[Xuyên Sách TN80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 430
Cập nhật lúc: 2025-12-30 00:52:52
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Thừa Lỗi: "Mẹ con ạ? Ba, ba thấy con ?" Chu Thừa Lỗi thản nhiên liếc phía lưng ba Chu.
"Mẹ con đương nhiên ..." Ba Chu bắt ánh mắt của Chu Thừa Lỗi, lập tức đổi giọng: "Đương nhiên là nhất! Cả đội sản xuất con là nhất!"
Ba Chu nhanh ch.óng đầu . Kết quả thấy Chu cả.
"Thằng ranh con! Dám lừa ba!"
Cả nhà một trận ha hả.
Lý Tú Nhàn đó dáng vẻ vui vẻ của gia đình họ, đặc biệt là Chu Thừa Sâm, cô bao giờ thấy rạng rỡ như . Ly hôn với cô thì vui đến thế ?
Lý Tú Nhàn mặt , nữa.
Thời gian chờ đợi cứ thế trôi qua trong khí vui vẻ. Trạm lương thực mở cửa, Chu Thừa Sâm chào để việc, họ cũng bắt đầu chuyển lương thực xuống khỏi máy kéo. Giang Hạ cùng Điền Thái Hoa đẩy xe trẻ em đưa lũ nhỏ dạo phố, đợi xong việc mới cùng máy kéo về nhà.
Buổi tối, trong căn phòng tối mờ, Chu Thừa Lỗi bắt đầu rửa những bức ảnh chụp ban ngày. Ảnh chụp lúc Giang Hạ m.a.n.g t.h.a.i đều do một tay tự rửa. Trước đây từng học qua từ đồng đội nên thạo việc . Những bức ảnh ghi sự đổi của bụng Giang Hạ suốt t.h.a.i kỳ trân trọng xếp một cuốn album, khóa kỹ trong tủ.
Hiện tại trong nhà hai cuốn album, đều là ảnh chụp những lúc Giang Hạ rảnh rỗi. Chu Thừa Lỗi kẹp từng tấm ảnh lên dây phơi, đó mới rời khỏi phòng tối về phòng ngủ.
Ngày hôm , Chu Thừa Lỗi và ba Chu lái thuyền nhỏ biển một ngày. Sáng sớm tinh mơ ngày tiếp theo, khi mua đủ thịt thà, rau củ quả, ba Chu mang theo một xấp ảnh của các "cục vàng" với đầy niềm hy vọng, dấn một hành trình xa hơn! Lần , ông dẫn lái con tàu lớn hơn, đến vùng biển xa hơn, ngắm nhiều phong cảnh hơn và kiếm nhiều tiền hơn.
Sau khi ba Chu biển xa, Giang Hạ cũng tròn 42 ngày sinh. Chu Thừa Lỗi từ sớm đưa Giang Hạ lên thành phố để tái khám. Ba đứa trẻ mang theo mà để ở nhà cho Chu chăm sóc.
Chu Thừa Sâm hôm nay cũng việc lên thành phố nên nhờ xe của họ. Mùa hè trời sáng sớm, họ xuất phát từ sớm nên đầy tám giờ tới nơi. Đầu tiên họ đưa Chu Thừa Sâm đến tòa nhà chính quyền thị xã.
Chu Thừa Lỗi: "Anh hai, việc xong mà tụi em qua thì cứ đợi một lát nhé."
Chu Thừa Sâm: "Việc của nhanh thôi, lúc đó sẽ qua bệnh viện tìm , đợi ở cổng bệnh viện."
"Dạ ."
Hai hẹn xong, Chu Thừa Lỗi lái xe đến bệnh viện. Bệnh viện cũng xa, lái xe vài phút là tới. Vừa đến cổng bệnh viện, họ thấy xe của ba Giang đỗ bên lề đường. Ba Giang xách theo hai quả dưa hấu lớn và một giỏ dưa thơm xuống xe, về phía xe của con gái và con rể.
Chu Thừa Lỗi đỗ xe xong, Giang Hạ mở cửa bước xuống: "Ba, ba đợi ở đây từ sớm ạ?"
Ba Giang mỉm đỡ Giang Hạ xuống xe: "Không , ba cũng tới. Ba đoán hôm nay tụi con sẽ sớm nên giờ ghé qua đây đợi chút. Dưa hấu và dưa thơm trồng sân thượng chín , ba mang cho tụi con về ăn, dưa sáng sớm nay ba mới hái đấy."
Cuối tháng bảy là lúc dưa hấu và dưa thơm bắt đầu chín, chỉ là lúc đó con gái đang ở cữ ăn , cuối cùng cũng hai quả chín đúng lúc. Vài ngày tới sẽ thêm mấy quả nữa, chắc là kịp lúc ba đứa cháu ngoại lên khám sức khỏe.
Ba Giang quan sát Giang Hạ một lượt, thấy sắc mặt cô , chỉ là: "Gầy , mặt mũi nhọn cả , mau tái khám con!" Ba Giang dứt khoát cùng con gái trong.
Bác sĩ Cao Khiết bắt mạch cho Giang Hạ, bảo cô siêu âm. Xem xong kết quả, bà : "Phục hồi , cơ thể định ."
Ba Giang lúc mới yên tâm . Cao Khiết với Giang Hạ: "Cô giúp con bài xoa bóp phục hồi vùng chậu nhé? Mất một tiếng. Làm xong sẽ ít đau lưng hơn. Con ? Không cũng vấn đề gì lớn vì Giang Hạ phục hồi ."
Chu Thừa Lỗi: "Làm ạ."
Giang Hạ mất một tiếng, chợt nhớ vết thương phẫu thuật đây của Chu Thừa Lỗi vẫn tái khám, thể tận dụng thời gian để kiểm tra, còn hơn là chờ đợi: "Anh cũng tái khám luôn !"
Chu Thừa Lỗi: "..."
Chương 556: Cô là bác sĩ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tn80-sau-khi-xuyen-sach-co-phat-tai-o-nhung-nam-80/chuong-430.html.]
Cao Khiết lời Giang Hạ liền sang Chu Thừa Lỗi: "Có vấn đề gì ?"
Chu Thừa Lỗi: "..."
Cao Khiết cũng đợi trả lời, bà thừa đàn ông sẽ bao giờ chịu thừa nhận chuyện đó, liền tiếp: "Chủ nhiệm Lâm hôm nay ở đây, thôi thì để hãy tìm ông tái khám. Ngày mai , cũng đừng kéo dài quá lâu."
Chu Thừa Lỗi: "..."
Nói xong Cao Khiết kéo Giang Hạ trong kéo rèm . Chu Thừa Lỗi ngẩn ngơ: "..." Cảm giác một đời minh tan thành mây khói!
Cao Khiết bắt đầu xoa bóp phục hồi xương chậu cho Giang Hạ. Phụ nữ khi m.a.n.g t.h.a.i và sinh con, xương chậu sẽ mở , khi sinh sẽ từ từ hồi phục nhưng hồi phục . Cao Khiết sinh ba đứa con, thấu hiểu sự khác biệt của cơ thể và khi sinh nên tự nghiên cứu một bộ động tác xoa bóp và tập luyện. Đây là kinh nghiệm xương m.á.u của bà, hiệu quả .
Một tiếng , khi xong, Cao Khiết dạy thêm cho Giang Hạ một phương pháp rèn luyện hằng ngày: "Con gái lúc trẻ nên yêu thương bản nhiều hơn, chăm tập luyện thì khi tuổi sẽ ít gặp vấn đề phụ khoa, về già cũng đau chỗ nhức chỗ ."
Giang Hạ : "Cảm ơn cô Cao, con nhất định sẽ chăm chỉ tập luyện. Con như cô, 45 tuổi mà vẫn như thiếu nữ đôi mươi!"
Cao Khiết ngất, kéo rèm : "Cái con bé đúng là khéo miệng! Chỉ giỏi nịnh thôi! Hèn chi lạnh lùng như chồng con cũng con cho tan chảy!"
Cao Khiết sang với Chu Thừa Lỗi đang ở bàn việc: "Cậu nên học tập vợ , cái miệng ngọt xớt, khéo dỗ dành khác."
Chu Thừa Lỗi chỉ cái giỏ dưa hấu và dưa thơm họ mang : "Dưa ngọt lắm, mời bác sĩ Cao ăn dưa ạ."
Giang Hạ cũng : "Con nịnh, con thật mà. Lúc Lỗi đầu đưa con đến tìm cô, con còn nhận cơ, cô trẻ quá. Lúc đó con cứ ngỡ cô chỉ hơn con bốn năm tuổi, còn trẻ hơn cả Lỗi, ai dè con trai cô lớn bằng Lỗi !"
Chu Thừa Lỗi: "..." Cao Khiết ha hả.
Ở phía bên , Chu Thừa Sâm tới cổng bệnh viện, từ xa thấy chiếc xe Jeep đỗ gần đó là vợ chồng Chu Thừa Lỗi vẫn còn ở trong. Anh tới cạnh xe, tựa lưng thành xe lấy một điếu t.h.u.ố.c. Chu Thừa Sâm hút t.h.u.ố.c nhẩm nội dung buổi họp chiều nay.
Nguyễn Đường xong ca trực đêm, tám giờ rưỡi sáng là tan . Cô quần áo, ăn sáng ở căng tin xong, bước khỏi bệnh viện là chín giờ rưỡi. Cô dắt xe đạp cổng, liếc mắt thấy đàn ông đang tựa chiếc xe Jeep hút t.h.u.ố.c.
Nguyễn Đường dắt xe tới, thoáng do dự nên chào hỏi . Hình như cũng thiết lắm, nhưng đối phương từng giúp đỡ . Cô dắt xe qua mặt , thấy vẫn đang thẩn thờ, cô định thôi phiền, giả vờ như thấy. Nguyễn Đường một chân đạp lên bàn đạp xe, chân còn kịp vắt qua thì một con ch.ó lang lớn chạy ngang qua. Có lẽ nó tưởng cô định đá nó nên đột nhiên lao tới định c.ắ.n.
Nguyễn Đường sợ hãi theo bản năng giơ chân đá, kết quả là cả lẫn xe cùng ngã nhào. Biến cố bất ngờ khiến đường hét lên kinh hãi, vội vã tránh né. Con ch.ó né cú đá, lùi vài bước nhanh ch.óng vồ tới! Động tác cực kỳ hung mãnh và chớp nhoáng!
Một chân của Nguyễn Đường xe đạp đè lên, kịp bò dậy thấy con ch.ó lao đến, cô sợ hãi vội vàng lết khỏi gầm xe. Chu Thừa Sâm lúc lao đến bên cạnh cô, dùng chiếc cặp táp trong tay đập thẳng con ch.ó lớn, đồng thời một tay kéo cô dậy. Con ch.ó thấy vật đập tới liền lùi , khi tránh chiếc cặp táp, nó sủa inh ỏi lao về phía hai .
"Cẩn thận!" Nguyễn Đường dậy, thảng thốt kêu lên.
Chu Thừa Sâm chắn mặt Nguyễn Đường, giơ chân đá con ch.ó lớn. Con ch.ó trúng đòn càng thêm dữ tợn, nhe nanh định c.ắ.n cả hai. Thấy nó sắp vồ tới Nguyễn Đường, Chu Thừa Sâm ôm ngang eo nhấc bổng cô lên, xoay một vòng tránh cú đớp. Nguyễn Đường cảm thấy cơ thể văng trung, đó cô thấy con ch.ó lớn c.ắ.n c.h.ặ.t ống quần của Chu Thừa Sâm, trúng .
Bắp chân Chu Thừa Sâm ch.ó đớp một miếng, lúc đó theo bản năng né nhưng né hết . Con ch.ó điên c.ắ.n c.h.ặ.t quần buông, dùng sức hất mạnh một cái!
Lúc bảo vệ bệnh viện phát hiện tình hình cũng lao tới, dùng dùi cui đ.á.n.h trúng đầu con ch.ó. Con ch.ó buông miệng nhưng như điên dại lao tấn công bảo vệ. Bảo vệ vốn là quân nhân xuất ngũ, nhanh nhẹn tránh né, vung gậy đ.á.n.h liên tiếp con ch.ó. Con ch.ó sủa ngớt, đuổi theo c.ắ.n nhưng đều né . Sau hơn mười gậy, một cú đ.á.n.h chí mạng trúng đầu khiến nó ngã gục, cơ thể co giật liên hồi mặt đất. Ông bồi thêm vài phát đ.á.n.h c.h.ế.t hẳn con ch.ó.
Chu Thừa Sâm lúc mới đặt Nguyễn Đường xuống, xuống bắp chân , ống quần rách mướp. Nguyễn Đường cũng thấy, vội vàng : "Để đưa viện rửa vết thương và băng bó ngay."
Chu Thừa Sâm vén ống quần lên , vết thương sâu nhưng chảy m.á.u: "Không cần , tự mà, vết thương nhỏ thôi, chân vẫn . Cô tan đúng ? Mau về nhà !"
Nguyễn Đường gắt lên: "Anh nhảm gì thế! Nhanh lên!" Vết thương quả thật sâu, nhưng con ch.ó hành động như dại, chắc chắn mang virus, xử lý ngay mới . Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y kéo !
Chu Thừa Sâm: "..." "Để tự ."
Nguyễn Đường lúc mới buông tay: "Anh đừng lề mề như bà già thế, nhanh lên! Vết thương do ch.ó điên c.ắ.n nhất rửa sạch càng sớm càng ."