[Xuyên Sách TN80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 179
Cập nhật lúc: 2025-12-28 12:53:32
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô vội vàng quanh một lượt, khi phát hiện sợi dây thừng buộc ghềnh đá thì liền ngay Chu Thừa Lỗi thả l.ồ.ng cua ở . Cô chọn một vị trí cách chỗ của Chu Thừa Lỗi xa lắm, ném mấy chiếc l.ồ.ng cua mang theo xuống biển.
Xong xuôi, cô mới bãi cát nhặt ốc hương. Lồng cua thả xuống thì cần quản nữa, ngày mai lấy là .
Ôn Uyển cầm chiếc xẻng sắt nhỏ tiến về bãi cát, quả nhiên thấy nhiều "mắt" ốc hương. Nếu là bình thường thì lượng ốc là nhiều, vài bước là nhặt một con. Thế nhưng, so với cái "vòng tròn" của Giang Hạ thì đúng là ít đến t.h.ả.m thương! Cô nhặt một con thì Giang Hạ cào cả đống!
Nhìn xem Giang Hạ nhặt thế nào kìa? Cô dùng xẻng sắt cào ngang cát, cứ một nhát là một đống ốc hương! Một nhát xẻng ít nhất cũng bảy tám con. Người chắc còn tưởng đống ốc là do cô nuôi, nếu chúng tụ tập một chỗ thế ?
Ôn Uyển tin mắt , điên cuồng tìm kiếm một bãi cát thể cào một nhát cả đống ốc. Kết quả cô phát hiện rằng, càng xa Giang Hạ, mắt ốc càng ít! Cuối cùng, cô đành lủi thủi nhặt quanh cái vòng tròn mà Giang Hạ vẽ.
Giang Hạ nhặt đến mức tay mỏi nhừ. Nhặt hết, căn bản là thể nào nhặt hết ! Đôi tay cô mỏi rã rời nhưng cô dừng . Cào một cái là gần nửa cân, đây là tiền cả đấy! Dù ốc hương bây giờ đắt, chỉ năm sáu hào một cân, nhưng loại nặng cân, mà rẻ đến mấy thì tích tiểu cũng thành đại. Nhặt một hai trăm cân chẳng bằng tiền khác biển cả ngày ? Nếu Ôn Uyển ở đây, Giang Hạ chạy ngay về nhà lấy cái cào sắt !
Hai vùi đầu khổ sai, thêm mười phút nữa trôi qua, Giang Hạ đổ một xô đầy ắp ốc hương bao tải dứa. Lúc Ôn Uyển mới nhặt tầm hơn một cân! là so với chỉ nước tức c.h.ế.t!
Ôn Uyển tiếp tục vùi đầu việc. Không lâu , Chu Thừa Lỗi xách xô nước tới.
"Để cho, em nghỉ chút , đưa áo cho ." Chu Thừa Lỗi đặt xô xuống.
Giang Hạ liền đưa chiếc áo sơ mi đang buộc ngang hông cho . Ôn Uyển liếc hai một cái. Chu Thừa Lỗi nhanh ch.óng mặc áo , cũng cởi chiếc áo may ô ướt đẫm bên trong. Mặc xong, cầm xẻng bắt đầu nhặt ốc. Anh cào ngang như Giang Hạ mà đào từng con một, tốc độ cũng cực kỳ nhanh. Giang Hạ chạy sang phía bên tiếp tục cào.
Nghỉ ngơi là chuyện thể nào, tay mỏi thì cô chậm một chút. Hai cùng nhặt, cái vòng tròn Giang Hạ khoanh vùng thu hẹp với tốc độ mắt thường cũng thấy . Nửa tiếng nữa trôi qua, hai vợ chồng nhặt đầy hai bao tải ốc hương. Trong khi đó, Ôn Uyển mới nhặt một xô nước!
Sự đối lập quá rõ rệt khiến Ôn Uyển ghen tị phát điên. Sống ở ven biển gần hai mươi năm, cô bao giờ thấy bãi biển nào nhiều ốc hương đến thế! Cũng thấy ai thể nhặt tận hai bao tải bao giờ. Đây ốc nuôi cơ chứ? Sống hai kiếp , đây đúng là đầu cô thấy nhiều ốc hương như . Quả thực là trúng ổ ốc !
Đột nhiên, động tác của Ôn Uyển khựng . Cô nhớ !
Kiếp cô đúng là từng thấy nhiều ốc hương thế , nhưng kiếp cô chắc chắn từng dân làng kể rằng Chu Thừa Lỗi trúng ổ ốc hương, còn nhặt một "báu vật" lớn! Lúc đó cô chỉ loáng thoáng hai câu nên để ý nhặt gì, dù cũng chẳng liên quan đến , nhưng cả làng ai nấy đều khen ! Hình như là nhặt miếng ngọc gì đó, thời gian trôi qua quá lâu nên cô nhất thời nhớ rõ là gì, chỉ nhớ đại loại là ngọc thạch.
Vậy nên, bãi biển chỉ ốc hương mà còn một khối ngọc thạch. Hai khối ngọc thạch trong giấc mơ của cô , lẽ nào là nhặt ở bãi biển ?
Ôn Uyển kìm , bắt đầu điên cuồng cào cát bắt chước dáng vẻ của Giang Hạ! Hy vọng chỗ đó Giang Hạ khoanh vùng!
Giang Hạ mỏi đến mức cảm thấy đôi tay sắp phế luôn . Chu Thừa Lỗi liền bảo: "Em xuống , chỗ còn cứ để ."
Thấy chỗ khoanh vùng cũng gần nhặt xong, Giang Hạ miễn cưỡng nữa. Cô sang một bên, trực tiếp bệt xuống cát, cầm chiếc xẻng nhỏ cào nhặt thong thả.
Giang Hạ cào một lúc, bỗng nhiên cào trúng một vật gì đó màu trắng. Trông giống rìa vỏ ốc, nhưng chất liệu chút giống ngọc. Bây giờ cô đang thiện cảm đặc biệt với các loại vỏ ốc. Giang Hạ bắt đầu cẩn thận đào lên. Thế nhưng càng đào càng sâu, càng đào càng thấy rộng, dường như đào mãi thấy hết! Chỉ dựa một góc vỏ lộ , cô thể khẳng định đây là một thứ to lớn!
Giang Hạ tiếp tục cẩn thận đào bới. Việc cô cứ lì một chỗ hì hục đào khiến Ôn Uyển chú ý. Ôn Uyển lướt qua, thấy từ xa một mảng màu trắng trông như vỏ ốc, sâu như thế chắc là c.h.ế.t lâu , đoán chừng chỉ là cái vỏ rỗng nên cô cũng chẳng bận tâm, tiếp tục tìm "ngọc thạch" của .
Chu Thừa Lỗi nhặt dần phía Giang Hạ, một cái khựng , đặt xô xuống cùng đào với cô.
Giang Hạ hỏi: "Anh đây là vỏ ốc gì ?" Chu Thừa Lỗi đáp: "Chắc là Trầm Hương Xà Cừ hóa ngọc (Ngọc hóa Xà Cừ)." Giang Hạ: "..."
Ngọc hóa Xà Cừ? Chẳng lẽ là loại dùng tràng hạt triều châu mà các quan nhị phẩm nhà Thanh đeo khi lên triều trong truyền thuyết?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tn80-sau-khi-xuyen-sach-co-phat-tai-o-nhung-nam-80/chuong-179.html.]
Ôn Uyển: "..."
Ngọc... hóa... Xà... Cừ?!!!!!!!!!!
Cô nhớ ! Kiếp chính là Ngọc hóa Xà Cừ! Chứ ngọc thạch gì cả. Sao cô thể quên mất chuyện cơ chứ!! Tức c.h.ế.t ! Sao Giang Hạ đào trúng ?
Ôn Uyển vật Giang Hạ đang đào, rõ ràng là đào hẳn phía ngoài cái vòng tròn cô vẽ ! Ôn Uyển liền chạy xộc tới hỏi thẳng: "Chẳng cô ốc hương trong vòng tròn là của cô, bảo đừng nhặt ? Cái ngoài vòng , thứ là của , cô đào đồ của gì?"
Giang Hạ: (⊙_⊙)
Chương 228: Vận may quá trớn !
Giang Hạ lúc đầu ngẩn , đó liền bật : " thế! đúng là ! cũng đồ ngoài vòng tròn thì nhặt ?"
Ôn Uyển: "..." "Cô còn hổ hả?!!! nhặt ốc hương trong vòng của cô, tại cô nhặt đồ của ?"
Giang Hạ: "Đồ của cô ở ? Cô vẽ vòng ? Cô vẽ vòng thì chẳng lẽ cả cái bãi biển đều là của cô chắc? Cô mà dám thế thì đội sản xuất tìm phân xử đấy!"
Ôn Uyển: "..." " vô liêm sỉ như cô! Đi biển mà còn vẽ vòng!"
Giang Hạ : "Thế là xong còn gì? Cô vô liêm sỉ là , còn thì chính là vô liêm sỉ như thế đấy! vô liêm sỉ cho rằng đồ trong vòng là của , khác nhặt! Còn ngoài vòng là của chung, ai cũng quyền nhặt, bao gồm cả !"
Ôn Uyển tức đến xanh cả mặt: "Đồ bá đạo!"
Chu Thừa Lỗi nổi nữa, lạnh lùng cô : "Nói đủ ? Cút!"
Ôn Uyển quát cho giật b.ắ.n , cô lùi vài bước, nghẹn họng: " là một nhà quân bá đạo!" Quăng câu đó, cô xách xô bỏ chỗ khác tiếp tục nhặt ốc!
Giang Hạ cạn lời, theo bóng lưng cô mà đảo mắt khinh bỉ: "Đã đĩ còn đòi lập đền thờ! Chẳng thanh cao lắm, thấy vẽ vòng là sai ? Đã thấy sai, nghiễm nhiên coi đồ ngoài vòng là của ! chỉ vẽ một cái vòng nhỏ, còn cô chắc coi cả cái bãi biển là của !"
Chu Thừa Lỗi: "Đừng giận, kệ cô ."
Ôn Uyển: "..." Tức c.h.ế.t ! Rõ ràng chính miệng cô vẽ vòng, thì khác đương nhiên coi đồ ngoài vòng thuộc về cô chứ! Ôn Uyển lười chấp nhặt với hạng như Giang Hạ, hạng ngang ngược thì lý bao giờ cho thấu! Cô cúi đầu nghiêm túc nhặt ốc!
Giang Hạ cũng thèm để ý đến cô nữa. Vốn dĩ đồ biển ai phát hiện là của đó, ai nhặt là của đó! Bãi ốc hương là cô phát hiện , Ôn Uyển thấy cô nhặt hăng quá mới lao tới, cô khoanh vùng chỗ nhiều ốc nhất thì ? Vô liêm sỉ thì chút vô liêm sỉ thật, Giang Hạ thừa nhận. đối với hạng vô liêm sỉ mà vô liêm sỉ một chút thì chỉ chịu thiệt thôi!
Tuy nhiên, lúc Giang Hạ cũng chẳng là vận đỏ vận đen nữa. Kiếp cô mua xổ đến mười đồng còn chẳng trúng, vận may lớn nhất chỉ là "thêm một chai nữa". Kiếp mà nhặt loại bảo thạch cấp độ sưu tầm ! nó là hóa thạch mà!
Theo Giang Hạ , Xà Cừ ở thời hiện đại là động vật bảo vệ cấp một, hình như đầu những năm 80 đưa danh mục bảo vệ, đ.á.n.h bắt mua bán, nếu là tù như chơi. Còn Ngọc hóa Xà Cừ thì đến năm 2000, hình như những năm hai ngàn linh mấy mới cấm bán. Ngọc hóa Xà Cừ là hữu cơ bảo thạch hình thành khi cơ thể sống của Xà Cừ c.h.ế.t , lớp vỏ của nó lắng đọng hàng ngàn hàng vạn năm trong bùn cát đáy biển, mệnh danh là "Linh ngọc đáy biển".
Thế nhưng, Giang Hạ cũng sực nhớ nội dung trong sách. Trong truyện, khối Ngọc hóa Xà Cừ là do Chu Thừa Lỗi phát hiện , cực kỳ lớn, hình như dài tới hai mét. Chính vì nó quá lớn, niên đại quá lâu đời, đủ tư cách để bảo tàng sưu tầm và các chuyên gia nghiên cứu đại dương, nên Chu Thừa Lỗi cảm thấy nếu đem bán để gia công thành trang sức thì đáng tiếc. Thế là trong truyện, Chu Thừa Lỗi đem hiến tặng nó cho bảo tàng.
Vậy nên vận may của cô đúng là quá , đến mức quá trớn !
Hai vợ chồng nghiêm túc cẩn thận dùng xẻng đào khối Xà Cừ lên. Chỉ là khối Xà Cừ thực sự quá lớn, hai đào mười phút mà cảm giác mới chỉ thấy phần nổi của tảng băng chìm! cái góc lộ thì thật sự quá ! Dùng tay chạm , cảm giác mướt mịn như ngọc.
Ôn Uyển thi thoảng sang. Cô khối Ngọc hóa Xà Cừ ẩn hiện trong cát, trắng muốt óng ánh như ngọc mỡ cừu. Khối chắc dài một mét! Không đúng! Là hai mét. , là hai mét! Ôn Uyển nhớ !