[Xuyên Sách TN80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 406

Cập nhật lúc: 2025-12-29 14:54:16
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mẹ Chu giận đến mức n.g.ự.c đau nhói!

Con trai bà như thế, bản lĩnh, cưới cái loại gì thế , để chịu khổ sở thế ?

Sau nó ở đơn vị mà ngóc đầu lên nổi?

Bé Oánh đây?

Lý Tú Nhàn thật là con mà!

Mẹ Chu kìm mà quẹt nước mắt.

Chương 524: Ai là vui nhất?

Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ đưa bọn trẻ hội chợ, mua đủ loại quà vặt mà chúng thích, mua thêm nhiều đồ rừng như các loại nấm, rau dại và thảo d.ư.ợ.c: thổ phục linh, địa đạm đầu, ngưu đại lực, ngũ chỉ mao đào, rễ tranh... Chu Thừa Lỗi mua mỗi thứ một ít, đưa cho mấy em xách giúp.

Còn mười mấy ngày nữa là đến Tết Đoan Ngọ, chợ bán nhiều lá dong, các loại đậu và gạo nếp. Giang Hạ thấy lá dong liền thèm bánh chưng, khẽ lắc tay Chu Thừa Lỗi: "Mình mua ít lá về gói bánh nhé?"

"Được."

Chu Văn Quang lanh chanh: "Chú tư mua nhiều nhiều chút, tụi con cũng ăn bánh!"

Bé Oánh cũng hùa theo: "Con cũng ăn!"

Giang Hạ : "Vậy chiều nay gói bánh."

Chu Văn Tổ thêm : "Thím tư ơi, gói bánh nhiều thịt mới ngon, mua thêm thịt ạ!"

Chu Văn Diệu gật đầu cái rụp: " đó, thịt thật béo thật to mới ! Nhất định bỏ nhiều thịt !"

Chu Văn Tổ giơ tay dấu: "Thịt mỡ to chừng !"

Chu Thừa Lỗi liếc , thấy nó dấu to bằng cả nắm đ.ấ.m, buồn mắng: "Chỉ cháu là khéo ăn thôi!"

Giang Hạ dọc phố chợ, chọn một sạp lá dong to xanh. Chu Thừa Lỗi dứt khoát mua sạch chỗ lá đó. Chủ sạp dùng dây rơm buộc cho họ thành hai bó lớn. Chu Văn Quang cực kỳ tích cực xách lên, Chu Thừa Lỗi đưa chìa khóa xe cho nó: "Cháu mang bỏ cốp xe ."

"Dạ!" Chu Văn Quang phấn khởi nhận lấy chìa khóa, xách hai bó lá chạy biến.

Nhà họ Chu tự trồng gạo nếp. Nhà đông con cháu, đứa nào cũng thích ăn xôi, Đoan Ngọ gói bánh nên năm nào Chu cũng để dành hai sào ruộng trồng nếp. Mùa đông nấu xôi, bà còn đặc biệt để năm mươi cân thóc, đến Đoan Ngọ mang xay xát là dùng ngay, cần mua. Các loại đậu nhà cũng sẵn.

Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ tiếp tục đưa bọn trẻ dạo, mua thêm nửa con lợn ở sạp thịt. Chủ sạp giúp mang xe, để Chu Văn Diệu dẫn đường. Giang Hạ thấy măng, bỗng nhiên thèm cơm lam, cô bóp khẽ tay Chu Thừa Lỗi.

Chu Thừa Lỗi cúi đầu cô. Giang Hạ ngước lên: "Tự dưng em ăn cơm lam quá."

Chu Thừa Lỗi dùng ngón cái xoa nhẹ mu bàn tay cô: "Về nhà sẽ c.h.ặ.t tre ngay."

Chu Chu tò mò: "Thím tư ơi, cơm lam là cơm gì ạ?"

Giang Hạ giải thích: "Là cơm nấu trong ống tre, lúc nào xong cháu sẽ ."

Chu Văn Tổ hăng hái: "Con cũng ăn! Chú tư, về nhà con c.h.ặ.t tre với chú!"

"Con cũng ăn! Con cũng c.h.ặ.t tre!"

...

Mấy đứa nhóc tì còn lập tức biểu thị cũng ăn. Chu Thừa Lỗi liền bảo: "Đứa nào chăm chỉ xách đồ thì về nhà chú cho ăn."

"Dạ!" Bọn trẻ đồng thanh đáp rõ to.

Chu Thừa Lỗi dìu Giang Hạ, mua thêm một l.ồ.ng chim bồ câu già, một giỏ trứng cút và một chai mắm còng. Những thứ nhẹ nhàng đều đưa cho bọn trẻ cầm giúp. Đến khu bán thú nuôi, Chu Chu nuôi mèo, bé Oánh nuôi ch.ó. Mấy em Quang Tông Diệu Tổ đều nuôi ch.ó hết.

Chu Thừa Lỗi hỏi Giang Hạ: "Có nuôi em?"

Giang Hạ ý kiến: "Em cũng ."

Chu Thừa Lỗi để mặc bọn trẻ chọn một con mèo và một con ch.ó. Mấy em khắp các sạp, xì xào bàn tán nửa ngày trời mới chọn xong. Mèo là một con mèo mướp trắng, ch.ó là một chú ch.ó cỏ màu vàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tn80-sau-khi-xuyen-sach-co-phat-tai-o-nhung-nam-80/chuong-406.html.]

Mua xong ch.ó mèo thì cũng dạo hơn một tiếng đồng hồ. Sợ Giang Hạ mệt, Chu Thừa Lỗi nữa mà dẫn cả hội quán ăn một bữa linh đình mới về nhà. Bọn trẻ vui để cho hết! Đi chợ vốn vui, với chú tư thím tư thì niềm vui còn nhân lên gấp bội, vì chú thím cái gì cũng chiều ý bọn chúng.

Về đến nhà, Chu Thừa Lỗi gọi Chu Thừa Sâm cùng bọn trẻ c.h.ặ.t tre. Giang Hạ lên lầu ngủ trưa, Điền Thái Hoa lén chạy lên, kéo cô hỏi nhỏ: "Thím chú hai với Lý Tú Nhàn sắp ly hôn ?"

Giang Hạ gật đầu: "Em ."

Điền Thái Hoa chấn động vô cùng: "Trời đất ơi, thế thím Lý Tú Nhàn đàn ông khác bên ngoài ? Chị cứ tưởng nó chỉ lười biếng, ai dè gan nó to bằng trời! Mẹ giận đến mức cơm trưa cũng nuốt nổi!"

Lúc nhà họ Lý đến, Chu cãi với họ, dân làng ngang qua vẫn thấy ít nhiều. Hơn nữa, mụ vợ Chu Binh Cường nhà bên cạnh hận thể dán tai tường để lén. Mụ nhiều nhất! Người nhà họ Lý , mụ chạy rêu rao cái tin động trời khắp nơi. Thế là chạy đến hỏi Điền Thái Hoa xem . Điền Thái Hoa mới hớt hải chạy qua đây hỏi cho rõ.

Không ngờ là thật! Giờ chắc cả làng hết .

Giang Hạ lắc đầu: "Anh hai chỉ bảo ly hôn thôi, lý do. Chị đừng nữa, thấy một là giận một đấy!"

Điền Thái Hoa gật đầu: "Không giận ? Lý Tú Nhàn thật quá trơ trẽn! Chú hai còn nữa chứ!" Rồi mụ chia sẻ tin hành lang: "Nghe bảo t.h.a.i luôn ! Mà , cái t.h.a.i đó chẳng là của nhà họ Chu của thằng , chú hai mà phân biệt nhỉ? Sao chắc chắn là con của khác?"

Giang Hạ: "..." Thật tình cô tâm trạng mụ luyên thuyên mấy chuyện . Nhìn vẻ mặt Điền Thái Hoa rõ ràng là đang chút hả hê.

Giang Hạ thấy ba Chu đang lẳng lặng đan lưới, Chu thì mắt đỏ hoe, cô đành nhắc nhở Điền Thái Hoa kẻo ông bà thấy thêm đau lòng: "Chị dâu , đừng nữa. Người ngoài đ.â.m chọc đành, nhà còn bàn tán lưng thì hai thấy sẽ cảm thấy thế nào? Bé Oánh thì ? Ba thấy thì tính ? Lúc đồng lòng hướng ngoài, ai hỏi gì cũng bảo rõ, . Người hỏi mãi gì thì sẽ tự thấy chán mà thôi, chuyện cũng sẽ lắng xuống."

Nghĩ đến điều gì, Giang Hạ bồi thêm một câu châm ngôn của ba Chu: "Gia đình đoàn kết thì ngày mới khấm khá lên ."

Nếu là đây, Giang Hạ thế thì Điền Thái Hoa sẽ khó chịu ngay, nhưng giờ thì ! Giang Hạ là "Thần Tài" của mụ, Thần Tài gì cũng đúng: "Thím ! Dĩ hòa vi quý! Đoàn kết là sức mạnh! Thím yên tâm, chị rêu rao , đứa nào dám chú hai mặt chị, chị mắng cho vuốt mặt kịp! Tất cả là tại con Lý Tú Nhàn!"

Mụ em chồng, mụ chỉ mắng Lý Tú Nhàn thôi. Từ giờ chị em dâu với Lý Tú Nhàn nữa, Điền Thái Hoa cảm giác vui sướng như "nông nô giải phóng"! Mụ vui thật sự!

Điền Thái Hoa nảy ý , hớn hở bảo: "Chà, chú hai ly hôn ai chăm sóc bản với bé Oánh, thế ? Mai chị sẽ giới thiệu đối tượng cho chú ngay. Bên nhà ngoại chị nhiều cô gái lắm! Tìm cho chú một chăm chỉ thạo việc, còn đẻ con trai nữa! Chị tìm cho chú một cô gái nhà lành, cưới về là bầu ngay, thể thua kém con Lý Tú Nhàn ! Phải cho nó tức c.h.ế.t!"

Giang Hạ: "..."

Sáng hôm , Chu Thừa Sâm ăn sáng xong liền đến Cục Dân chính.

Chương 525: Cạn tình cạn nghĩa

Chu Thừa Sâm đến Cục Dân chính lúc bảy giờ bốn mươi lăm. Lý Tú Nhàn bảy giờ năm mươi mới tới. Cô ly hôn, vẫn còn luyến tiếc Chu Thừa Sâm. hôm qua khám bệnh viện thì đúng là t.h.a.i thật, Chu Thừa Sâm rõ, cái hôn nhân bỏ cũng bỏ. Với , cô thực sự sinh một đứa con trai. Liêu Thụy Tường cũng , nếu đứa bé là của , sẽ ly hôn để cưới cô .

Lý Tú Nhàn hỏi: "Bé Oánh tính ?"

Chu Thừa Sâm trả lời thẳng: "Cô thấy nên tính ?"

Lý Tú Nhàn : "Bé Oánh ở với , dù nó cũng mang họ Chu."

Bé Oánh ở với thì cô mới rảnh tay lo cho tổ ấm mới, vả sợ sinh thêm nữa, mà Chu Thừa Sâm thương con gái, cô yên tâm. Chu Thừa Sâm vốn dĩ chẳng bao giờ giao con cho cô , chẳng qua thử xem cô chút lòng thương con nào . Kết quả đúng như dự đoán: bạc bẽo đến lạnh lùng! Về khoản , cô bao giờ thất vọng.

Anh nhếch mép: "Được."

"Còn nhà và tàu..."

Chu Thừa Sâm ngắt lời: "Lấy xong giấy ly hôn, tiền cô góp sẽ trả hết."

Căn nhà đó ba bỏ một nửa tiền để mua, tuyệt đối để Lý Tú Nhàn chiếm lấy.

Lý Tú Nhàn hỏi: "Trả bao nhiêu?"

Chu Thừa Sâm: "Năm trăm."

Giọng Lý Tú Nhàn bỗng trở nên sắc lẹm: "Năm trăm? Không , năm trăm ít quá! Năm nghìn!"

Hai tháng nay là vụ mùa mực, Chu Thừa Sâm kiếm mười nghìn thì cũng tám nghìn, mà chỉ đưa cô năm trăm! Anh !

Chu Thừa Sâm lạnh lùng : "Lúc mua nhà mua tàu cô bỏ bao nhiêu tiền, trong lòng cô tự hiểu rõ. Năm trăm là đưa dư , phần dư đó là trả tiền cô mua quần áo cho và bé Oánh bấy lâu nay."

Lý Tú Nhàn: "..."

đầy oán hận: "Chu Thừa Sâm, là đàn ông mà nhỏ mọn thế?! Một ngày vợ chồng nghìn năm tình nghĩa! Anh đối xử với thế ? Đưa năm trăm đồng, thấy c.ắ.n rứt ? cố ý, đó là tai nạn! Là tại uống quá chén! Nếu tại ngày nào cũng chiến tranh lạnh với , phiền lòng mới uống nhiều thì nông nỗi ?"

Chu Thừa Sâm khẽ nhếch môi: " cứ ngỡ t.a.i n.ạ.n chỉ xảy một , còn cái 'tai nạn' của cô hết đến khác. Rốt cuộc bao nhiêu là tai nạn? Đi xem phim cũng là t.a.i n.ạ.n khi say rượu? Tối hôm cũng là t.a.i n.ạ.n khi say rượu? Thế thì cô giỏi thật đấy, say mèm mà vẫn đạp xe mấy chục cây để 'tạo tai nạn'. Có cần liệt kê thêm ? Những đêm về muộn, những bảo bận việc về nhà ngoại, tất cả đều là t.a.i n.ạ.n hết ?"

 

Loading...