Không thím hai thấy A Thành , mà là thím xem xem cái Chu Quốc Đống đến nhường nào! Nhân tiện thím cũng để Hứa Linh thấy đối tượng của , để con bé cái mà so sánh.
A Thành nhếch môi : "Chào họ, chị dâu ạ."
Ánh mắt gã lướt qua Giang Hạ. Dù đang mang thai, cô vẫn đến mức thể rời mắt, vóc dáng thực sự quá tuyệt vời! Đây là đầu tiên gã thấy một phụ nữ bụng mang chửa mà vẫn xinh quyến rũ đến thế. Đáng tiếc là kết hôn sớm như . Nếu kết hôn, mà lừa vị thiên kim tiểu thư tay thì sướng mấy?
Chu Thừa Lỗi ném về phía gã một cái lạnh thấu xương! A Thành vô tình chạm ánh mắt của , tim khẽ run lên một nhịp, vội vã : "Vậy tụi em phiền chị nữa, tụi em đây!"
Giang Hạ gật đầu: "Được."
Chiếc xe máy lập tức phóng . Đợi xe khuất, Giang Hạ mới hỏi Chu Thừa Lỗi: "Anh quen A Thành ?" Chu Thừa Lỗi lắc đầu: "Không quen, để nhờ hỏi thử." Nghĩ đến việc cha Giang sắp Bắc Kinh một tháng, Giang cũng công tác, cảm thấy lo lắng.
Chương 466: Mứt hạt sen, mứt ngó sen
Bóng xe máy biến mất trong dòng , Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi tiếp tục tiếp. Những ngày lênh đênh biển cực nhọc tẻ nhạt, Giang Hạ mua thật nhiều đồ ngon để ăn uống đầy đủ. Mộc nhĩ, hoa kim châm, nấm hương và các loại đồ khô đắt tiền đều cô chuẩn khá nhiều. Thịt thà các loại và gạo mì dầu muối thì Chu bảo bà sẽ lo liệu. Gà vịt ngỗng nhà sẵn, sáng mai thịt bỏ kho đông lạnh tàu là xong. Thịt thì chỉ cần mua thêm heo và bò, còn cừu dặn cha Ôn sáng mai giao một con đến nhà.
Giang Hạ phụ trách mua, Chu Thừa Lỗi phụ trách xách đồ. Một tay xách túi bao tải lớn, một tay ôm vai bảo vệ vợ giữa khu chợ đông đúc, lông gà lông vịt bay tứ tung. Thấy sạp thịt bò hai cặp sừng bò khá , Chu Thừa Lỗi mua một cặp. Giang Hạ hỏi mua gì, chỉ bí mật bảo: "Đến lúc đó em sẽ ."
Ở phía bên chợ, Chu Quốc Đống và Hứa Linh cũng đang dạo chơi. Thấy sạp bán mứt quả, Hứa Linh bảo: "Em mua ít mứt hạt sen và mứt ngó sen về cho mấy đứa em."
Sạp mứt bày la liệt những túi mứt bí, mứt quất, mứt dừa, mứt ngó sen trắng xóa lớp đường phèn. Hứa Linh chọn hai loại em thích nhất, định mua nửa cân. Chu Quốc Đống rút tiền đưa cho chủ sạp: "Cân cho một cân hạt sen với ngó sen, mấy loại khác cũng lấy thêm cho đủ một cân nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tn80-sau-khi-xuyen-sach-co-phat-tai-o-nhung-nam-80/chuong-362.html.]
Thấy hai nhường nhịn trả tiền, chủ sạp đoán ngay là đang xem mắt, liền : "Vậy đóng chung một túi nhé! Một cân là mười lạng, mười phân vẹn mười, thêm hạt sen ngó sen, đúng là điềm lành! Hai cháu mua về chắc chắn sẽ trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý t.ử, ngọt ngào đến đầu bạc!"
Mặt Hứa Linh đỏ bừng lên. Cô hổ đến mức ngón chân trong đôi giày vải đen cũ kỹ cứ bấu c.h.ặ.t xuống đất. Chu Quốc Đống cũng là hướng nội nên tai cũng nóng ran. Anh nghĩ nhiều, chỉ là hôm nay cô bộ tới, xe đạp nên lát nữa sẽ đưa cô về, đầu đến nhà thể tay , thấy cô mua mứt nên chủ động trả tiền coi như quà mắt.
Hai tiếp thì gặp Lôi Ngọc Trân và A Thành đang lượn xe máy quanh chợ. Lôi Ngọc Trân vốn quen Hứa Linh từ nhỏ, liền gọi to: "Chị Linh chợ đấy ?"
Cô Chu Quốc Đống - đang dắt chiếc xe đạp cũ, mặc áo sơ mi trắng sờn. Thú thực là trông khá điển trai, cao ráo, hơn hẳn yêu cô . Thế nhưng dắt cái xe đạp cà tàng thì oai bằng xe máy. Cô xe máy lượn một vòng chợ, thu hút bao nhiêu ánh ngưỡng mộ .
Sau màn chào hỏi xã giao, Lôi Ngọc Trân còn khoe khéo là lát nữa A Thành về nhà chơi, hợp tác xã mua thêm sữa bột (mạch nhũ tinh), đồ hộp và t.h.u.ố.c lá rượu ngoại. Hứa Linh chỉ mỉm chào tạm biệt cùng Quốc Đống tiếp.
Chiếc xe máy phóng , A Thành bảo Ngọc Trân: "Hợp tác xã trấn đồ gì ? Anh mang đồ từ thành phố về biếu nhạc mẫu, mua cả quần áo cho em nữa, đang để ở khách sạn đấy, theo về đó mà lấy." Rồi gã đầu xe, chạy ngược .
Đi ngang qua sạp bán bồ câu, gã thấy phụ nữ xinh lúc nãy đang sờn nhẹ đôi cánh con bồ câu trắng. Nụ đến mức phát sáng. Khi con chim vỗ cánh cô giật lùi , đàn ông bên cạnh liền đưa tay che chở, kéo cô lòng. Gã A Thành thêm hai cái mới phóng xe đưa Ngọc Trân khách sạn thủ tục nhận phòng.
Chu Thừa Lỗi mua cả l.ồ.ng bồ câu về để hầm canh cho vợ. Dạo Giang Hạ ăn ít vì bụng to ép dày, cứ ăn nhiều là khó chịu, còn hụt , khó thở khi ngủ. Anh vợ vất vả mà lòng xót xa, định bụng khi cha Chu khơi sẽ đưa cô lên thành phố khám t.h.a.i một nữa.
Chương 467: Chỉ vì
Giang Hạ lâu bộ nhiều như , tối về chân bắt đầu dấu hiệu phù nề. Chu Thừa Lỗi bê chậu nước nóng cho cô ngâm chân để xua tan mệt mỏi.
Giang Hạ chồng quỳ xuống sàn, dùng khăn nóng chườm chân cho nhẹ nhàng xoa bóp. Huyệt đạo chân nhiều, dám bấm lung tung, chỉ dùng lòng bàn tay và ngón cái vuốt ve nhẹ nhàng gan bàn chân cô, như thể xoa tan những chỗ sưng phù đó.
Giang Hạ khẽ thở dài: "Chắc tại hôm nay bộ nhiều quá, lâu em vận động, cả tháng trời mưa cứ lì một chỗ dịch thuật nên cơ thể quen." Cô vốn thích nghi với thời tiết mưa dầm dề, cảm thấy cứ nặng nề khó chịu.