“Thẩm gia coi trọng tước vị của Hầu phủ các , Hầu phủ các coi trọng bạc của Thẩm gia , đây vốn là một cuộc mua bán.”
Sắc mặt Cố Trường Phong đỏ bừng: “Nàng… nàng coi hôn nhân là mua bán? Thật thô tục chịu nổi!”
“Thô tục?”
Ta lạnh một tiếng, ném toẹt cuốn sổ sách lòng : “Thô tục ư? Năm xưa cha chiến t.ử sa trường, Hầu phủ lung lay sắp đổ, là nhà ai bỏ mười vạn lượng bạc trắng giúp giữ vững tước vị, là ai vứt bỏ mặt mũi cầu xin Thánh thượng cho tập tước?”
“Chàng từng chiến trường hai năm, nhưng chỉ một trận bại chiến dọa sợ đến mức giải giáp quy điền, những năm nay dựa bạc của Thẩm gia chống đỡ mặt mũi Hầu phủ, tư cách gì thô tục?”
Mặt Cố Trường Phong trong nháy mắt trắng bệch, môi run rẩy, thốt nửa lời phản bác.
Hắn quả thực từng là thiếu niên tướng quân, mười bảy tuổi theo quân xuất chinh, dựa một cây trường thương mà bộc lộ tài năng, vốn là con cháu hy vọng chấn hưng gia tộc nhất của Cố gia.
trận bại chiến năm đó là cơn ác mộng cả đời .
Địch quân trá hàng, ba trăm binh do đích dẫn dắt quân diệt, phó tướng vì bảo vệ đoạn hậu mà loạn tiễn b.ắ.n thành cái sàng.
Sau khi hồi kinh, giải giáp quy điền, với bên ngoài là chán ghét sa trường, thực chất là đêm đêm ác mộng cho bừng tỉnh.
Những năm nay trốn ở hậu trạch chưởng quầy phủi tay, chẳng qua là tự lừa dối , dựa bạc của Thẩm gia mà sống tàn.
Ta bộ dạng của , ngán ngẩm : “Hiện tại, sổ sách công của Hầu phủ chỉ còn một trăm hai mươi lượng bạc, ngay cả tiền than lửa tháng cũng đủ. Cái đám cốt nhục phó tướng của , cửa đòi ăn cháo yến sào, còn đòi mặc lăng la tơ lụa.”
Những khoản là khi xuyên sách đối chiếu với tình tiết ẩn trong nguyên tác mà tính toán từng khoản một.
Trong sách , Vĩnh An Hầu phủ sớm lão Hầu gia tiêu xài sạch sẽ, Cố Trường Phong khi tập tước càng chỉ ăn núi lở.
Một trăm hai mươi lượng là do khi tiếp quản việc bếp núc, chi tiêu dè sẻn, bóp mồm bóp miệng mới tiết kiệm .
“Ba đứa mang về hôm nay, cộng thêm đống của Đại phòng và Tam phòng, ít nhất cũng mười mấy miệng ăn.”
“Cố Trường Phong, định dựa cái gì để nuôi sống bọn họ?”
“Là dựa sự thanh cao rởm đời của , là cái thể diện đáng một xu ?”
Tay Cố Trường Phong run rẩy lật cuốn sổ sách, Hầu phủ là cái vỏ rỗng, chuyện .
ngờ rỗng đến mức độ .
“Vậy… cũng thể đón hết !” Hắn yếu ớt phản bác.
“Không đón , để bọn họ ở bên ngoài bôi tro trát trấu danh tiếng Hầu phủ ?”
Ta đến mặt, từ cao xuống : “Đón , tức là ở ngay mi mắt . Ta là đương gia chủ mẫu của Hầu phủ , bạc trong tay , bọn họ tròn thì bọn họ tròn, bọn họ méo thì bọn họ méo.”
Cố Trường Phong , trong mắt xẹt qua một tia sợ hãi.
Có lẽ từng thấy nữ t.ử nào như , nháo, chỉ bàn lợi ích.
“Vậy nàng thế nào?” Hắn hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-ta-cuu-roi-hau-phu-nat/chuong-2.html.]
“Rất đơn giản.”
Ta giơ ba ngón tay: “Trước tiên đem ba đứa trẻ ghi danh nghĩa của , coi như con dòng chính, nhưng dạy dỗ thế nào, là quyết định. Đám ngoại thất của Đại phòng Tam phòng, cũng đừng quản đại tẩu và tam loạn , bộ đều giữ cho .”
“Giữ gì, chọc tức c.h.ế.t mẫu ?”
“Giữ việc.”
Khóe miệng nhếch lên, lộ một nụ đầy thâm ý: “Hầu phủ lớn như , khéo thiếu nhân thủ. Đám ngoại thất trẻ trung khỏe mạnh, còn hát xướng đàn ca, đây đều là tài nguyên cả đấy.”
“Còn về đám trẻ con…”
Ta khuôn mặt tuấn tú nhưng phần nhu nhược của Cố Trường Phong: “Hầu phủ chúng cũng nên mở một cái học đường , khéo, thấy ba đứa con của tướng mạo cũng tệ, đặc biệt là đứa lớn nhất, cái vẻ lanh lợi đó là một hạt giống .”
Cố Trường Phong mà như lọt trong sương mù: “Hạt giống gì?”
“Hạt giống cây rụng tiền.”
Sáng sớm hôm , triệu tập cả gia đình đến chính sảnh.
Ngoại trừ bà bà vẫn còn đang giả bệnh, tất cả đều mặt đông đủ.
Đại tẩu mang theo hai quầng thâm mắt đen sì, bằng ánh mắt như d.a.o cau; Tam vẫn còn đang thút thít, rõ ràng tối qua ít.
Còn đám ngoại thất và con riêng thì chen chúc một góc, run lẩy bẩy trông thật đáng yêu.
Cố Trường Phong bên cạnh , im thin thít, nhưng ba đứa con của gan lớn, mắt đảo như rang lạc, chằm chằm đĩa bánh ngọt bàn mà nuốt nước miếng.
Ta im lặng quan sát, trong lòng quá rõ ràng, nếu cứ theo quỹ đạo nguyên tác, quá nửa năm, Hầu phủ sẽ lũ sâu mọt gặm cho đến xương cũng chẳng còn.
Tình yêu? Đó là thứ rẻ rúng nhất đời .
Thẩm Vạn Kim xưa nay chỉ tin bạc, con sinh là để trâu ngựa cho .
Ta gõ nhẹ lên bàn, lập tức đổ dồn ánh mắt về phía .
“Đã đông đủ cả thì chúng lập quy tắc thôi.”
Ta lấy một xấp khế ước, sai ma ma phát xuống.
“Đây là văn thư thuê mướn, ai chữ thì tự , chữ thì .”
“Từ hôm nay trở , Hầu phủ nuôi kẻ rảnh rỗi.”
“Ngoại thất Liễu thị của Đại phòng, ngươi xuất là tú nương? Vậy thì đến phòng kim chỉ, việc may vá sửa sang quần áo trong Hầu phủ giao cho ngươi, nguyệt tiễn hai lượng, thưởng thêm.”
Liễu thị ngẩn , ả vốn tưởng phủ là để hưởng phúc, ngờ là đến công.
“Ta …”
“Không thì cút ngoài.” Ta cắt ngang lời ả.