Xuyên Sách, Ta Cứu Rỗi Hầu Phủ Nát - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-31 10:23:19
Lượt xem: 84

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đây là bội kiếm năm xưa cha c.h.é.m c.h.ế.t tướng địch, sờ lung tung, sờ một cái năm lượng bạc.”

“Đây là b.út tích Ngự ban, một cái hai lượng.”

Thằng nhóc , thế mà còn tự mở nghiệp vụ thu phí hai.

Ta báo cáo do phòng thu chi gửi đến, trong lòng nở hoa.

Cái Hầu phủ tuy nát bét, nhưng nếu cách đóng gói, thì đúng là kho báu.

Tuy nhiên, ngày vui ngắn chẳng tày gang.

Việc ăn mới nửa tháng thì rắc rối tìm đến tận cửa.

Hôm đó, mấy gã đại hán hung thần ác sát chặn ngay cổng Hầu phủ, tay cầm giấy nợ của Đại gia Cố Trường Lôi.

“Nợ thì trả, thiên kinh địa nghĩa. Cố Trường Lôi nợ sòng bạc chúng năm ngàn lượng, hôm nay nếu bỏ tiền , chúng sẽ dỡ cái cổng Hầu phủ xuống!”

Năm ngàn lượng? Ta nhíu mày.

Cố Trường Lôi cái đồ phế vật , thế mà dám chơi lớn như .

Cố Trường Phong dẫn theo hộ viện xông , hai bên giương cung bạt kiếm, mắt thấy sắp đ.á.n.h to.

lúc , một cỗ xe ngựa cực kỳ xa hoa chậm rãi dừng cổng Hầu phủ.

Rèm xe vén lên, một nam nhân mặc mãng bào bước xuống.

Hắn là Đốc chủ Đông Xưởng quyền thế ngập trời trong triều đại – Triệu Vô Cực.

Trong nguyên tác, vị xưởng công là một nhân vật mấu chốt.

Hắn tuy quyền khuynh triều dã nhưng cả đời con, về già nhận nuôi nghĩa t.ử Triệu Thiên Tứ, ngặt nỗi đứa trẻ ngỗ ngược chịu nổi, ngay cả Hoàng t.ử cũng dám đ.á.n.h. Triệu Vô Cực vì dạy dỗ nó, gần như tìm khắp danh sư trong kinh thành, cuối cùng đều thất bại t.h.ả.m hại.

Tim đập thót một cái.

Quan trọng hơn là, giai đoạn của nguyên tác, Cố Trường Phong chính vì đắc tội Triệu Vô Cực nên mới đẩy thuyền theo nước, để đối thủ nắm thóp, kết cục bại danh liệt.

Hiện tại, tự đưa tới cửa? Đây rắc rối, rõ ràng là ông trời ban cho một cái đùi vàng!

Triệu Vô Cực tay xoay hai quả hạch đào, ánh mắt âm lãnh quét qua trường.

“Chà, Vĩnh An Hầu phủ đang diễn vở gì thế ? Náo nhiệt thật đấy.”

Mấy gã đại hán sòng bạc thấy Triệu Vô Cực, lập tức sun vòi, quỳ rạp xuống đất dập đầu.

Ta lập tức xách váy, tách đám đông bước , mặt nở nụ giả lả chuyên nghiệp rạng rỡ nhất.

“Triệu Đốc chủ đại giá quang lâm, điều đón tiếp chu đáo. Đám tiểu dân chợ b.úa hiểu quy củ, kinh động Đốc chủ, lập tức bảo bọn họ cút ngay.”

Triệu Vô Cực nhướng mày : “Ngươi là?”

“Thiếp là thế t.ử phi của Vĩnh An Hầu phủ, Thẩm thị.”

Ta kiêu ngạo tự ti đáp: “Nghe Đốc chủ gần đây đang tìm kiếm một nơi thanh tịnh để vỡ lòng cho nghĩa t.ử?”

“Lớp bồi dưỡng quý tộc của Hầu phủ chúng , bất luận là môi trường thầy dạy, đều là độc nhất vô nhị ở chốn kinh thành .”

Triệu Vô Cực ngẩn , lập tức lớn.

“Thú vị, thật thú vị. Con trai nuôi của bản toạ quả thực ngỗ ngược, nếu phu nhân thể quản giáo , món nợ năm ngàn lượng , bản toạ trả cho Hầu phủ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-ta-cuu-roi-hau-phu-nat/chuong-4.html.]

Mắt sáng rực lên, đây là xưởng công, đây rõ ràng là đồng t.ử rải tiền .

“Đốc chủ yên tâm!” Ta vỗ n.g.ự.c đảm bảo.

Cố Trường Phong bên cạnh kéo tay áo , mặt cắt còn giọt m.á.u: “Vạn Kim, đó là của Đông Xưởng…”

Ta gạt tay , hạ giọng : “Đông Xưởng thì , bạc còn phân biệt thơm thối ? Chỉ cần đưa tiền, dù là một con ch.ó, cũng thể dạy nó thành !”

Hơn nữa, bắt mối quan hệ với Đông Xưởng, ai còn dám đến Hầu phủ gây chuyện? Đây gọi là mượn thế.

Ta bóng lưng Triệu Vô Cực rời , bàn tính trong mắt gảy tanh tách.

Việc ăn của Hầu phủ, giờ mới thực sự bắt đầu đây.

Có điều, nghĩa t.ử của Triệu Đốc chủ

Nghe là một tên hỗn thế ma vương, ngay cả Hoàng t.ử cũng dám đ.á.n.h.

Xem , thêm chút gia vị mạnh cho lớp bồi dưỡng .

Ta đầu Cẩu Đản đang trong góc, nở nụ hiền từ của .

“Cẩu Đản , lớp trưởng ? Phí quản lý tăng cho con hai thành.”

Mắt Cẩu Đản sáng lên: “Muốn ạ, nương, xem ?”

Nhìn xem, đứa trẻ hiểu chuyện bao.

Chỉ cần tiền đúng chỗ, thì chẳng đứa trẻ hư nào là trị .

Nghĩa t.ử của Triệu Vô Cực đến.

Đứa trẻ tên là Triệu Thiên Tứ, cũng như tên, quả thực là một tên hỗn thế ma vương vô pháp vô thiên.

Việc đầu tiên khi bước phủ, chính là hắt một thùng sơn đỏ lên cặp sư t.ử đá Hán bạch ngọc cổng, đủ hỉ khí.

Ngay đó, ở chính sảnh chê nước nóng, thuận tay đập nát bộ ấm chén Định diêu của .

Cố Trường Phong bên cạnh mà tim đập chân run, bộ đó đáng giá tám trăm lượng.

Đại tẩu và Tam trốn bình phong, sợ đến mức dám thở mạnh.

Triệu Thiên Tứ đập xong cái chén, một chân đạp lên ghế, liếc xéo : “Ngươi chính là mụ đàn bà dạy dỗ tiểu gia thành ? Trông cũng chẳng cả.”

Sau lưng là bốn tên Cẩm Y Vệ, tay ai nấy đều đặt lên chuôi đao Tú Xuân, hung thần ác sát.

Cố Trường Phong kéo kéo tay áo , hiệu nhịn một chút.

Ta , vẫy tay gọi trướng phòng đến, chỉ đống mảnh sứ vỡ đất và sư t.ử đá ngoài cửa.

“Ghi .”

“Ấm chén Định diêu một bộ, phí hao tổn tính một ngàn lượng, phí tẩy rửa sư t.ử đá Hán bạch ngọc cùng phí tổn thất tinh thần, năm trăm lượng. Còn Triệu công t.ử cửa con ch.ó vàng giữ cửa nhà sợ hãi, phí bồi thường năm mươi lượng.”

Triệu Thiên Tứ sững sờ: “Ngươi dám đòi tiền ?”

“Tại dám?”

Ta thong thả gảy bàn tính: “Triệu Đốc chủ , đưa ngươi đến đây là để học quy củ. Quy củ lớn nhất đời , chính là thiếu nợ trả tiền.”

“Ngươi nếu trả, sẽ gửi hóa đơn đến Đông Xưởng. Ta nghĩ Triệu Đốc chủ chịu bỏ năm ngàn lượng trả nợ Hầu phủ, chắc sẽ để tâm bỏ thêm một ngàn năm trăm năm mươi lượng mua một bài học nhỉ.”

Triệu Thiên Tứ vì tức, từ trong n.g.ự.c móc một xấp ngân phiếu, ném xuống đất.

Loading...