[Xuyên Sách TN80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 354

Cập nhật lúc: 2025-12-29 04:35:00
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cha Giang đang ở trong bếp nấu cơm. Cha Giang thấy các con về thì bưng thức ăn phòng khách, hỏi: "Đăng báo đính chính chuyện gì thế?"

Giang Hạ kể việc Diệp Nhàn tự nhận là đối tượng của Giang Đông mặt bạn học của . Mẹ Giang xong mà vì tức: "Cô đúng là hạng chân đất sợ xỏ giày mà!"

Cha Giang trầm ngâm: "Con cứ rõ với Tiểu Nghiên để con bé khỏi hiểu lầm là . Cô chắc cũng chẳng dám gì quá đáng , nếu thực sự gì thì đó là vi phạm pháp luật, cứ báo cảnh sát là xong. Mấy đứa đừng để cô cho tức giận, nhất là Hạ Hạ đấy."

Cha Giang đoán hành động của cô chỉ là Giang Đông khó chịu, cố ý phá hoại tình cảm giữa Giang Đông và Trương Khứu Nghiên, chứ xa hơn nữa thì cô mà cũng chẳng dám .

"Đến giờ cơm , rửa tay ăn thôi!" Cha Giang bảo. Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi rửa tay phụ bưng bê thức ăn.

Giang Hạ rửa tay nhắc nhở: "Con chỉ sợ cô nhờ bạn học của Giang Đông sắp xếp công việc cho nhà cô , bọn họ mượn danh nghĩa của cha để những việc khuất tất trong công việc thôi."

Trong sách, Giang Đông giúp nhà Diệp Nhàn sắp xếp công việc, đó bọn họ mượn danh cha Giang để bao nhiêu chuyện , hãm hại ông. Hiện tại cha Giang đang ở giai đoạn quan trọng của sự nghiệp, chỉ cần một sơ suất nhỏ là sẽ dậm chân tại chỗ hoặc gặp họa, mục tiêu của đối phương coi như đạt cần liều mạng sống c.h.ế.t. Sau tất cả, thực tại nhiều đổi so với trong sách.

Cha Giang nghĩ đến điều gì đó, sang Giang: "Xưởng của bà chẳng đang tuyển ? Những mới tuyển bà nên chú ý một chút."

Mẹ Giang đồng tình với Giang Hạ: "Nhà ai chỉ tiêu công việc mà nhường cho ngoài cơ chứ? Xưởng mấy công nhân sắp về hưu, nhà họ còn đang tranh sứt đầu mẻ trán để thế chỗ kìa! Làm gì đến lượt ngoài? Công việc là sinh kế cả đời mà."

Cha Giang dặn: "Dù thì để mắt đến biểu hiện của nhân viên mới cũng bao giờ thừa."

Mẹ Giang chợt nhớ tới một đến phỏng vấn trông quen mặt. Hỏi mới xác nhận đúng là em họ của Chu Thừa Lỗi. Trùng hợp là đợt Giang Đông cùng Giang Hạ thăm họ hàng chính là đến nhà cô bé đó, còn mang về cả một đống mía và sắn cho bà và ông Giang nếm thử. Mẹ Giang thấy trong nhà đúng là đống mía thật, bà ấn tượng từng gặp cô bé đó hôm tân gia nhà con gái nên sắp xếp công việc cho cô .

Mẹ Giang Chu Thừa Lỗi bảo: "A Lỗi, em họ cháu đến xin việc, con bé tính toán toán học khá lắm, một chút kế toán. Thấy nó cũng lanh lợi nên cô định sắp xếp cho nó thu mua , để nó theo học hỏi một nhân viên thu mua cũ."

Giang Hạ hỏi: "Em họ nào cơ?" Chu Thừa Lỗi cũng vợ.

"Thì là em họ bên nhà ông các con ? Tên là Lôi Ngọc Trân đúng ?"

Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ . Giang Hạ gật đầu: "Vâng. Sao cô lên thành phố xin việc xưởng may ạ?"

"Con bé bảo trong làng xưởng may thành phố tuyển nên cùng dân làng lên đây. Xưởng cần nhiều thế nên cô chỉ nhận mỗi em họ của A Lỗi thôi."

Giang Hạ lẩm bẩm: "Con còn chẳng xưởng may tuyển , thế mà dân làng họ tin tức nhạy bén thật đấy."

Chu Thừa Lỗi Giang Đông. Giang Đông ngơ ngác: "Gì ?" "Diệp Nhàn làng Diệp Gia ?" Giang Đông: "... Sao ?" Chu Thừa Lỗi: "Đoán thôi, thì hỏi . Anh nghi là Diệp Nhàn báo tin cho cô xưởng đang tuyển ." "Vâng, hình như là . Em đến đó bao giờ, chỉ kể thôi."

Mẹ Giang sững sờ: "Không lẽ nào? Đó là em họ của A Lỗi, cô nhận cũng chẳng suy nghĩ nhiều." Nếu em họ Chu Thừa Lỗi, thể sắp xếp vị trí thu mua? Thậm chí còn chẳng nhận ! Thu mua là một vị trí béo bở, là mà các nhà cung cấp vải vóc đều cung phụng!

Chu Thừa Lỗi dặn: "Cháu chỉ đoán thôi, phiền để mắt đến cô giúp cháu." Mẹ Giang lo lắng: "Hay là... cô tìm cớ cho nó nghỉ việc nhé?" Cảm giác như đặt một quả b.o.m bên cạnh, lúc nào cũng nơm nớp lo nó nổ.

Cha Giang khuyên: "Nếu thì ? Bà cho nghỉ việc chẳng là đắc tội ? Đừng để đến mức mặt nữa. Đã nhận thì cứ để mắt tới là , đừng để con bé kẻ lợi dụng." Mẹ Giang đau hết cả đầu. Cha Giang liếc vợ nhưng thêm. "Dạy con mặt , dạy vợ lúc ai", ông hiểu rõ đạo lý .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tn80-sau-khi-xuyen-sach-co-phat-tai-o-nhung-nam-80/chuong-354.html.]

Cả nhà ăn xong, Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi chuẩn về làng. Giang Đông xuống lầu tiễn hai , định lên thì gọi giật . Đó là Đàm Kiệt, bạn nối khố từ nhỏ đến lớn của .

Đàm Kiệt đặc biệt đến tìm Giang Đông: "Giang Đông, tối nay tụ tập với bọn Hạ Dũng . Lần họp lớp , tối nay em bữa?"

Giang Đông từ chối: "Lần , sáng mai sáu rưỡi bay, đêm nay tầm bốn giờ sân bay . Hành lý còn xếp nữa, hẹn các ông về nhé!"

"Thế thì thôi ." Đàm Kiệt tặc lưỡi, thêm: " , hôm họp lớp đối tượng của đến t.ửu lầu tìm đấy. Mà , khá đấy nhé, kiếm yêu xinh thế!"

Giang Đông đau đầu: "Cô đối tượng của . Người yêu đang ở Kinh Thị!" "Hả? Thật á? Thế nhận là đối tượng của ?" "Không , chia tay ! Tối nay các ông tụ tập mấy giờ? Ở ? vẫn nên qua lộ diện một chút để rõ với , tránh để ai cũng hiểu lầm." "Sáu giờ tối nay, phòng bao ở Phúc Mãn Lâu." "Được, lát qua. Các ông cứ ăn , ăn cơm với cha xong sẽ qua ngay."

Chương 456: Thâm độc nhất vẫn là !

Bữa tối nhà họ Giang ăn sớm, đến sáu rưỡi xong xuôi. Giang Đông chào cha để ngoài. Cha Giang hỏi: "Muộn thế còn ? Mai bay sớm thế ngủ sớm ?"

"Con tụ tập với Đàm Kiệt một chút, về ngay thôi ạ, quá tám giờ ." Cha Giang dặn: "Tối nay con uống rượu thì đừng lái xe máy, chị con đúng đấy, uống rượu thần kinh hưng phấn dễ phóng nhanh vượt ẩu lắm."

Buổi trưa ông định một ly với con rể nhưng Thừa Lỗi bảo Hạ Hạ cho lái xe khi rượu. Lúc đó Giang Hạ một câu khiến ông tâm đắc, nên ông cũng ép con rể uống nữa. Nếu để con gái lái xe về, ông yên tâm chút nào. Vì buổi tối, hai cha con Giang mới hai ly. Cha Giang quan niệm t.ửu lượng của đàn ông cũng cần rèn luyện nên thường bồi con uống rượu. Con rể ông thì t.ửu lượng cực , thâm sâu khôn lường, bao giờ thấy say, ai định thử đáy của đều gục cả.

"Vâng ạ." Giang Đông để chìa khóa xe máy, lấy chìa khóa xe đạp ngoài.

Đến Phúc Mãn Lâu, ông chủ nhận đây là em trai của Giang Hạ nên lập tức niềm nở đón tiếp. Bữa tiệc đính hôn giúp ông ghi nhớ kỹ mặt từng trong gia đình . "Cậu Giang một cùng ai? Có cần phòng bao ?" Giang Đông đáp: "Bạn cháu đặt phòng ở đây , họ Đàm ạ." "À chú , ngay phòng ngoài cùng . Hóa là bạn , chú sẽ giảm giá cho các ." "Cháu cảm ơn chú." Giang Đông chào một tiếng tới gõ cửa bước .

Trong phòng hầu hết là những bạn chơi với Giang Đông từ cấp hai, chỉ một vài quan hệ bình thường. Trong đó Uông Dương – dẫn em họ và Diệp Nhàn đến buổi họp lớp .

Đàm Kiệt thấy Giang Đông tới thì vội vã chào mời: "Mau , đến muộn là phạt một ly." Đám bạn khác cũng hùa theo: "Lần hứa cho em leo cây! Hôm nay nhất định phạt một ly." "Một ly đủ? Phải ba ly!" "Ba ly cũng bõ, kính mỗi một ly mới đúng tội !" ... Uông Dương gì, cũng Giang Đông, chỉ mải chuyện với bên cạnh. Ai cũng và Giang Đông .

Đàm Kiệt cầm một chiếc ly sạch ai dùng, rót rượu cho Giang Đông. Giang Đông cái ly sạch, bảo: "Ba ly thì , đêm nay bay về Kinh Thị , chỉ uống một ly thôi, về sẽ bồi các ông . Tối nay ở nhà cũng hai ly với cha , uống nữa là nửa đêm dậy nổi ."

Đàm Kiệt nể tình bạn nhất nên giúp một tay: "Thôi bắt máy bay, chúng tha cho, một ly là . Lần về nhất định phạt mười ly!"

Giang Đông đón lấy uống cạn. Sau đó nhắc đến chuyện "đối tượng", nhân cơ hội giải thích rõ ràng luôn. Sau khi chuyện và hàn huyên một lúc, dậy xin phép về.

Lúc , một bạn dậy, cầm chai rượu rót thêm một ly cho Giang Đông: " cũng về , cùng Giang Đông kính một ly cuối, chúc năm mới vui vẻ, tiền đồ rộng mở!"

Mọi đồng loạt dậy cầm ly: "Nào, năm mới vui vẻ, tiền đồ rộng mở!" Giang Đông đành cầm ly lên uống cạn cùng . Uống xong, đặt ly xuống rời . Người bạn cũng cùng khỏi Phúc Mãn Lâu.

Vừa bước xuống bậc thềm, Giang Đông đột nhiên cảm thấy ch.óng mặt, xây xẩm mặt mày. Người bạn vội vàng đỡ lấy : "Say ? Để đỡ t.ửu lầu nghỉ một chút, uống chén cho tỉnh hãy về nhà."

Giang Đông thực sự thấy đầu óc choáng váng, liền gật đầu. Người bạn đó dìu Giang Đông ngược trở . Ông chủ Phúc Mãn Lâu thấy thì giật , bủn rủn cả chân tay, vội chạy giúp: "Có chuyện gì thế? Say rượu ?"

Giang Đông nắm lấy tay ông chủ: "Chóng mặt... hình như cháu say ." Người bạn tiếp: "Chắc , mà mới uống hai ly. Để cháu đưa phòng nghỉ một lát, gọi điện cho nhà đến đón. Ông chủ cứ việc , để cháu lo là ."

"Được ." Ông chủ Phúc Mãn Lâu buông tay, vội vàng rời . Vừa bước phòng bao, Giang Đông mất ý thức, còn gì nữa.

Loading...