[Xuyên Sách TN80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 241

Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:15:18
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thực tế thể thấy đêm qua Ôn Uyển hạ quyết tâm lớn, sáng nay cô học thuộc lòng đặc tính của nhiều loại vải, còn bắt chước dáng vẻ của Giang Hạ để thuyết trình.

chẳng hiểu , cô vẫn thu hút thương nhân nước ngoài. Mọi chỉ giới thiệu vài câu là bỏ . Cả chiều hôm qua cộng với sáng nay mới chỉ giao dịch thành công mười bảy vạn đô-la. so sánh thì ai hơn ai! Giang Hạ hôm qua chỉ một đơn chốt xong mười bảy vạn .

Thế nên Bành Ngọc Hoa mới canh chừng ở cửa để kéo bằng Giang Hạ về xưởng dệt giúp sức. Bà còn đang mơ tưởng kỳ sẽ giành danh hiệu "Chiến sĩ thi đua" và "Xí nghiệp tiên tiến" cơ mà.

Giám đốc Phùng cướp lời: "Mười lăm triệu của bà thì thấm tháp gì? Chỉ tiêu nhiệm vụ của xưởng chúng cũng tăng ! Cả bốn xưởng liên kết đều nâng chỉ tiêu lên, tổng cộng tăng thêm tới bốn mươi triệu đô đấy! Cái mười lăm triệu của bà xếp , vội! Tiểu Hạ, chiều nay cháu nhất định sang xưởng nhựa ! Nếu thành nhiệm vụ bốn mươi triệu đây? Nào, theo chú Phùng, bên trong khách nước ngoài đang đợi !"

"Tiểu Hạ, với bác Bành! Buổi chiều khách xem đồ dệt may đông hơn nhiều! Hôm nay hẳn một phái đoàn chuyên xem hàng dệt may đấy!" Bành Ngọc Hoa dứt khoát tiến lên kéo tay Giang Hạ .

Giám đốc Phùng và Phương Ái Viện cũng chịu kém cạnh, định đưa tay kéo thì Chu Thừa Lỗi chắn giữa.

Giang Hạ vội vàng lên tiếng: "Khoan ! Thế ạ! Chiều nay cháu qua gian hàng xưởng dệt , còn cả ngày mai cháu sẽ ở bên gian hàng xưởng nhựa, các bác thấy thế nào?"

Giang Hạ chiều nay quả thực một đoàn khách xem hàng dệt may, Tiểu Nghiên với cô .

"Sau đó từ ngày trở , sáng cháu ở xưởng dệt, chiều cháu ở xưởng nhựa, ạ?"

Bành Ngọc Hoa gật đầu: "Được! Bác ý kiến gì!"

Giám đốc Phùng phản đối: "Không , vấn đề! Bên chúng là bốn xưởng liên kết, bốn xưởng mà chỉ nửa ngày, xưởng dệt một một ngựa hẳn nửa ngày, Tiểu Hạ thế bất công ?"

Phương Ái Viện phụ họa: " thế! Phải chia mỗi bên nửa ngày mới công bằng chứ?"

Bành Ngọc Hoa tức c.h.ế.t: "Các còn giữ thể diện đấy? Chẳng bảo 'một mũi tên trúng bốn đích' ?"

Giám đốc Phùng và Phương Ái Viện đồng thanh: "Vì 'một mũi tên trúng bốn đích' nên thời gian phân bổ càng nhiều hơn một chút! Như ngoại tệ mang về mới cao !"

Bành Ngọc Hoa: "..."

Giang Hạ thấy họ sắp cãi , liền can: "Thôi , đừng cãi nữa. Cháu cứ như hôm nay , thích thì , dù cháu cũng chỉ bán thời gian thôi mà!"

Ba vị giám đốc đồng thanh hô lớn: "Thế !"

lúc , Hà lão cùng một nhóm tới, hơ hơ hỏi: "Có chuyện gì mà rôm rả thế ?"

Ba vị giám đốc đem đầu đuôi câu chuyện kể . Hà lão xong bảo: "Sắp xếp của Tiểu Hạ là thỏa đáng . Bốn xưởng các chung nửa ngày, xưởng dệt cũng nửa ngày. Như ngày nào đồng chí Tiểu Hạ cũng xuất hiện ở gian hàng của các để giúp đỡ, chẳng là cách sắp xếp nhất ?"

Hà lão lên tiếng, Giám đốc Phùng và Phương Ái Viện chỉ đành thỏa hiệp: "Vậy thì cứ theo ý Hà lão ạ!"

Cuối cùng cũng bàn bạc xong, Giang Hạ bảo Chu Thừa Lỗi xưởng đóng tàu, còn cô cùng Bành Ngọc Hoa về phía gian hàng xưởng dệt.

Hà lão quên nhắc nhở đôi vợ chồng trẻ: "Hai đứa đừng quên bữa tối nay đấy nhé!"

Có thể khiến giám đốc của ba nhà máy lớn tranh giành ngay cửa hội chợ, đủ thấy đồng chí Tiểu Hạ lợi hại đến mức nào! Hà lão càng thêm kiên định với ý định thuyết phục Giang Hạ gia nhập tổ chức.

Giang Hạ đáp: "Dạ cháu dám quên , tụi cháu việc ạ!"

Hà lão gật đầu vẫy tay: "Đi !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tn80-sau-khi-xuyen-sach-co-phat-tai-o-nhung-nam-80/chuong-241.html.]

Cả nhóm giải tán. Dương Thu Oánh lưng Hà lão, kìm liếc Giang Hạ một cái. Không thể thừa nhận, hai chị em nhà đều là bản lĩnh!

Thằng nhóc Giang Đông cũng khá, mới sinh viên năm hai chế cái máy hút chân và dây chuyền sản xuất túi kín khí gì đó. Bà xem qua, hai thứ bán chạy, trong cuộc họp sáng nay còn nêu tên biểu dương đặc biệt. Ngay cả đám tình nguyện viên của trường Kinh Đại và trường Q hễ dịp tụ tập là bàn tán xem Giang Đông lợi hại thế nào.

Dương Thu Oánh vô cùng lo lắng Trương Tiểu Nghiên hai chị em nhà dỗ ngọt, cũng lo bố Tiểu Nghiên sẽ chấm trúng Giang Đông. Xét cho cùng, con trai bà so với Giang Đông, ngoài gia thế thì dường như những mặt khác đều bằng. Mà quan trọng là gia thế nhà Giang Đông cũng chẳng kém cạnh gì.

Dương Thu Oánh chút phiền muộn: Hy vọng Diệp Nhàn sớm xử lý xong thằng nhóc Giang Đông! Bà quyết định tối nay tan sẽ qua nhà khách hỏi xem Diệp Nhàn định khi nào thì hành động. Đêm qua Diệp Nhàn tìm đến bà, bà sắp xếp cho cô ở một nhà khách khác và phiên dịch ở đó để Giang Hạ phát hiện. Mà phát hiện cũng chẳng , giờ đang thiếu phiên dịch trầm trọng, bà thể là để Diệp Nhàn lập công chuộc tội.

Hà lão chợt nghĩ, Giang Hạ thể liên kết bốn xưởng thực phẩm, nhựa, nước chấm và cơ khí để cùng quảng bá sản phẩm, thì những đơn vị liên quan đến xưởng dệt cũng nhiều.

Ông sang bảo Dương Thu Oánh đang phía : "Chủ nhiệm Dương, phiền cô liên lạc với giám đốc các xưởng máy khâu, xưởng len, xưởng cúc áo, xưởng phụ kiện và xưởng may mặc. Bảo họ tìm đồng chí Giang Hạ bàn bạc xem thể liên kết với xưởng dệt để đóng gói sản phẩm bán , nhằm nâng cao doanh của các xưởng."

Dương Thu Oánh giật tỉnh táo , vội đáp: "... Vâng, ạ, vẫn là Hà lão suy nghĩ thấu đáo."

Hà lão như nhớ điều gì bổ sung một câu: " , cô hỏi xem xưởng dệt trả thù lao cho đồng chí Giang Hạ thế nào, bảo các xưởng khác cũng cứ thế mà theo. Đồng chí Giang Hạ phiên dịch cho mấy xưởng hình như là lấy hoa hồng đấy, cô tình nguyện viên. Chúng tăng thêm khối lượng công việc cho cô thì đừng quên trả thù lao. Nếu xưởng nào chi, cô cứ tính riêng một suất lương cho cô !"

Dương Thu Oánh: "..." Đây chẳng là bắt bà mang tiền đến biếu Giang Hạ ?

Chương 309: Trở thành kẻ chạy vặt

Hà lão tiếp tục dặn dò: "Hãy liên hệ với nhiều xưởng hơn nữa, phấn đấu để tổng kim ngạch giao dịch tại Quảng Giao hội kỳ bước đột phá mới. Cô thông báo để xem mô hình tiếp , sáng mai họp bàn bạc cụ thể."

"Vâng, sắp xếp ngay đây ạ."

Dù trong lòng mấy vui vẻ khi đem tiền cho Giang Hạ, Dương Thu Oánh vẫn mỉm nhận lời. Vừa về đến văn phòng hội chợ, bà giao ngay việc Hà lão dặn cho cấp . Chuyện lãnh đạo giao, bà luôn việc nghiêm túc, dám để xảy sai sót nào. Hơn nữa bà là phụ trách Quảng Giao hội, nếu hội chợ thành công, doanh vượt mục tiêu thì cũng là điểm cộng lớn cho bà. Thế nên bà sẽ ngu ngốc đến mức ngáng chân Giang Hạ lúc . Bà và Giang Hạ cũng chẳng thù hằn gì sâu nặng.

" , nhớ hỏi Giám đốc Bành của xưởng dệt Hồng Hoa hoặc Giám đốc Phùng của xưởng nhựa Vinh Phong xem họ trả thù lao cho đồng chí Giang Hạ bao nhiêu. Bảo các xưởng khác cũng trả như . Đồng chí Giang Hạ tình nguyện viên cũng nhân viên hội chợ, mời cô giúp quảng bá là trả thù lao xứng đáng."

"Vâng, hiểu ." Người nọ xong chỉ thị của Dương Thu Oánh liền lập tức sắp xếp.

Thế là, khi Giang Hạ đang ở gian hàng xưởng dệt giới thiệu vải vóc cho mấy khách nước ngoài, bỗng giám đốc của mấy xưởng khác hớt hơ hớt hải mang theo quần áo, từng túi cúc áo, phụ kiện trang trí, đủ loại len sợi và kim chỉ tìm đến. Thậm chí xưởng còn vác hẳn một chiếc máy khâu đến tận nơi. Họ bảo là lãnh đạo cấp sắp xếp nhờ cô quảng bá giúp sản phẩm của xưởng họ.

Bành Ngọc Hoa thấy quá nhiều xưởng tìm đến gian hàng của chật ních thì chút vui. bảo là lãnh đạo sắp xếp, bà đoán chắc là ý của Hà lão nên liền xòa, nửa đùa nửa thật với họ: "Mời Tiểu Hạ giúp là trả lương đấy nhé. Hôm qua bỏ hơn ba nghìn tệ để mời đồng chí Giang Hạ đấy, các vị để Tiểu Hạ nhà chúng công nha! Có cũng nên trả mức thù lao tương đương ?"

Bành Ngọc Hoa thấy khó mà lui, dùng mức thù lao cao ngất ngưởng để dọa họ. Dù Giang Hạ giúp nhiều xưởng phiên dịch như thì thời gian bán vải cho bà chẳng sẽ ít ?

đều là quen trong ngành, ở cùng một hội chợ, hầu như chẳng bí mật gì, năng lực nghiệp vụ của Giang Hạ sớm đồn xa. Hơn nữa nhân viên hội chợ cũng dặn trả thù lao cho cô.

Mọi đều sở dĩ Bành Ngọc Hoa trả cho Giang Hạ hơn ba nghìn tệ một ngày là lương cứng, mà là hoa hồng phần trăm doanh , vì Giang Hạ mang về đơn hàng hơn ba triệu đô-la cho xưởng dệt. Nếu Giang Hạ thể giúp xưởng họ ký đơn hàng triệu đô, họ cũng sẵn sàng trả cô mức hoa hồng một phần nghìn doanh !

Các vị giám đốc xưởng nhao nhao: "Nên như chứ! Trả hoa hồng là đương nhiên !" "Giám đốc Bành trả thế nào, chúng trả thế nấy. Đồng chí Giang Hạ, cô thấy ?"

Giang Hạ sự vui của Bành Ngọc Hoa, liền : "Cháu thì tất nhiên là đồng ý ạ. Cháu phiên dịch cho mấy xưởng, thù lao đều tính một phần nghìn hoa hồng doanh , lấy lương cứng. Có điều đồ đạc mang đến chiếm gần nửa gian hàng của Giám đốc Bành . Nếu ngại, thể cầm một ít vải của Giám đốc Bành về gian hàng của bán giúp ạ? Nếu cháu cũng thấy ngại khi cứ ở chỗ Giám đốc Bành quảng cáo đồ cho các bác quá!"

Thảo nào còn trẻ thế giúp mấy xưởng chốt đơn triệu đô, chục triệu đô, đúng là quá cách đối nhân xử thế! Mọi rối rít: " thế! Vẫn là Tiểu Hạ nghĩ chu đáo! Giám đốc Bành, bà chọn ít vải , mang về bên bán giúp cho!" "Giám đốc Bành, bà cũng đưa ít vải cho , sẽ dành riêng một góc cho nhân viên xưởng quảng bá giúp bà."

Bành Ngọc Hoa bỗng thấy lúc nãy hẹp hòi, đều vì mục tiêu kiếm ngoại tệ cho quốc gia, nên đoàn kết hợp tác mới . Bà : "Để các vị tốn chỗ tốn sức, thật đành lòng. Hay là thế , sẽ cử một sang bên đó bán, của hiểu về vải vóc hơn. Sau khi thu xếp xong xuôi, bảo họ mang sang gian hàng của các vị luôn."

"Được, thế cũng !"

Mọi chuyện bàn bạc xong, các vị giám đốc về. Ôn Uyển một bên bao nhiêu xưởng tìm đến nhờ Giang Hạ giúp đỡ, đống cúc áo, quần áo để đầy gian hàng xưởng dệt mà lòng đầy đố kỵ. Giang Hạ ở đây cả ngày. Những lúc Giang Hạ vắng, chẳng đống cúc áo, quần áo đều do cô bán giúp ? Chẳng lẽ Giang Hạ thì tiền, còn cô thì công?

Loading...