm.
Ừm... Cái dùng thế nào đây? Cô đưa tay vò đầu bứt tai, thực sự là nội tâm chút sụp đổ. Cuối cùng, thấy ổ điện tường, cô mới phản ứng . Sau khi cắm sạc điện thoại, Tiểu Ngọc Trúc thấy đói bụng. Lúc nãy khu chung cư, cô thấy bên ngoài mấy quán ăn nhỏ. Thời đại thật , thể bày quán ngay cửa nhà.
Cô cầm theo tiền và chìa khóa, xỏ giày cửa. Đóng cửa , cô cố ý lùi hai bước để quan sát bố cục xung quanh và cửa phòng, tránh lúc về tìm nhầm nhà.
Bỗng thấy tiếng động phía , cô tò mò , đúng lúc cánh cửa đối diện mở đập trúng đầu cô. Cú va chạm khiến cô đau đến mức nhe răng trợn mắt, nước mắt giàn giụa.
Bên tai vang lên giọng một đàn ông: “Ơ, ngại quá, cô cửa nhà gì thế?”
Tiểu Ngọc Trúc một tay ôm đầu, một tay chỉ cửa nhà bên cạnh.
“Cô ở nhà bên cạnh ?”
Tiểu Ngọc Trúc gật đầu, lau những giọt nước mắt vì đau.
“Cái ông kiến trúc sư thiết kế cái hành lang đúng là dở , để cửa hai nhà sát thế , thật ngại quá nhé. cứ tưởng nhà bên cạnh ở nên lúc mở cửa chú ý lắm. Cô mới dọn về ?”
Tiểu Ngọc Trúc lải nhải, lúc mới rõ mặt đối phương. Ánh mắt cô xẹt qua một tia kinh diễm, đàn ông mà trai quá .
Người đàn ông dường như quen với ánh mắt kinh ngạc của lạ vẻ ngoài của , nhíu mày: “Đầu cô chứ? Có cần đưa bác sĩ ? Để quá hạn mới tìm là chịu trách nhiệm đấy.”
Tiểu Ngọc Trúc lắc đầu, lí nhí: “Không cần .”
Người đàn ông vẻ ngoài cực kỳ "yêu diễm" gật đầu, đóng cửa , lững thững về phía thang máy. Tiểu Ngọc Trúc xoa đầu theo phía , quan sát xem thao tác thang máy thế nào. Lúc nãy cô là leo thang bộ lên đây đấy.
Đi theo thang máy, Tạ Du vết sưng đỏ rõ mồn một trán cô, chần chừ một chút hỏi: “Thật sự cần bệnh viện ?”
“Không .” Tiểu Ngọc Trúc lắc đầu, lén lút quan sát cái thang máy.
Tạ Du thấy cô hề chú ý đến vẻ ngoài của , đột nhiên nảy sinh một chút thiện cảm, mở lời: “Cô về nhà là thuê phòng ở đây?”
Tiểu Ngọc Trúc thấy đàn ông trai vẻ khá ham chuyện, đáp: “Về nhà ạ.”
Nga
Tạ Du gật đầu, chờ cô hỏi . cô chẳng gì thêm. Tạ Du: “...”
“ là thích nhà cũ, nên mới mua căn hộ bên cạnh nhà cô đấy. Mới mua hai tháng mà giá nhà tăng hai ba ngàn một mét , vô hình trung là kiếm mấy chục vạn đấy. Ha ha ~”
Tiểu Ngọc Trúc đàn ông vẻ "lắm lời" , gật đầu: “Anh giàu thật đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-70-tu-duong-cua-mot-quan-chung-hong-chuyen-lam-ngoc-truc-x-tham-bac-quan/chuong-688-nguoi-hang-xom-ky-la.html.]
Tạ Du lắc đầu: “Không, mua xong cái nhà là cũng chẳng còn mấy nả .”
“Thế thì đáng thương nhỉ.”
Tạ Du: “...” Nhìn cô gái mặc đồ hiệu, : “Cô mới là giàu chứ.”
Tiểu Ngọc Trúc : “Cũng bình thường thôi ạ.”
Tạ Du: “...”
Vừa cửa thang máy mở , Tạ Du cảm thấy thể ở cùng phụ nữ thêm nữa, liền nhanh chân bước ngoài. Tiểu Ngọc Trúc chậm rãi theo, hai một một , thế nào mà cùng một quán ăn vặt.
Tạ Du xuống thấy cô hàng xóm : “Hê, mặc bộ đồ mà ăn quán vỉa hè, cô cũng tùy ý thật đấy.”
Tiểu Ngọc Trúc gãi đầu, bảng thực đơn gọi đại một bát mì. Sau đó cô tìm chỗ .
“Đều là hàng xóm cả, gặp là cái duyên, chung .” Tạ Du lười biếng .
Tiểu Ngọc Trúc do dự một chút cũng xuống. Tạ Du buồn chán hỏi: “Công việc của cô là gì thế?”
Tiểu Ngọc Trúc: “Ừm... Sắp thất nghiệp đến nơi ạ.” Cô nghĩ nghĩ , chỉ thể như , vì cô cũng chẳng nghề gì.
Tạ Du há hốc mồm: “Nghe vẻ t.h.ả.m nhỉ.”
Tiểu Ngọc Trúc gật đầu. Tạ Du mấp máy môi, cô hỏi nhỉ? Tiểu Ngọc Trúc vẻ mặt nghẹn khuất của Tạ Du, dường như hiểu điều gì, liền hỏi: “Thế nghề gì ạ?”
Mắt Tạ Du lập tức sáng lên, thao thao bất tuyệt: “Công việc của thì xa vời với thường các cô. là đại diện (manager).”
Tiểu Ngọc Trúc chớp mắt, lẩm bẩm: “Người đại diện...” Đó là cái gì nhỉ?
“Công ty truyền thông của tuy mới thành lập, nhưng trong tay nhiều tài nguyên, hiện giờ đang cân nhắc ký hợp đồng với nghệ sĩ nào. À , góc của qua đường các cô cũng giá trị tham khảo lắm, cho cô xem ảnh mấy trai , cô xem xem cái đầu tiên cô thích ai.” Nói xong, móc điện thoại , mở album ảnh cho cô xem.
Tiểu Ngọc Trúc ngơ ngác những trong ảnh, mím môi : “Sao cảm thấy ai trông cũng... ẻo lả thế nhỉ?”
Tạ Du: “...” Anh thu điện thoại , lắc đầu cảm thán: “Thời đại lưu lượng mà, mấy nhóc ẻo lả mới dễ nổi tiếng.”
Tiểu Ngọc Trúc chớp mắt, hiểu lắm. Vừa lúc hai bát mì bưng lên, cô lời cảm ơn thuận miệng bảo: “Nếu thế thì trai hơn họ nhiều mà, thể tự nghệ sĩ luôn đấy.”
###