[Xuyên Sách TN80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 257
Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:37:14
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Hạ gật đầu: "Cũng chẳng bao nhiêu tiền một mẫu nữa."
Chu Thừa Lỗi hỏi Giang Hạ: "Em mua đất ?"
Tiền đặt cọc tàu là kiếm từ hội chợ xuất khẩu, thu nhập từ mấy chuyến khơi của tàu lớn cũng khá, hiện tại trong tay họ hơn hai mươi vạn. Nếu Giang Hạ , sẽ đến đội sản xuất hỏi xem . Chỗ đất đều thuộc quyền quản lý của đội sản xuất.
"Muốn ạ." Giang Hạ gật đầu.
Chu Thừa Lỗi cũng ý đó: "Nếu mua thì mua nhiều một chút, ít quá chẳng bõ bèn gì."
"Vâng, mua nhiều , bỏ hai mươi vạn để mua, xem mua bao nhiêu?"
Chu Thừa Lỗi khẽ bóp tay cô, tâm ý của hai một nữa hẹn mà gặp: "Lát nữa hỏi xem."
Chu Thừa Lỗi suy nghĩ của : "Bất kể mua bao nhiêu, mua những chỗ cảnh biển nhất , đến dải bờ cát an nhất khu ."
Vì thế, định mua thành một dải liền , mà định mua theo khu vực, chọn những vị trí đắc địa nhất.
"Khu vực mắt chúng đây, còn cả khu bên làng bên cạnh nữa." Chu Thừa Lỗi giơ tay chỉ về phía xa.
Giang Hạ theo hướng ngón tay . Cô vốn chẳng thông thạo bãi biển của đội sản xuất cho lắm, vì ngày thường cô cũng ít khi ngoài dạo khắp nơi.
Hai sân thượng, Chu Thừa Lỗi lượt chỉ những mảnh đất mua cho Giang Hạ xem.
"Mua mảnh nào cứ quyết định là ... hắt xì!"
Gió lớn quá! Sợ Giang Hạ cảm lạnh, Chu Thừa Lỗi tiếp nữa: "Xuống nhà thôi."
"Vâng." Giang Hạ cảm thấy ngứa mũi cũng do lạnh, nhưng căn nhà hiện tại vẫn trang trí xong, ngoài ngắm phong cảnh cũng chẳng gì xem.
Lát nữa về cô nghĩ xem nên trang trí sân vườn thế nào cho . Về phần nội thất, Giang Hạ định chỉ quét vôi trắng là xong, mà cũng chỉ dùng nước vôi thôi. Trang hoàng quá nhiều thứ, cô sợ nồng độ formaldehyde vượt mức cho phép, trong nhà còn hai đứa trẻ nữa mà!
Giang Hạ vô thức xoa nhẹ lên bụng . Từ khi con, chỉ cần nghĩ đến bọn trẻ là cô theo thói quen sờ bụng, các bà m.a.n.g t.h.a.i khác giống cô .
"Lại đau bụng ?" Chu Thừa Lỗi một tay bế thốc cô lên, tay chạm bụng cô. Những ngày qua, thỉnh thoảng Giang Hạ vẫn đau bụng.
"Không ạ."
Điền Thái Hoa vặn lên: "..."
Chu Thừa Lỗi giải thích một câu: "Hạ Hạ thấy trong thoải mái."
Giang Hạ: "Buông em xuống ."
Chu Thừa Lỗi đặt xuống.
Điền Thái Hoa coi như thấy, lên tiếng khen ngợi: "Nhà hai đứa xây thật đấy, sân thượng còn cả một cái chòi nghỉ nữa cơ ! Thế thì phơi đồ tiện quá chừng!"
Chị từ lên, càng càng ngưỡng mộ, càng càng thấy chua xót, sắp biến thành một cây dưa muối luôn !
Giang Hạ mỉm : "Anh Lỗi chỉ nghĩ đến chuyện phơi cá khô cho tiện thôi ạ."
" là đầu óc A Lỗi linh hoạt thật, cái nhà hồi chú chịu nghĩ xem nên bố trí thế nào?" Điền Thái Hoa chua chát một câu, về phía lan can ngó nghiêng xung quanh.
Sớm thế , hồi đó xây nhà đừng chọn chỗ . Cứ xây ngay mảnh đất ở ! Cảnh sắc bao! Lại còn gần nhà cũ nữa.
Nhìn Giang Hạ bây giờ mà xem, coi như tận hai ngôi nhà để dùng ! Nhà cũ ngày thường dùng để nông cụ, đồ đạc lặt vặt, nuôi gia cầm, nhà mới thì để ở. Tách biệt như thế sạch sẽ mùi lạ, thoải mái bao! Quan trọng nhất là ở gần, vô cùng thuận tiện.
Chu Thừa Lỗi lười chẳng buồn tiếp lời chị . Ngôi nhà đó, lúc nhận thư nhà bảo định xây thì cũng là lúc chuẩn lên đường nhiệm vụ. Khi đang di chúc, chẳng giữ mạng mà về , chỉ kịp nhờ đồng đội gửi tiền về nhà, đến thư còn chẳng thời gian , nghĩ nhiều thế?
Giang Hạ: "Chị dâu thích thì chị xây một cái là mà, bố trí thế nào thì bố trí!"
Điền Thái Hoa: "..."
Chị tưởng xây nhà như trồng rau chắc, thích thì nhổ xới đất trồng là xong ?
Chu Thừa Lỗi sợ Giang Hạ Điền Thái Hoa cho tức giận: "Chị dâu, bọn em xuống đây, chị cứ thong thả mà xem."
"Được." Điền Thái Hoa từ cao xuống nhà cũ.
Nhìn từ xuống, sân vườn nhà cũ cũng chẳng còn dáng vẻ ngày xưa. Nền xi măng sạch sẽ, giàn nho, máy bơm nước ở giếng trời, bồn hoa, cây ăn quả. Sạch sành sanh, tràn đầy sức sống, mang một cảm giác mà Điền Thái Hoa gọi tên . Tóm là thế nào cũng thấy thoải mái! Càng càng thấy ưng ý!
So với mấy cái sân bên cạnh, thuận mắt nhất vẫn là nhà cũ. Không chỉ cái sân , mà bên trong nhà cũng Giang Hạ trang trí dễ chịu. Điền Thái Hoa bắt đầu thấy chê cái sân đang ở . Chẳng gì cả, chỉ đồ đạc lộn xộn. Không , chị cũng trồng ít hoa, ít cây ăn quả mới .
Thế là chị vội vàng đuổi theo xuống : "Tiểu Hạ, sân vườn nhà mới thím cũng định trồng cây ăn quả với hoa hả? Khi nào thím trồng? Mua giúp chị mấy cây ăn quả với ít cây hoa giống với, chị cũng trồng."
Giang Hạ: "Nhà mới em định trồng cây ăn quả, chỉ trồng hoa thôi ạ." Bên nhà cũ trồng mấy cây , thế là đủ. Hơn nữa nếu mua đất xong thì cũng chẳng còn tiền việc khác, chỗ đất đó thể trồng cây ăn quả cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tn80-sau-khi-xuyen-sach-co-phat-tai-o-nhung-nam-80/chuong-257.html.]
"Thế thím mua giúp chị mấy cây giống y như bên nhà cũ nhé!"
"Em còn nữa, để em hỏi xem ." Giang Hạ nhận lời ngay.
"Thế thím nhớ hỏi đấy." Điền Thái Hoa theo lưng hai : "A Lỗi, mai chú biển ? Giàn giáo cũng dỡ ."
"Mai em , mai em đưa Giang Hạ lên thành phố khám bác sĩ, sẵn tiện chọn gạch lát nền luôn."
Điền Thái Hoa thở dài một tiếng! Lại biển!
Về đến nhà cũ, Giang Hạ thấy chậu dâu tây trồng đó hai ba quả lớn, trong đó một quả trắng nõn bắt đầu ửng hồng. Giang Hạ bỗng nhiên ăn: "Chu Thừa Lỗi, hái quả dâu cho em nếm thử ."
Chu Thừa Lỗi liếc : "Chưa chín , để hậu nhật (ngày ) hái thì hơn."
Giang Hạ tất nhiên là : " mà em cứ ăn cơ."
Chu Thừa Lỗi: "..." Anh tới hái xuống, rửa sạch đưa cho cô.
Giang Hạ hì hì đón lấy, c.ắ.n một miếng ở đầu quả dâu. Không ngọt, chua chua, hương dâu cũng đậm đà, nhưng cô vẫn thấy ngon. Ăn xong, cô hai quả còn lớn, chín, vẻ mặt thèm thuồng.
Chu Thừa Lỗi: "..." "Có nữa ? Anh hái luôn quả to cho em nhé?"
Giang Hạ lắc đầu: "Thôi, để hai ngày nữa ăn." Dâu tây chín mọng sẽ thơm hơn, ngon hơn.
Chu Thừa Lỗi đành chiều theo ý cô, cũng thấy quả dâu đó ăn : "Anh qua đội sản xuất hỏi xem đất bán thế nào, em phòng nghỉ ngơi một lát ."
Giang Hạ gật đầu: "Anh !"
Chương 330: Có chút đắt
Chu Quốc Hoa từ đội sản xuất. lúc thuyền đ.á.n.h cá về bến, bến tàu nhộn nhịp thôi.
Chu Binh Cường bán cá xong đang định về nhà thì thấy con trai út từ đội sản xuất .
"Quốc Hoa." Ông gọi giật .
Chu Quốc Hoa thấy tiếng bố gọi, đầu : "Bố, biển về ạ? Hôm nay thu hoạch thế nào?"
Chu Binh Cường rạng rỡ: "Cũng khá lắm! Bán hơn hai trăm đồng." Dạo cuối cùng cũng chuyển vận ! Ông cảm thấy rõ ràng vận may ngày một lên. Hôm nay một thuyền bán hơn hai trăm, lâu lắm kiếm nhiều như thế! Sau khi "đánh tiểu nhân" xong, vận may cuối cùng cũng !
Hiện tại Chu Binh Cường luân phiên giúp mấy đứa con trai khơi, mỗi giúp một ngày.
Chu Quốc Hoa xong cũng : "Thế thì quá !"
"Còn con? Hôm nay bán bao nhiêu tiền?"
Chu Quốc Hoa đáp: "Cũng ạ, hơn sáu mươi đồng."
Thế là , Chu Binh Cường hỏi: "Con đến đội sản xuất gì thế?"
Chu Quốc Hoa: "Tiểu Uyển mua mảnh đất phía nhà mới, con nhờ cô (cô ruột) hỏi giúp xem bao nhiêu tiền. Có điều tận hai ngàn đồng một mẫu, đắt ạ."
Chu Binh Cường: "Mua gì? Chỗ đó năm nào cũng ngập nước, chẳng trồng cái gì hồn ."
Chu Quốc Hoa dám với bố là Ôn Uyển mua. Bây giờ bố chẳng bao giờ theo những chuyện Ôn Uyển mơ thấy nữa.
"Con tính mua để nuôi gà nuôi lợn cho tiện. Tiểu Uyển đang mang, ngửi mùi phân gà."
Chu Binh Cường liền : "Hai ngàn đồng đắt quá, tiêu tiền đó gì? Con đủ tiền mua ? Tiền công thợ trả ? Tiền xi măng cát sỏi trả ? Đất trong làng vốn là của dân làng, con nuôi gà thì cứ dùng gạch đá thừa khi xây nhà dựng cái chuồng gà, bảo con c.h.ặ.t ít tre rào là xong!"
Thời đất hoang vô chủ trong làng, thường thì ai khai khẩn dùng lâu thì mặc định là của đó, thể sử dụng mãi. Sau nếu gặp trưng dụng, tiền đất thuộc về ủy ban thôn, còn tiền đền bù hoa màu thì vẫn đưa cho dân làng. Vì thế một nơi, dân làng vì nhận tiền đền bù mà trồng cây khắp nơi để chiếm đất.
Chu Quốc Hoa cũng chẳng mua, chủ yếu là chi phí lớn quá mà tiền, cô của cũng cần mua, cứ rào mà dùng: "Thế để con bảo với , nhờ dựng cái chuồng gà phía nhà mới, con nuôi mấy con gà để Tiểu Uyển ở cữ cái mà ăn."
"Được, cũng bảo con ấp ít gà con, bắt đầu nuôi từ bây giờ , lúc nào nó lớn thì dời qua chuồng gà bên nhà con."
Hai cha con về nhà. Về đến nhà, Chu Quốc Hoa phòng.
Ôn Uyển sốt sắng hỏi: "Thế nào ? Bao nhiêu tiền một mẫu?"
Chu Quốc Hoa: "Hai ngàn."
Ôn Uyển giật : "Đắt thế cơ ?"
Chu Quốc Hoa sợ Ôn Uyển giục mua, bèn : "Vâng, hỏi vay bố với cả, hai một ít tiền để mua . Đội sản xuất hỏi mua gì, bảo nuôi gà. Đợi hôm nào bảo qua dựng cái chuồng gà, nuôi ít gà ở đó cho em ăn lúc ở cữ."
Ôn Uyển liền tươi: "Anh bảo với , chuồng gà đừng dựng gần nhà mới quá nhé, ngày mưa mùi chuồng gà nồng nặc lắm!"
"Được, để với ."