[Xuyên Sách TN80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 432
Cập nhật lúc: 2025-12-30 00:55:23
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyễn Đường dặn thêm câu cuối: "Nhớ hai ngày nữa tới tiêm nhé, đợi ."
Chu Thừa Sâm: "..." Cảm giác như gặp cô giáo chủ nhiệm hồi tiểu học !
Nguyễn Đường xong liền chào nhóm Giang Hạ rời . Virus dại thời gian ủ bệnh lâu, khi mấy chục năm mới phát bệnh, cô sợ Chu Thừa Sâm lơ là tiêm đủ năm mũi. Hiện tại bệnh chỉ thể phòng ngừa bằng vắc-xin. Anh vì cứu cô mới c.ắ.n, cô nhất định canh chừng tiêm đủ mới yên tâm, nếu chuyện gì, cô sẽ c.ắ.n rứt cả đời.
Chu Thừa Lỗi: "Đến lúc đó em để xe cho , lái xe lên đây cho đỡ tốn thời gian."
"Để tính !" Chu Thừa Sâm căn bản định . Đường xá xa xôi lên tận thành phố chỉ để tiêm một mũi vắc-xin, rảnh thế, về mất tiêu nửa ngày . Huống hồ bác sĩ tiêm ở đây tay nghề chẳng , đau c.h.ế.t ! Bây giờ vẫn còn thấy thốn đây !
Ba khỏi bệnh viện lên xe. Trong xe, Chu Thừa Lỗi với trai: "Bác sĩ Nguyễn là cháu gái của bác sĩ Cao, hôm nào dịp tụi em mời cô bữa cơm."
Chu Thừa Sâm lấy tài liệu họp buổi chiều khỏi cặp táp, đáp hờ hững: "Ừ."
Chu Thừa Lỗi thắc mắc: "Cô là cháu bên nội của chồng bác sĩ Cao, Nguyễn Chí Kiệt là họ cô , cô gọi là chú? Thế là cùng vai vế với bác sĩ Cao luôn ."
"Anh mà , chú mà hỏi cô ."
Chu Thừa Lỗi: "..."
Chu Thừa Sâm nhắc đến Nguyễn Đường! Mông vẫn còn đang nóng ran đây. Thà rằng tiêm là một cô y tá lạ mặt, chẳng ai ai thì thôi, đằng là quen, vẫn còn đang thấy sượng trân đây ! Đời bao giờ thấy hổ thế cả!
"Để xem nội dung cuộc họp chiều nay." Anh lật tài liệu , nhảm nữa.
Chu Thừa Lỗi đưa hai đến thẳng cơ quan lái xe về nhà. Lúc ngang qua đồn công an, Giang Hạ hỏi: "Khi nào thì hộ khẩu cho các con nhỉ? Chúng còn thủ tục nhận nuôi Chu Chu tên nữa."
Chu Thừa Lỗi: "Chiều nay luôn." Ngày mai biển , chiều nay việc gì, hộ khẩu là .
Về đến nhà mười hai giờ trưa, ba đứa trẻ đang thét lên. Bà nội lớn và Điền Thái Hoa đều sang phụ bế dỗ. Xe dừng hẳn, Giang Hạ vội mở cửa nhảy xuống, rửa tay qua loa ở sân chạy ngay nhà.
Điền Thái Hoa thấy Giang Hạ về thì thở phào: "May quá, về !"
Mẹ Chu xót cháu: "Ba đứa chắc là tìm , cả buổi sáng chịu ngủ, sữa bột cũng uống, ròng rã hơn một tiếng đồng hồ ." Bình thường ba đứa ngoan, ăn no chơi một lát là ngủ, hôm nay quấy cả buổi, dỗ dành kiểu gì cũng chịu.
Bà nội lớn : "Ba đứa đúng là tinh thật, mới tí tuổi nhận ."
Giang Hạ đến bên cạnh Điền Thái Hoa, nắm lấy tay con gái, dịu dàng bảo: "Có tìm nào?" chỉ nắm tay thôi là đủ, bé út vẫn nức nở.
"Mẹ lên lầu bộ quần áo xuống bế các con ngay nhé." Đi ở bệnh viện lâu như , Giang Hạ thấy nên đồ sạch mới bế con cho an . Cô nhanh ch.óng lên phòng.
Mẹ Chu cũng bám gót lên theo, dỗ cháu: "Chúng tìm nhé, cục cưng đừng nữa."
Chu Thừa Lỗi áo xe, xuống rửa tay sạch sẽ lau khô, bảo bà nội lớn và Điền Thái Hoa: "Để con bế tụi nhỏ lên cho Giang Hạ cho b.ú." Hai liền giao hai đứa bé cho .
Chu Thừa Lỗi một tay bế một đứa: "Nào, ba đây, về , ba đưa hai con lên tìm nhé!" Ngửi thấy mùi của ba, hoặc là ấm của còn vương ba, hai cuối cùng cũng nín .
Bà nội lớn : "Biết nhận thật kìa."
Chu Thừa Lỗi: "Làm phiền hai quá, con đưa tụi nhỏ lên ."
Bà nội lớn xua tay: "Mau ! Tụi nó cả sáng ngủ, cũng chịu b.ú, chắc đói mệt . Lát dỗ con xong thì cả nhà qua ăn cơm nhé."
"Dạ." Chu Thừa Lỗi đáp lên tầng hai.
Ở tầng hai, Chu đưa bé út cho Giang Hạ, cô đang cho con b.ú trong phòng, sữa cái là bé nín bặt ngay. Chu Thừa Lỗi bước . Mẹ Chu thấy hai cháu trai cũng nữa, bảo: "Không ngờ nhận sớm thế, suốt chẳng nấu nướng gì ."
"Mẹ vất vả ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tn80-sau-khi-xuyen-sach-co-phat-tai-o-nhung-nam-80/chuong-432.html.]
"Vất vả gì , chỉ thấy xót vì tụi nó thôi." Mẹ Chu pha thêm hai bình sữa bột. Hiện tại sữa đủ để cho cả ba đứa ăn cùng lúc.
Giang Hạ cho b.ú lấy khăn lau nước mắt cho con: "Có ba vắng nhà là bắt nạt nội ? Không thế nhé, thế thì bà nội chăm xuể ? Khổ quá."
Mẹ Chu pha sữa xong liền bế cả Nhất Hàng từ tay Chu Thừa Lỗi để cho b.ú bình. Cả nhà đều nhận tính khí cả là nhất, chỉ theo khi thấy em trai và em gái thôi. Chẳng mấy chốc, hai đứa nhỏ b.ú xong là lăn ngủ. Bé út trong lòng Giang Hạ cũng b.ú xong .
Mẹ Chu vỗ lưng cho cháu xong thì bế cả xuống lầu . Giang Hạ con gái vẫn còn vương lệ ở khóe mắt: "Biết nhận nhanh thế , em Bắc Kinh thì tính đây?"
Chu Thừa Lỗi trấn an: "Chẳng còn ? Lũ trẻ cũng theo mà, em đừng lo, cứ yên tâm học."
Giang Hạ thở dài: " còn việc ở ngư trường nữa, ở nhà trông con mãi ."
Chu Thừa Lỗi: "Trẻ con vài ngày là quen thôi. Không thể vì tụi nó mà bỏ hết công việc và cuộc sống ."
"Mẹ ở nhà một chắc chăm nổi ba đứa , sớm tìm hai phụ giúp mới . Không thể cứ phiền bà nội lớn với chị dâu mãi."
Chu Thừa Lỗi gật đầu: "Được." Còn việc thuê ai thì tìm hiểu kỹ .
Sau bữa trưa, Chu Thừa Lỗi mang đầy đủ giấy tờ thủ tục nhập hộ khẩu và nhận nuôi. Việc nhập hộ khẩu cho ba đứa nhỏ nhanh vì giấy tờ sinh đẻ đầy đủ. thủ tục nhận nuôi Chu Chu thì kẹt, vì ruột con bé vẫn còn sống, đủ điều kiện nhận nuôi theo quy định.
Trước đây Chu Thừa Lỗi tìm hiểu kỹ, giờ giải thích xong, về đội sản xuất xin giấy xác nhận chứng minh Chu Chu cải giá và từ bỏ quyền nuôi con. Ngoài còn tìm con bé để ký một tờ đơn xác nhận khả năng nuôi dưỡng và từ bỏ quyền nuôi dưỡng.
Giang Hạ đưa ly nước cho chồng, lo lắng: "Cô chịu ký ?"
"Sẽ ký thôi." Chu Thừa Lỗi đón lấy chén nước uống cạn. Trời nóng nực cả buổi chiều, cũng mệt đừ .
Giang Hạ hỏi tiếp: "Khi nào tìm cô ?"
Chu Thừa Lỗi: "Anh trực tiếp , nhờ nhắn tin hoặc đợi ngày cô về nhà đẻ thì hẹn gặp riêng."
Giang Hạ gật đầu: "Như cũng ." Đằng nào nhà ngoại cô cũng bảo qua nữa, nhất đừng tìm đến nhà chồng hiện tại của cô , tránh ảnh hưởng đến cuộc sống mới của .
"Cứ lấy lý do nhận nuôi tên để Chu Chu lên thành phố học cấp hai cho thuận tiện nhé?"
"Được." Chu Thừa Lỗi nhờ Chu tìm một sang nhắn tin cho bên ngoại của Chu Chu. "Mẹ bảo chỉ cần là bàn về chuyện nuôi dưỡng Chu Chu thôi, đừng gì thêm cả. Chỉ một câu đó là đủ."
Mẹ Chu đáp: "Được, ."
Chương 559: Thương lượng
Ngày hôm , Chu nhờ bà Hà trong xóm sang nhắn tin cho ông bà ngoại Chu Chu. Bà Hà vốn là cùng làng với nhà ngoại con bé.
Bà ngoại Chu Chu tin liền hốt hoảng: "Nhà họ Chu định nuôi con bé nữa ?"
Bà Hà cũng nghĩ , nếu Chu đột nhiên bàn chuyện nuôi dưỡng? Rõ ràng là nuôi nữa , chứ nuôi thì cứ thế mà nuôi thôi, gì mà bàn bạc? bà cũng dại gì mà thẳng, chỉ bảo: " cũng chẳng nữa! Vợ ông Vĩnh Phúc chỉ dặn nhắn với Huệ là bàn chuyện nuôi con bé, ngoài gì thêm."
Bà ngoại Chu Chu càng càng chắc mẩm là nhà họ Chu "trả nợ" con bé! "Bà thấy ? Có vợ chồng thằng Lỗi nuôi con bé nữa ?"
Bà Hà tặc lưỡi: "Chắc đến mức đó nhỉ? Vợ chồng nó thiếu gì tiền, nuôi thêm một đứa cũng chẳng . Ai cũng bảo con Hạ đối xử với Chu Chu còn hơn con ruột. thấy con bé giờ sướng lắm, cả làng chỉ nó mặc đồ mới, sạch sẽ, vặn nhất. Cháu gái còn bảo Chu Chu học mỗi ngày một bộ đồ, chẳng bộ nào trùng bộ nào kìa. Chứ con cái nhà quần áo rách hết cả m.ô.n.g ."
Bà ngoại Chu Chu bĩu môi phục: "Mấy bộ quần áo thì tính gì? đoán chắc là con vợ thằng Lỗi nuôi nữa. Hồi nó con thì thương yêu cũng là thường, với lúc đó nó diễn kịch để giữ vững vị trí ở nhà họ Chu chứ! Tiền mua đồ cũng là tiền thằng Lỗi kiếm mà. Thằng Lỗi giờ giàu thế, mấy bộ đồ là bao, tụi nó coi như rác ."
"Nói là coi như con ruột á, tin ! Thằng Lỗi giờ giàu nứt đố đổ vách, xây nhà to, mua bãi biển, mua tàu lớn, bà cứ chờ mà xem tài sản tụi nó để hết cho con ruột là chia cho Chu Chu một phần?"
"Kịch kim thì lúc con bé lấy chồng, tụi nó bỏ một nghìn bạc của hồi môn cho mặt mũi thôi."
Bà Hà cũng thấy lý: "Con ai chẳng thế, ai chẳng thương con sinh ? Nói thật vợ chồng thằng Lỗi thế là lắm . Chu Chu con nó , chỉ là cháu thôi, tụi nó đối xử thế là quá . Giờ con , đủ sức chăm con khác cũng là lẽ thường. Huống hồ con Hạ sướng, đẻ một phát ba đứa. Con chăm còn chẳng xuể, lo cho đứa khác? Còn về tài sản, ai chẳng con phần hơn? Ai nỡ đem gia sản chia cho ngoài bao giờ?"